Đền cậu cả cuộc đời tớ..
- Thế người cậu yêu là ai?- Người tớ yêu...là người yêu tớ.…
- Thế người cậu yêu là ai?- Người tớ yêu...là người yêu tớ.…
Tên truyện: Xếp lớpTác giả: Cận Hoa HiEditor: 13everly (Tiểu Bạch Thử ♥ Triển Tiểu Miêu)…
ê kiểu cứ coi y/n là yuki đi ha . Tại tui lời viết chữ y/n á . Thông cảm , thông cảm .…
tiêu nhược cẩn…
Thư mời chào mừng các phù thuỷ đến với trường pháp thuật và ma thuật Hogwarts 🦉…
F3 đó nhá. Chu Tô. Đọc đi! Chỉ có trên WATTPD, don'yt re-up! Dù ko bik nhiều về F3 nhưng vẫn vt, có j sai sót nhờ MN sửa choYêu độc giả!Hoseki…
Năm mười bảy tuổi, cô và anh là hai đường thẳng song song mang theo "mối thù truyền kiếp" mang tên: Hạng nhất toàn trường. Trong mắt cô, anh là tên mọt sách kiêu ngạo; còn trong mắt anh, cô là kẻ hiếu thắng phiền phức.Chẳng ai ngờ, khi vào năm lớp 12 đã kéo hai người lại với nhau do những lần buộc phải hợp tác trong các cuộc thi, hoạt động và dự án của lớp khiến cho khoảng cách hai người càng gần, nhen nhóm một thứ tình cảm khác biệt.Hai người đã cùng nhau đi qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất. Từ những ngày đầu là kẻ thù cãi nhau, trêu chọc nhau đến những ngày cùng nhau đồng hành cho các cuộc thi của lớp và đến ôn thi đại học thức trắng đêm. Cho đến khi cô trở thành một họa sĩ gửi hồn vào từng nét vẽ, còn anh khoác lên mình chiếc áo blouse trắng của một vị bác sĩ mang trên vai sinh mệnh con người.Dù có những lần cãi vã, hiểu lầm hay yêu xa do học tập và lo cho sự nghiệp nhưng... Mười, mười một năm, đi qua Xuân, Hạ, Thu rồi Đông rất nhiều lần, tuy thời gian có thay đổi, chỉ có bàn tay ọ nắm chưa từng buông.Trước vài ngày cùng nhau bước vào lễ đường hứa hẹn yêu thương nhau, anh dắt tay người anh yêu nhất, cô nắm chặt đôi tay người cô tin tưởng để gửi gắm cả đời này, cùng nhau đứng trước đồng cỏ xanh bát ngát - nơi mà năm xưa họ từng bốc đồng hứa hẹn."Thời thanh xuân của tớ từng có một đối thủ đáng ghét, nhưng hóa ra, đó lại là người tớ muốn gửi gắm cả cuộc đời.""Để em vẽ tình yêu của chúng ta vào bức tranh để lưu giữ mãi anh nhé!"___________________________Bìa: Pinterest…
(Hoàn)Hắn chưa từng nghĩ có điều gì đến muộn, có việc nào hắn không kịp làm. Cũng chưa từng hối hận, dù phải đổi lấy sinh mạng của mình. Chỉ là hắn đã sai, là lần duy nhất thừa nhận sai lầm, nhưng đã quá muộn để bù đắp. Cảnh báo: Chuyện này không có kết cục tốt đẹp.…
Xin chào mị la junna đây là bộ truyện đầu tay mị viết nên sẽ có nhiều sai sót mong các bạn thông cảm những nhân vật trên không thuộc về mình chỉ là otp thôi nên sẽ không miêu tả đúng tính cách của nhân vật nên mong mọi người đừng hiểu nhầm tất cả cũng chỉ là otp thôi nhé 👌Kuro: chàng Kira: cậuMấy ngừoi khác mị gọi bằng tên nhéCó oc chan nhé do mà mị lấy chủ đề trường học nhé nó khá SE nhưng kết lại là HE nhe…
"Nhầm Lối Nhưng Không Sai Người"…
Thể loại: Học đường, tâm lý, yandere, chiếm hữu, thao túng, countryhumans.Warning: Truyện có yếu tố chiếm hữu, thao túng tâm lý, yandere, và kiểm soát mối quan hệ. Cân nhắc trước khi đọc."Cậu là của tớ, Vietnam. Cậu có thể chạy, nhưng cậu sẽ không bao giờ trốn thoát."Từ một tình bạn tưởng chừng vô hại, Cuba từng bước đẩy Vietnam vào góc tường. Yêu thương hay xiềng xích? Cậu không còn quyền lựa chọn nữa. Pls kiên nhẫn nha các bác do lịch đăng truyện của tôi nó ấy ấy lắm 🥲…
Ở trường cũ, cậu thường hay bị bắt nạt nên đã chuyển sang một ngôi trường mới. Một nơi hoàn toàn xa lạ với thời tiết lạnh lẽo, những người bạn mới và một cậu con trai lạ mặt ?Góc lưu ý:• Nội dụng được lấy từ nhiều ý tưởng khác nhau của mình.•Cậu có thể sẽ thấy quen vì nội dung được thấy ở đâu đó..…
Khi cuộc phỏng vấn dần đi đến hồi kết, một phóng viên hỏi một câu có vẻ cá nhân hơn: "Anh đã có người mình thích chưa? Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn so với những nụ cười trước đó. Nụ cười đó không còn chỉ dành riêng cho tôi nữa, mà dường như anh muốn chia sẻ nó với tất cả mọi người. Anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay đáp lại: "Tôi có người mình thích rồi." "Anh có thể chia sẻ một chút về cô ấy được không?" "Cô ấy là Thủ khoa."…
Một lũ học sinh trường chuyên chưa trải sự đời..." Họ học trường chuyên duy nhất của tỉnh đó..."" Chắc tụi nó toàn lũ mọt sách chán ngắt thôi..."" Mẹ ơi, các anh chị ấy học trường gì mà đồng phục đẹp thế...chắc họ học giỏi lắm nhỉ? Sau này con nhất định cũng sẽ học thật giỏi để vào trường này!"Một lũ loi nhoi với đủ các thể loại trên đời..." Cái thằng này, ngứa răng thì cầm cái kẹo cao su này mà nhai, đừng có nhai đầu bút của taooooo"" Mày là người hay là thánh vậy, đỗ cùng lúc ba đội tuyển toán lý hóa?"" Crush vừa chủ động ib tao hỏi bài mày ạ, tao nên đặt tên cho con tao là gì nhỉ?Nhưng sau tất cả, họ vẫn là bạn tốt của nhau...-fic trẻ trâu được lấy cảm hứngchủ yếu từ cuộc sống học đường của tôi-Note: nó không hẳn là một fic, nó đơn giản là nơi lưu trữ ý tưởng và mạch truyện của những nhân vật trong này? Chắc vậy.…
"Chúng ta, được không?"Họ từng là hai thiếu niên cùng theo đuổi một giấc mơ.Cùng trưởng thành. Cùng tỏa sáng. Cũng từng lạc mất nhau.Cho đến một ngày, số phận lại đưa họ đứng chung trên một sân khấu.Chỉ là lần này...Liệu họ còn kịp nói với đối phương điều năm xưa chưa từng dám nói?…
khoảnh khắc nhỏ nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc trong cơn mưa cuối cùng của mùa hè với hai học sinh cao trung Hàn Quốc.*LƯU Ý: Tên nhân vật không liên quan gì đến cuộc sống của họ ngoài đời thật. Để có thể tận hưởng truyện một cách chân thực nhất, vui lòng tách biệt hẳn nhân vật với cuộc sống đời thực của họ. Hãy coi đây là một thế giới khác.…
[MÔ TẢ TÁC PHẨM]An Hải là một thị trấn ven biển cũ kỹ, nơi những con dốc đá trải dài xuống làn nước xanh ngắt, và người ta sống vây quanh những lời thì thầm bên bàn trà chiều.Lớp học kiếm đạo nhà cựu cảnh sát Trần Thước nằm lặng lẽ ở cuối dốc, treo chiếc chuông gió bằng đồng luôn kêu ling ding mỗi khi gió biển thổi qua. Nơi ấy có Mạc Vân - đứa trẻ mang thân thế bí ẩn, suy giảm thính lực sau những biến cố tuổi thơ. Cậu thu mình trong thế giới tĩnh lặng, đeo chiếc máy trợ thính màu xám nhạt và lẳng lặng vẽ tranh ở góc hiên nhà.Sự khép kín của Mạc Vân lập tức thu hút Trình Cảnh Minh, đứa con trai hiếu động, ngông nghênh của tiệm tạp hóa đầu dốc. Từ sự tò mò muốn gây chú ý ban đầu, sợi dây liên kết giữa hai đứa trẻ dần được thắt chặt qua những buổi tập kiếm tre oi ả, và bùng nổ sau trận va chạm đẫm máu gột rửa dưới cơn mưa rào năm lớp ba.Một Trình Cảnh Minh xù lông che chở, sẵn sàng lao vào giông bão để bảo vệ sự yên bình của đối phương. Một Mạc Vân kiên cường, lì lợm dần mở lòng để đón nhận hơi ấm chân thành. Giữa hương dăm gỗ mục, mùi nước tương đậu hũ và tiếng sóng biển An Hải, đây là câu chuyện về hai đứa trẻ cùng nhau chữa lành, nương tựa và trưởng thành.TG: Bội Bội…
_______________________________________"Chương đầu tiên của câu chuyện giữa tôi và cậu là: Trông Tình.Là "trông" trong "trông như" ("nhìn có vẻ", "nhìn như") hay "trông" trong "trông đợi", "trông chờ"?_______________________________________Truyện: Hẹn gặp ngày trời xanh Tác giả: Khước Phong Thể loại: Học đường, Đời thường, Chữa lànhNhân vật chính: Nguyễn Phúc Thiên Lam Bìa: Canva_______________________________________P/s: "Hẹn gặp ngày trời xanh" là tác phẩm đầu tay của mình. Lần đầu tiên ra mắt truyện khó tránh khỏi những vụng về và thiếu sót. Mình rất mong sẽ nhận được sự ủng hộ, cũng như những lời góp ý chân thành từ mọi người để có thể hoàn thiện hơn ở những chương sau.Cảm ơn mọi người rất nhiều. Chúc các bạn một ngày tốt lành.…