cucpham02
…
chỉ là truyện ngắn được tui viết vui vui…
Lăng Cực Phong, đại thiếu gia nhà giàu, không thiếu gì chỉ thiếu tình. Những cô gái trong trường cơ hồ bị hắn thử qua hết. Chỉ còn mỗi cô - Tư Niệm Ngôn ,hội trưởng hội học sinh, bốn mắt không biết điều hết lần này đến lần khác từ chối hắn, mặc kệ mọi nỗ lực theo đuổi cô. Có lẽ đầu óc đại thiếu gia hỏng thật rồi mới đặt cô vào mắt.************************************** " - Hội trưởng, không phải cô rất giỏi sao, vậy chỉ cho tôi cách giải bài toán vào trái trái tim cô đi "…
Là khoảng thời gian lặng người theo mưa..…
Nếu muốn biết thêm về tôi a.k.a nhân vật chính trong này, xin hãy đọc quá khứ của nhân vật, 90% là thật còn lại thì tôi không biếtCuồng Creepypasta nên lòi ra thêm bộ nàyNgày khai hố: 31.10.2020Ngày end: ??.??.????Số chương: ???…
câu chuyện này chỉ xoay quanh chàng trai của tôi , và ĐÓM…
"-Tôi yêu em không có nghĩa rằng mọi việc làm của em tôi đều chấp nhận dù đó là đúng hay sai,kể cả việc....em hôn tôi sai vị trí"-Anh ta vừa nói xong lại cư nhiên mút lấy môi cô,hôn đến khi cô muốn ngạt thở.Nhưng từng lời nói của anh ta lại khiến cho Hân Vy nhớ mãi,khiến cô nhớ đến day dứt trong lòng.Cứ mỗi lần nhớ đến anh,cô lại bật khóc trong nỗi nghẹn ngào khó tả...."Anh là người thực hiện điều ước của em,vì thế anh sẽ mãi mãi bên cạnh em."Nhưng....mãi mãi là bao lâu?Một năm,hai năm,mười năm...hay đến hết cuộc đời này?Huy Phong chưa bao giờ trả lời câu hỏi đó...'Càng yêu em bao nhiêu tôi càng hận mình bấy nhiêu.Tôi làm sao có thể tổn thương em?Vì điều đó làm tim tôi rất đau.-Huy Phong nâng càm Hân Vy lên để cô nhìn vào đôi mắt đau khổ của anh-.Em có bao giờ thử thấu hiểu cho cảm giác của tôi chưa?"...Hân Vy đã phải đau khổ rất nhiều,cô đã tự hỏi chính cuộc đời này rất nhiều lần.Cớ sao cô lại phải là Trịnh Hân Vy?Tại sao cô lại chính là người mà Huy Phong hận đến tận xương tủy?Nếu như cuộc đời này có thể cho Hân Vy được chọn lại lần nữa giữa yêu anh và yêu người khác,cô nguyện sẽ chọn anh là người đầu tiên.Nếu như...cái quá khứ tàn khốc kia chưa bao giờ tồn tại trên thế gian."Khoảng cách xa nhất không phải là khi chúng ta âm dương cách biệt mà khoảng khắc xa nhất là khi em vốn biết anh đã không còn hận em lại cứ cố chấp hận em thật nhiều".Anh đã nói rằng"Anh sẽ bảo vệ em".Vậy thì cớ sao ngay giây phút này đây anh lại làm tổn thương em?Anh để lại trong tim em một vết thương sâu ngoáy cắt da cắt…
Giữa thời loạn lạc li tan, có những con người nguyện dùng máu mở đường cho đất nước thoát khỏi cảnh thập tử nhất sinh.Lại có những người không chút do dự quay đầu đi thẳng.Có những chiến sĩ không quản gian nguy, dẫu cho có thể chết bất cứ lúc nào. Xông pha lửa đạn, che chắn nhân dân, dường như đã trở thành sứ mệnh cả đời của họ. Nguyễn Thuần là một trong số đó.Có những kẻ lăm lăm tay súng, lưng đeo đồ đao, chọn cách giết một đường máu từ dưới xông lên mà ra khỏi vũng bùn ngột ngạt. Họ là những kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng quan tâm tay vấy bao nhiêu sinh mạng, chỉ quan tâm đích đến còn bao xa. Minh Huy là một trong số đó.Người xưa nói, khác đạo ắt hẳn chẳng chung đường.Ngay thẳng cương trực Việt Minh công x Tàn nhẫn âm ngoan Cộng Hòa thụ._____________________________________________________*Lưu ý* NHẤT ĐỊNH PHẢI NHÌN.1. KHÔNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ, KHÔNG BÔI NHỌ LỊCH SỬ, KHÔNG PHẢN ĐỘNG, KHÔNG PHỔNG ĐẠN, CHUYỆN QUAN TRỌNG NHẮC BA LẦN!KHÔNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ, KHÔNG BÔI NHỌ LỊCH SỬ, KHÔNG PHẢN ĐỘNG, KHÔNG PHỔNG ĐẠN, CHUYỆN QUAN TRỌNG NHẮC BA LẦN!KHÔNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ, KHÔNG BÔI NHỌ LỊCH SỬ, KHÔNG PHẢN ĐỘNG, KHÔNG PHỔNG ĐẠN, CHUYỆN QUAN TRỌNG NHẮC BA LẦN!Đây là một thời không giả tưởng, một tình yêu giả tưởng, đọc truyện với tâm trí vui vẻ, tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan tác giả.…
Ở một diễn biến nào đó : Xưng Bá rất buồn rầu Tại sao ký chủ lại cứng đầu thế ?!?Nghe nó 1 lần thì chết hay sao mà....Khoan đã !! Ký chủ cô đừng giết nam chính mà !! Dừng tayyy !!…
Thể loại: tình cảm, học đường... Tác giả: Nhược Tuyết... Thanh xuân ấy là lúc ta trải qua những bước ngoặt lớn trong cuộc đời mỗi người. Là lúc ta tự tin thể hiện tình cảm, cảm xúc, tâm trạng,... Một cách chân thực nhất.... Khoảng cách như một sợi dây vô hình kéo ta lại gần nhau, và cũng thứ vô tình đẩy ta rời xa nhau... Khi ấy, 2 ta như kẻ xa lạ, biết nhau qua tình bạn, đến với nhau qua tình yêu, rồi xa nhau qua sự hiểu lầm...... Cứ thế đến khi trưởng thành, mỗi người tự theo đuổi ước mơ, khát vọng riêng của mình. Lại vô tình lạc mất cái được coi là thế giới còn lại trong cuộc sống của mình. Để rồi khi gặp lại nhau mà chỉ xem nhau như kẻ xa lạ.... Chúng ta có lẽ đã quên, thời gian ấy đã vì lý do gì mà ở bên nhau.....…
Ông hội đồng thương em bao nhiêu thì vợ ông lại ghanh ghét em bấy nhiêu... Nhưng mà cũng phải chịu thôi, ông hội đồng mua em về để cưa mang còn hơn là bị chính cha ruột bán qua vô lầu xanh. Nuôi vài năm rồi làm gái ở đấy...…
Văn án:Văn nghệ bản văn án:Mỗi người đàn bà khi còn sống trung đều đã có được hai nam nhân, một cái ở lại trong trí nhớ vĩnh viễn hoài niệm, một cái củi gạo du muối làm bạn dư sinh.Ps: Nam chủ là Dung Tranh, kết cục he.Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên, vui mừng oan gia, quân lữ, cán bộ cao cấp.Nhân vật chính: Kết Y ┃ phối hợp diễn: Dung Tranh, Trình Thuật, Hà Nghiễn ┃ cái khác: Nữ chủ nãi thuần các bà các chị Văn vẻ loại hình: Nguyên sang - ngôn tình - cận đại hiện đại - tình yêu…
"Dường như trên đời đều có luật nhân quả , hạnh phúc bao nhiêu thì đau thương bấy nhiêu . Tôi quá mệt mỏi , và chán ngán rồi , hãy dừng lại đi được không ? Đừng tha thứ nếu cô không thể !"…
Một nữ sinh trung học bị tai lạn, chuyển sinh thành con gái nhưng tính cách lại giống con trai.…
Ai biết ghi j giờ…