Trở Thành Nam Phụ Trong Tiểu Thuyết Đam Mỹ
...…
"Nắng chói chang đến đáng ghét. Nhưng đôi khi, nó cũng quá đỗi dịu dàng."______________Nước mắt cậu thấm đẫm vai áo tôi. Tôi túa mồ hôi trong sự lo lắng. Cậu gầy như que củi khô xác xơ, trông mỏng manh đến nỗi có thể bị vỡ vụn bất kì lúc nào.Giây phút này, tôi thầm mong cậu có thể nói ra hết nỗi lòng mình. Như có con kiến bò lồm cồm trong bụng, tôi thấy ngứa ngáy kinh khủng, vì mình chẳng làm được gì để giúp cậu ấy.Khánh Dương không nói gì, khung cảnh xung quanh bỗng im lìm đến kì lạ. Gió thổi bay lạo xạo, khẽ lay hàng cây xanh rì. Nắng dịu dàng vờn qua kẽ lá, đổ xuống sân trường một tông màu vàng óng. Còn lại mỗi âm thanh rộn ràng và náo nhiệt phía sân bóng xa xa.Khoảnh khắc ấy, tôi đã ước mình có thể ở bên cạnh cậu lâu hơn một chút.Trước khi bản thân không còn thấy nắng nhạt vương vãi khắp sân trường.Trước khi lồng ngực mình không còn thấy nôn nao lúc những ngày hè gió lộng đang chầm chậm ùa về.Trước khi hình bóng cậu nhoè dần trong mấy mảnh ký ức nhạt nhòa của tôi.Tác giả: Chuông Biếc*Một số địa điểm, sự kiện trong truyện không có ngoài đời thật.…
Truyện được viết về câu chuyện tình yêu dần lớn lên của nữ thủ khoa Vũ Ngọc Trúc Anh và boi chuyên toán lạnh lùng Trương Vũ Việt Hoàng. Từ hai người xa lạ vô tình có duyên ngồi cũng bàn với nhau, cả hai cùng giúp đỡ nhau trong học tập và tình yêu trong sáng giữa họ cần dần được sinh sôi nảy nở. Cùng theo dõi câu chuyện để có thể biết được diễn biến tình cảm của các nhân vật trong truyện nhé.…
Fanfiction Ohm Pawat × Nanon Korapat Tag: Boylove, học đường, tình địch biến tình yêu, HE, 1×1.…
⚠️ CẢNH BÁO NỘI DUNGTác phẩm chứa các yếu tố: bạo lực học đường, bắt cóc, tổn thương tâm lý, PTSD, câm tâm lý, cảm giác bị giam cầm và mất kiểm soát.Không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi hoặc nhạy cảm với nội dung tâm lý nặng.Nội Dung: Cô tỉnh dậy trong một căn phòng không cửa sổ.Bị trói. Bị theo dõi. Không thể nói.Kẻ bắt cóc không tra tấn cô.Hắn chỉ muốn cô im lặng, như cách cô từng khiến hắn câm nín suốt mười năm.Tác Phẩm Có Sự Hỗ Trợ Của AI…
Tôi là Thanh Hà. Những năm cấp ba trôi qua với tôi không mấy êm đềm, nhất là khi phải vật lộn với con quái vật mang tên "Toán học". Giữa những con số rối rắm và áp lực học hành, tôi chẳng mảy may nghĩ đến chuyện yêu đương. Thế nhưng, vào một ngày tưởng chừng rất đỗi bình thường, một chàng trai đã lặng lẽ bước vào đời tôi. Không ồn ào, không phô trương, nhưng từ khoảng khắc ấy, ánh nhìn của tôi chẳng còn hướng về bất kỳ ai khác. Bao chàng trai từng thoáng qua cuộc sống của tôi cũng dần nhạt nhòa trước sự hiện diện dịu dàng mà lạ lùng của cậu ta.Những rung động đầu đời chẳng ồn ào, cũng chẳng sâu sắc như những mối tình sau này, nhưng lại khiến ta nhớ mãi. Đó là ánh mắt vụng về nhìn nhau giữa giờ ra chơi , là mảnh giấy chuyền tay nhau trong lớp học, là lần tim đập loạn nhịp chỉ vì câu chào buổi sáng. Không ai dạy chúng ta yêu, nhưng trái tim lại biết rung động từ những điều nhỏ xíu. Để rồi sau này, khi đã đi qua bao năm tháng, ta vẫn có thể mỉm cười khi nhớ lại: hóa ra, tuổi trẻ từng rực rỡ như vậy, chỉ với một người ở bên, và một nỗi nhớ chưa kịp nói thành lời.…
Truyện được viết theo khi cảm xúc nhất thời dâng trào…
Hồng mai lại được dịp nở, sắc xuân yêu kiều trên Vân quốc lại đến kéo theo một kì học mới ở Thái Học giám (*). Các trâm anh thế tộc tấp nập lại báo danh, chung quy vẫn vì mong muốn được một lần chiêm ngưỡng đoá hoa lãnh diễm tuyệt sắc của giám - Bùi Xuyên.Thái Học giám là một cơ quan giáo dục cao cấp, chuyên đào tạo nhân tài cho triều đình. Là nơi học tập dành cho con cháu quý tộc, con quan hoặc những nho sinh đỗ khoa cử. Người đứng đầu Thái Học giám bấy giờ là Bùi Ti học Bùi Xuyên, công tử mỹ mạo như tuyết, phiêu dật như sương, học thức uyên bác, là bậc quý nhân mà triều đình trọng dụng.[...]…
"Một con thất tình bao nhiêu năm rồi, mà vẫn chẳng thể nào quên đi cái người đã phũ phàng mình. Nay lên đây than thở về cái người ấy cho mọi người nghe đây!" Lam.Thời cấp ba, không may lỡ rung động với cậu bạn thủ khoa của trường. Từ đó mà luôn không ngừng cố gắng, chỉ mong bản thân cũng sẽ phát sáng để người ta để ý đến mình, một chút...…
Nhặt nhạnh những ý nhỏ, suy nghĩ sâu xa hơn ta thấy câu nói đó đáng-để-suy-ngẫm-lại-cuộc-đời... Ta thấy chính ta trong câu nói vừa nhắc đến! Chỉ mong là trùng hợp chứ không phải là viết cho ta. _Phạm Thị Anh Thơ_…
Nó là một cô gái ngây thơ ,trong sáng. Còn hắn thì là một ma cà rồng chính hiệu, lạnh lùng, tưởng như không bao giờ biết cười hay hạnh phúc, nhưng hiếm ai biết được, chỉ khi ở bên nó, hắn từ một cục băng lạnh giá, trở thành một người hoàn toàn khác, cười nhiều hơn, nói nhiều hơn và hạnh phúc nhiều hơn. Nó như ánh mặt trời sưởi ấm tâm hồn hắn, l àm tan chảy lớp băng bao quanh hắn. Nhưng dù gì một người là người, một người là ma, sẽ có biết bao sự cách trở. Liệu hai người họ có thể tìm thấy hạnh phúc được không?…
Những tình huống tưởng như bình thường, nhạt nhẽo lại ẩn chứa những cảm xúc, suy nghĩ thật phức tạp. Bề ngoài thì tươi sáng, trong trẻo nhưng bên trong lại mục ruỗng, úa tàn?…
Khang miết tay tôi, đầu khẽ cọ vào hõm cổ: "Khánh An chẳng quan tâm tới tao." Cảm giác nhồn nhột làm tôi giật mình, không kiềm được xoay đầu nhìn thẳng vào mắt Khang: "Tao đang bận, đợi tao tí." Dường như không mấy hài lòng với câu trả lời của tôi, hắn ta nhéo tay tôi, dùng đầu cọ cọ vào tay tôi để tìm kiếm sự chú ý. Tôi đành ôm mặt Khang, tìm kiếm câu trả lời mà tôi vẫn luôn thắc mắc: "Mày với cam có họ hàng gì với nhau không?"Khang khẽ dừng lại hành động của mình, cả người dựa vào người tôi, gương mặt như tượng tạc cách tôi chưa được 5cm. Khẽ cười, hắn ta thì thầm : "Có chứ, tao là ba của cam, còn An là mẹ." Dưới ánh nắng mặt trời, gương mặt của Khang càng thêm yêu nghiệt, tôi khẽ chẹp miệng: "Tao chịu." Được câu trả lời vừa ý, Khang cười ra tiếng gối đầu lên vai tôi.…
Trước năm 17 tuổi, cuộc sống vẫn rất êm ả, bình thường như bao nữ sinh khác.Năm 17 tuổi, sai lầm nối tiếp sai lầm, xu hướng tình dục bản thân thay đổi không thể quay lại.Sau năm 17 tuổi, những chuỗi ngày không hồi kết...Liệu có ánh sáng nào phía cuối con đường, liệu hạnh phúc có tự tìm đến với cô gái ấy.Người ta thường nói người đến bên bạn năm 17 tuổi, không thể nào bên bạn mãi mãi, người ta cũng nói, mối tình năm 17 tuổi là mối tình khắc cốt ghi tâm.…
Khoảng thời gian được bên anh, em luôn cảm thấy được anh che chở bảo vệ như một đứa bé. Nhưng đến lúc anh rời xa một thời gian thì lại cảm thấy trống vắng.Anh không bao giờ nhận ra những biểu hiện của em khi em gần anh, anh chỉ quan tâm mọi người. Anh ác lắmNhưng người em thường chỉ có anh.…
⚠️ CẢNH BÁO: TRUYỆN CỰC KỲ DARK - CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC ⚠️Tác phẩm chứa bạo lực, thao túng tâm lý, phản bội và những yếu tố phi đạo đức. Đây không phải câu chuyện về sự tha thứ - mà là sự báo thù lạnh lẽo và đẫm máu.----------------------------------------------------------------------------------Một năm trước, cô ấy đã từng tin vào tình yêu.Cô yêu bọn hắn. Yêu bằng cả trái tim, nghĩ rằng tình cảm ấy sẽ được đáp lại. Nhưng tất cả chỉ là trò đùa cay nghiệt."Cô nghĩ cô là ai mà đòi so với Evelyne?" - Scaramouche nhếch môi khinh bỉ."Tôi chưa từng yêu cô." - Diluc lạnh lùng quay lưng."Đừng chạm vào tôi, đồ bẩn thỉu." - Childe cười nhạt, như thể cô chỉ là một kẻ đáng thương hại.Cô chưa kịp gượng dậy thì Evelyne, với đôi mắt ướt lệ, đã mỉm cười dịu dàng:"Em đã cố chịu đựng, nhưng chị lại đẩy em xuống cầu thang..."Và thế là tất cả quay lưng với cô.Những kẻ cô từng gọi là "bạn" lao vào đánh đập, sỉ nhục cô. Một năm bị giày vò, cô bị ép đến bước đường cùng...Tầng 44.Gió lạnh, ánh đèn thành phố nhấp nháy. Giữa cơn tuyệt vọng, cô chỉ có thể thì thầm:"Ba ơi... con xin lỗi."Bịch.Một năm sau, tôi đến đây.Không ai còn nhớ cô ấy. Nhưng tôi sẽ khiến bọn chúng không bao giờ quên."Xin tha cho tôi! Tôi sai rồi!" - Một giọng nói hoảng loạn vang lên."Tha ư?" - Gariam mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh. "Muộn rồi."Ngày Phán Xét đã đến.…
(18+) dành cho những thanh niên cứng và không mắc bệnh thiếu máu. Xem đi rồi biết :)))…
Tên truyện: Năm ấy sao băng chợt vụt qua Tác giả: TK_HO (bà chị "già" của tui) Chịu trách nhiệm đăng: TK_LO Thể loại: học đường, tình cảm,... Tình trạng: Đang tiến hành. Độ dài: Chưa xác định Lưu ý : -Nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận họ do tác giả quyết địn h. -couple được định hoàn toàn do bốc thăm. Điều quan trọng nhất là: - Tất cả các nhân vật trong truyện đều liên quan đến nhau, nên mọi người cố gắng đọc từ đầu để hiểu được diễn biến câu chuyện nhé!…