bi an hat xa li trong phat giao
…
Mời vào xem rồi nhận xét giùm mk…
Trích :Mộ Viên Bách nhìn cô gái đang ngồi dưới sàn , bộ váy cưới trên người cũng chưa được thay ra , anh lướt qua cô ! Chỉ là một con câm , tại sao tôi phải kết hôn với cô chứ ? Trước khi vào chuyện :Tất cả các nhân vật, viễn cảnh đều là giả , không có ý định muốn chê bai ai , mong mn đón xem !!…
Bị nhà mình đệ đệ hố lạc tổng tài bị bắt buộc định rồi một cái con thỏ hệ thống, từ nay về sau bước trên trở thành phong lưu tổng tài đường không về Nhưng kỳ thật, tổng tài tỏ vẻ: hắn nghĩ làm như vậy đã rất lâu! Cảm tạ chủ thần! Cảm tạ hệ thống! Cảm tạ hố ca đệ đệ! Vì hoàn thành nhiệm vụ không từ thủ đoạn ( thêm thô ) mỹ mạo tổng tài chịu & tinh phân đen hóa sau chậm rãi biến thành cưng chìu thê cuồng ma đánh ( thích chịu tất cả đều là đánh! Tất cả đều là! ) Chúa chịu mau mặc văn, vạn người mê chịu, vạn người mê! Vạn người mê! Vạn người mê! Chuyện quan trọng nói tam lần! Nam nữ đều yêu chịu! Lôi người chớ nhập cũng đừng cho lạt gà tác giả chụp gạch _(:з)∠)_ Cái thứ nhất thế giới chăn đệm, cái thứ hai thế giới bắt đầu điên cuồng cưng chìu cưng chìu cưng chìu. Nhìn không được thỉnh nhất định không cần nói cho ta biết! Lạt gà tác giả thủy tinh tâm màn cuối, lại khóc cho các ngươi xem ! Hệ thống, mau mặc, vạn người mê, tuyệt không ngược chịu, chuyên nghiệp chịu khống 300 năm! Cái thứ nhất thế giới nếu cảm thấy ngược bị lại nhìn kỹ xem! Tổng tài rõ ràng rất vui vẻ được không! Cho dù ngược cũng đúng ngược ở chịu trên người, đau ở công tâm trong. Đối với tổng tài mà nói, chỉ cần bỏ thêm hảo cảm độ hoàn thành nhiệm vụ là được, hoàn toàn không thèm để ý đánh các loại cảm thấy thẹn play a! Nội dung nhãn: ngọt văn hệ thống xuyên không thời không mau mặc Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Lạc Thiên Phàm ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: hệ thống, tô, thích…
CN hàng tuần sẽ có 1 câu chuyện nha…
Ly Nhược tươi cười "Chị Chờ Em Ở Đây... đi đi đừng nhìn lại!!! hãy nhìn lại khi em chắc ngày ấy em không xa tôi nữa. Chị sẽ Ổn mà" Tiểu Hạ ôm lấy người trước mặt " em sẽ về, em sẽ không xa chị. chờ em"........"buông tay đi!! chúng ta đến đây là hết. Tôi mệt mỏi rồi" " làm ơn em đừng đi, chị cần em" " tình yêu của chị làm tôi khổ như vậy chưa đủ sao?!" truyện tự viết, không ngược, rắt ngọt, nhưng không HE. ai thích thì xem, không thì đừng cmt bôi nhọ. ☺Truyện có thật dựa trên cuộc sống của một bạn chia sẽ.…
Truyện Đam mỹTác giả : Iris Diên VĩMình edit tiếp từ chương 120 trở đi. Các chương trước là mình copy của các editor trước. Mình edit phục vụ nhu cầu cá nhân. Giọng văn có thể sẽ lủng củng. Có nhiều văn nói nữa. Ai hợp thì đọc. Không thì thôi ạ.…
Các đoản mình tự viết ạ :3…
Xuyên qua làm đại boss đã có trăm lần chết dưới lưỡi dao của nam chínhĐóng vai kẻ xấu trăm ngàn người đuổi giếtLại giả tạo đối tốt với một ngườiMộc Dao nhíu mắt, thấy vầng sáng chợt lóe trong mắt nam chính rồi như có như không biến mất.Nuôi nấng rèn rũa bao lâu sao cái tên nam chính này vẫn bộ dạng ngơ ngơ vậy. Liệu có phải ta tìm phải một cái giả? Nhanh nhanh thức tỉnh đi tiểu bằng hữu ta lưu lại nơi đây cũng đã hai chục năm rồi.Đôi mắt Tả Phong nhuộm máu khi thấy thần hồn của Mộc Dao bơi vào dung nham đang sôi trào để tìm dung thạch cho hắn. Đánh thức hắn để rồi làm hắn giết cô. Một tiếng hét lớn tất cả dung nham ngàn năm đang sôi trào bỗng dưng đóng băng. Thần hồn của Mộc Dao va vào cục băng lớn. Quay qua nhìn Tả Phong thấy thân thể hắn giao động cực lớn, xung quang gió lớn nổi lên tạo thành cơn lốc xoáy nuốt chửng hết mọi vật xung quang cuốn cả Mộc Dao đi vào. Khi Mộc Dao đang sắp tiến vào cơn lốc bên trong thì mọi thứ đột nhiên dừng lại như chưa có gì xảy ra cô chợt nghe thang âm bên cạnh vang lên" Mộc Dao, ta ghét ngươi"Tả Phong phun một ngụm máu rồi ngất đi…
cuộc sống đôi khi sẽ có lúc thăng lúc trầm. sẽ có những áp lực vô hình đè nén lên mỗi chúng ta . tại sao không mở lòng đón nhận những điều tương đẹp hơn…
Tạ Nguyệt Dao nữ y dịu dàng từng cứu Trình Dục, vị tướng quân trọng thương giữa rừng sâu. Nàng yêu hắn thầm lặng, nhưng trái tim hắn luôn hướng về người cũ -Lâm Tố Nhi. Vì hiểu lầm và âm mưu, nàng bị giam cầm, tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần.Dù được cưới làm chính thê, nàng vẫn chỉ là cái bóng. Mang trong mình căn bệnh tim giai đoạn cuối, Nguyệt Dao chọn rời đi trong lặng lẽ, để lại một câu: "Nếu có kiếp sau, xin chàng hãy nhìn ta một lần bằng trái tim."Khi Trình Dục nhận ra tình cảm thật sự thì đã quá muộn hoa đã tàn, người đã khuất. Chàng sống nốt đời còn lại bên mộ nàng, chuộc lại tình yêu mà mình từng bỏ lỡ.…