Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện này nối tiếp phần trước của câu chuyện cùng tên. Mình ko đổi tên truyện này để các bạn đã theo dõi phần trước dễ dàng theo dõi phần tiếp theo hơn. Hãy đọc truyện và đóng góp ý kiến cho mình. Có sai sót gì mong các bạn góp ý để mình rút kinh nghiệm.Mình chỉ đăng truyện này trên Kênh truyện và wattpad nên các bạn vui lòng ko mang truyện của mình ra những trang khác, cảm ơn.…
"Rượu" - Một chén đắng cay, một chén mê say, một chén tỉnh ngộ.Truyện không chỉ là hành trình của Như Ý, mà còn là bức tranh về những tâm hồn lạc lõng, tổn thương, yêu thương và trưởng thành giữa cuộc đời đầy biến động. Ai cũng như đang say trong một thứ men nào đó - men của quá khứ, men của kỳ vọng, men của chính mình. Nhưng sau cơn say, liệu họ có tìm thấy sự tỉnh táo, hay sẽ lại rót thêm một chén nữa để quên đi?…
Fic dùng để lưu trữ backstory của OC mình, được chắp bút bởi một vài writer khác nhau (sẽ được note trong từng chap). Plot chính sảy ra tại một London giả tưởng, không theo trình tự thời gian của lịch sử.Chỉ có một couple đã canonArtist vẽ bìa: Nhàn Bùi…
Có lẽ đây là một câu chuyện không được trau chuốt vì bản thân mình không phải một nhà văn, một tiểu thuyết gia thực thụ, nó chỉ là những mẩu truyện hằng ngày mà mình trải qua được ấn định bởi các màu sắc khác nhau. Thật mong nó có thể truyền cảm hứng tới những độc giả đọc câu truyện nàyy!!!…
" Tớ thích cậu ... tớ thích cậu 5 năm rồi..." [ Dự án mới - chuẩn bị phát hành ] mỗi câu chuyện của các bạn gửi tới sẽ được lồng ghép đan xen vào tác phẩm, mọi người hãy tìm xem liệu câu chuyện có giống cuộc đời bạn hay không...Các bạn hãy bấm vào đường link để chia sẻ câu chuyện của chính mình nhé ^^https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLScHp9ZZgIhBWVGLB7f8P2qH7SJT_axyQ4Ywz_XmIfkrZu-aZQ/viewform?usp=sf_link…
Thể loại: Đam mỹ, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngược, HETác giả: Socs....Ngay từ nhỏ Minh Đạt đã là một đứa trẻ lạnh lùng và thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh hắn, cha mẹ hắn cũng đã quen với chuyện này...nhưng tính cách của hắn đã thay đổi kể từ ngày một gia đình gồm ba người xuất hiện và sống ở kế bên nhà của hắn. Gia đình ấy có cho mình một cậu con trai tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất thông minh và cũng rất lễ phép với tất cả mọi người cậu tên là Duy Anh, vì sự lễ phép ấy mà khiến ai cũng yêu quý cậu. Hai nhà Minh Đạt và Duy Anh sát bên nhau nên cũng rất dễ bắt chuyện, trải qua một thời gian bố mẹ hai nhà đã rất thân thiết. Song Minh Đạt vẫn cứ tỏ ra cái nét khó gần ấy nhưng Duy Anh lại không nghĩ nhiều, ngày nào cũng bò sang nhà hắn...thành ra Minh Đạt đã quen thuộc hình dáng cậu, hắn cũng cởi mở với cậu hơn. Theo thời gian họ đã trở nên thân thiết như hình với bóng, cùng nhau đi học và cùng nhau vui chơi...Thời gian cứ tiếp diễn như thế cho đến khi Minh Đạt học đến lớp 10 và Duy Anh học lớp 6, một số biến cố đã xảy ra với nhà Duy Anh nên cậu đành phải chuyển nhà đi đến nơi khác sinh sống...do thời gian gấp rút nên cậu chia kịp tạm biệt Minh Đạt (người anh mà cậu thân thiết nhất). Đã bốn năm trôi qua, bây giờ Duy Anh cũng đã học lớp 10...tuy được học trường mới, gặp bạn mới và thầy cô mới nhưng hình bóng của Minh Đạt trong đầu cậu vẫn chưa hề phai mà còn sâu đậm hơn trước...…
Người ta nói thanh xuân ngắn lắm, nhắm mắt rồi mở ra thanh xuân đã trôi qua rồi. Người ta dùng thanh xuân để có một tình yêu đẹp hay những kỉ niệm khó quên. Còn tôi, thanh xuân của tôi chỉ để đi theo bóng lưng và đơn phương cậu...…
Mình viết "truyện" này như một thứ để lưu lại kỉ niệm, những thứ mình đã trải qua, những buồn vui mà mình chẳng thể chia sẽ cho ai. Kể cả gia đình, cha mẹ, bạn bè thân nhất mình cũng chưa từng được nghe mình tâm sự hay chia sẽ lần nào...vì mình không cảm nhận được sự "cái gì đó" từ họ. Mình không rõ, mình không biết.…
Cậu ta hội đủ tất cả tính cách xấu xa và hách dịch.Bạn bè tôi đều ghét cay đắng cậu ta, và tôi cũng vậy.Nhưng...Vào một khoảnh khắc,Tôi thấy một bản thân trong cậu ta.Tôi thấy được con người khác trong cậu ta.Lúc này đây, không ai có thể hiểu cậu ta bằng tôi.Tôi điên cuồng đứng lên bảo vệ cậu ta...…
Linh đáp lời rồi cười gượng. Chẳng là viễn cảnh khó coi này khi nào cũng xảy ra, luôn luôn có cô bạn thân khác giới 9 năm đi kè kè phía sau Tuấn Anh mỗi lần em và anh ta gặp nhau. Đây là 1 trích đoạn nhỏ trg tập đầu tiên thui nên mong cậu sẽ nhấn vào đọc tiếp nhee…
Tình trạng:Đang tiến hành Thể loại:Comedy - Manhua - Romance - Shoujo - Ngôn Tình - Hài---------------------------------------------------Giới thiệu: Thái tử Phong Cẩn Diễm của Đại Khải vương triều bệnh nặng, chỉ còn lại hơi thở cuối cùng, hoàng thượng lệnh cho quốc sư ngũ niên lập đàn làm phép, dùng thuật gọi hồn giành giật con trai thân yêu lại từ tay diêm vương. Thế nhưng ông ấy lại không biết, linh hồn mà Ngũ Niên gọi về lại là thái tử Phong Vô Dự nổi tiếng tàn bạo của 900 năm trước.Hoàng thượng khóc lóc ngã khụy dưới chân quốc sư: Ngươi trả đứa con trai dễ thương lại đây cho ta.Quốc sư Ngũ Niên thong dong nói: Thái tử không sao, thái tử chỉ bị hoang tưởng mà thôi, vi thần trị một lát là khỏi ấy mà.Nguồn: Lục Dương _ TranslatorTruyện đọc chỉ có cười lộn ruột!!…
Trong một thế giới nơi cái chết đã chiếm trọn mọi ngóc ngách, sự tồn tại của một sinh mệnh đơn độc có còn mang nghĩa gì? Chắc chắn là không. Nếu tất cả rồi cũng phải chết, thì kẻ sống sót cuối cùng lại càng phải chết - chết như một nghi lễ khép lại thời đại đã huỷ diệt.Anh là kẻ đã lê bước đến điểm tận cùng của thế giới ấy. Khi chỉ còn lại hơi thở mình giữa trơ trọi tro tàn, anh ngẩng đầu nhìn thực thể tựa thần linh vừa hiển hiện giữa cõi hoang tịch."Hãy để linh hồn tôi tan biến."Anh khẩn cầu. "Tôi không muốn lưu lạc thêm ngàn vạn năm cô độc."Và thế là anh đâm xuyên lồng ngực. Trái tim ngừng đập. Cơ thể gục xuống. Một kết thúc gọn gàng, giản dị, như thể đó chính là định mệnh.Nhưng vận mệnh chưa bao giờ biết phép lịch sự. Nó không đáp ứng mong muốn của ai. Và vì thế, cái chết ấy - dẫu đúng, dẫu trọn - vẫn không thể là dấu chấm cuối cùng.…
Thật may mắn khi Nguyên không đẩy tôi ra. Thằng bé nó không trả lời lại với tôi câu nào. Tay nó quàng qua vai tôi cứng ngắc biểu hiện cho sự cưỡng ép. Tôi nghe rõ tiếng tim đập nhanh ở lồng ngực nó. Chắc nó đang vô cùng khó chịu vì tự dưng bị một con ất ơ kéo tay đi, chưa hết sốc thì bị ôm một cách chớp nhoáng không kịp trở tay. Ít ra nó không làm tôi bẽ mặt trước mọi người. "10...9...8...7...6...5...4...3...2...1...0. Được rồi, Bảo Vy thắng nhé." Tài nhắc tôi rồi tắt tiếng kêu điện thoại đi.…
Đây là góc sưu tập những câu nói hay, những chỉ dẫn, cũng như bài học kinh nghiệm của cá nhân mình về cuộc sống này.Nơi đây khiến cho bản thân lặng tâm đi một chút và nhìn nhận mọi thứ một cách cảm lạc quan hơn, giúp chúng ta quên đi những buồn phiền, vất vả. Khiến cho tự mỗi người trở nên tốt đẹp hơn, sống một cuộc sống ý nghĩa hơn. Mình viết ra đây để động viên bản thân, cố gắng lên từng ngày. Vâng, tất nhiên nếu bạn thích bạn cũng có thể tham khảo! 💗…