Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
* " Tuổi thanh xuân giống như cơn mưa rào, dù bạn đã bị cảm lạnh vì tắm mưa nhưng bạn vẫn muốn đằm mình trong cơn mưa đó một lần nữa."_Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi_* Câu chuyện là khoảng thời gian cấp 3 tươi đẹp với những kỉ niệm đáng nhớ, những vui buồn giận hờn của lứa tuổi học sinh.* 12 chòm sao sẽ xuất hiện đều, ta sẽ cố gắng không thiên vị, không phân biệt đối xử với bất kì ai.* Câu chuyện này dựa trên một số chuyện thật xảy hằng ngày ở lớp ta.* Vẫn câu cũ mong mọi người ủng hộ và góp ý.___Tee_SpLb___…
- Vũ Gia Hoàng, học lớp 12- Trương Quốc Hưng, học lớp 11- Phan Thanh Phương, học lớp 11- Hoàng và Hưng là "thanh mai trúc mã" từ nhỏ, cũng đã có tình cảm với nhau từ đó. Thế nhưng càng lớn, mối quan hệ xung quanh Hưng càng nhiều, khiến cho khoảng cách giữa cả hai ngày càng lớn.- Trường chuyên LTV mà Hoàng học là một trường dành cho giới nhà giàu, học giỏi, con nhà người ta trong truyền thuyết học.-> những nhân vật trên là con của những nhân vật có tiếng tăm nhất thành phố, đi đến đâu cũng thu hút biết bao ánh nhìn.…
Xuyên suốt câu chuyện đều liên quan đến hai chữ "yêu thầm". Nếu bạn thích kiểu nữ chính mạnh mẽ, kiên cường gì đó thì bạn không nên đọc bộ truyện này. Lý do rất đơn giản mình khẳng định nữ chính cực kỳ "bánh bèo". Còn nam chính hả? Mình xin nói thẳng nam chính chẳng có tý tính cách nam thần, lạnh lùng, điềm tĩnh gì đó cả. Cậu ấy là một "Playboy" chính hiệu đấy! Xin nhắc lại là Playboy, hãy cẩn thận!Đừng hỏi mình truyện có bao nhiêu chương, đó giờ mình viết truyện không tài nào xác định rõ số chương, nói chung là tùy hứng Hì.Đừng dùng mấy lời khó nghe mắng chửi các nhân vật, gạch đá mình nhận hết nhưng gạch đá chất lượng nhé!Một tuần 3 chương, có thể đăng vào thứ 2- 4 -6 hoặc 3- 5- 7. Nếu có thời gian chủ nhật tặng thêm mọi người một chương.Vậy nhé, mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Có cậu đời tự nhiên đẹp lạ!Tự hỏi rằng nơi nào tràn ngập sắc hồng mới mẻ tươi tắn, bởi người ta nói, màu hồng là màu của tình yêu hồn nhiên trong sáng tuổi học trò. Tớ yêu nó, thích nó, trân trọng nó.Màu của tớ là những tia sáng mờ nhạt, không có lấy một điểm nhấn. Nhưng từ khi có cậu, nó chiếu đến tớ một màu hường phấn tuyệt vời đến nhường nào. Bởi vì tớ chưa bao giờ được cảm nhận nó, được chạm vào hay ôm lấy. Trái tim nhỏ bé thổn thức rộn ràng, tựa như muốn nổ tung ra trước mặt cậu.Tớ muốn thổ lộ, muốn nói cho cậu biết tâm tư bé nhỏ này.Cảm giác của trái tim, yêu ghét mà tớ vỗn dĩ lạ lẫm đột nhiên xuất hiện bởi vì cậu.Phải chăng, đó là cậu?Màu hồng.Bìa: PinterestTruyện thuộc bản quyền Mình là Chin.DO NOT REUP.…
Thanh xuân là gì?Thanh xuân là tuổi trẻ, là kỷ niệm, là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của đời người.Còn đối với tôi Thanh xuân chỉ gói gọn có cậu!Độ tuổi thanh xuân đẹp nhất có lẽ là 18Nhưng vì có cậu nên độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của tôi là 17 .TRÍCH ĐOẠN:-"Tao suy em đến điên dại nhưng suy cho cùng vẫn là yêu em"-"Trai Hà Nội đúng là nghìn năm văn vở mà" -"Nhưng tao lại trọn đời yêu em!"LƯU Ý:Truyện được lấy bối cảnh học đường nên sẽ khó tránh khỏi những từ chửi tục, nhạy cảm nên nếu ai cảm thấy không thích thì có thể không đọc ạ!Và mọi người có góp ý thì cứ tag thẳng vào truyện nhéBìa cre:Foodly illustration_edit by JislinaThời gian ra chương:Tuỳ cảm hứng của con tác giả…
Giữa những ánh đèn rực rỡ của giới giải trí, giữa những lời tán dương và thị phi của showbiz, họ vô tình gặp lại nhau-một ca sĩ nổi tiếng luôn đứng trên đỉnh cao danh vọng, một nữ diễn viên mới vào nghề đang tìm kiếm chỗ đứng cho riêng mình.Lục Hàn, người từng là giấc mơ của vô số người hâm mộ, nhưng đằng sau ánh hào quang ấy là một tâm hồn luôn hướng về quá khứ. Hứa Vy, một cô gái mạnh mẽ, kiên trì theo đuổi con đường nghệ thuật, nhưng lại mang trong lòng những ký ức chẳng thể phai mờ.Họ từng là bạn học cấp ba, từng chia sẻ với nhau những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Nhưng dòng chảy thời gian đã cuốn họ đi trên hai con đường khác nhau, để rồi khi gặp lại, họ chỉ có thể giả vờ như chưa từng quen biết.Một lần gặp lại, một lần chạm mắt, một lần vô tình nhắc nhớ. Những kỷ niệm tưởng đã ngủ quên, nay lại được đánh thức qua từng giai điệu, từng khoảnh khắc. Liệu giữa thế giới đầy biến động này, họ có thể tìm lại những cảm xúc chân thật ngày xưa?"Giai Điệu Của Ký Ức" - Một câu chuyện nhẹ nhàng, sâu lắng về tình yêu, tuổi trẻ và những ký ức không thể quên.…
POV bạn là mẹ của nhân vật chínhJeon jungkook - thiếu gia ngạo nghễ như ánh mặt trời, tưởng rằng có thể dùng tình yêu để xóa đi khoảng cách giữa hai thế giới.Park jimin - cậu học trò nghèo sống giữa khu chợ tanh nồng mùi cá, một người cứng đầu, tự trọng đến mức thà tổn thương còn hơn cúi đầu nhận lấy thương hại.Họ yêu nhau. Dữ dội, tuyệt vọng, đầy bản năng và cả nỗi sợ.Một người thì cứ tiến lại gần, bất chấp.Một người thì cứ lùi, đến tận cùng im lặng.Giữa ánh đèn biệt thự và những vũng nước loang lổ nơi xóm nghèo, tình yêu của họ chông chênh như sợi dây căng ngang vực thẳm - chỉ cần một người buông tay, cả hai sẽ rơi xuống.Và họ vẫn cứ yêu. Dù biết phía cuối cùng có lẽ... chẳng có gì ngoài đau đớn.…
Bọn họ vốn là một đôi oan gia ngõ hẹp, một người vang danh cá biệt, một người xuất sắc toàn trường. Gặp gỡ trong hoàn cảnh ngặt nghèo, rồi lại trùng hợp mà quen biết, cùng nhau trải qua 3 năm thanh xuân đẹp đẽ nhất.Cuối cùng, hồi tưởng lại, 3 năm ấy, đã từng đối đầu gay gắt, đã từng điên cuồng yêu đương, cũng từng quyết tâm từ bỏ, tan rồi hợp, hợp lại tan. Tóm lại, giao tình của họ, thanh xuân của họ chính là đại diện cho một chặng kí ức mà mỗi người chúng ta: một chặng kí ức đầy đủ chua, cay, mặn, ngọt, khiến ta Vĩnh viễn hồi tưởng, Vĩnh viễn nhung nhớ, một chặng thanh xuân rực rỡ sắc màu.…
Có rất nhiều việc trên đời này vốn không cần đến sự chăm chỉ, kiên trì và cố gắng mà quan trọng là sự may mắn có sẵn trong mỗi người.Tình yêu hẳn là một chuyện như vậy, có người đường tình duyên lúc nào cũng rất nhẹ nhàng, bằng phẳng; nhưng cũng có người, nỗ lực bao nhiêu, kiên tâm bảo nhiêu cũng bằng thừa...Tháng 12 bắt đầu với những cơn mưa, cộng thêm không khí tẻ nhạt lẫn cùng sự cô đơn. Trong đầu biết bao nhiêu suy nghĩ lại kéo về, lũ lượt, cuộn trào khiến tâm hồn muốn cất lên vần thơ..Rồi bỗng một chiều thứ sáu nhàn nhạt, khao khát trong tim lại trỗi dậy, gõ một chút phím, nhặt nhạnh một chút ưu tư, vun vén cho tròn một chút bâng khuâng gửi đến những trái tim còn đang thổn thức yêu thương...Gọi em là ,,NHƯ GIÓ THOẢNG QUA, NHƯ HOA ĐỌNG LẠI". Nhẹ nhàng, day dứt, mơ hồ, nhiệt huyết, có lẽ hợp với những ai vẫn còn tin vào thứ gọi là tình yêu...------Độ tuổi: mười tám đôi mươi =)))------Tác giả: Quyên Quyên ------Thể loại: tiểu thuyết tình yêu, hiện đại pha chút học đường, nam thanh nữ tú, đến được với nhau thì tuổi tác không thành vấn đề! ------Mấy bạn có chung tâm tư theo dõi mình @the_sundayspotlight để tâm sự cùng nhau nhé, yêu thương thật nhiềuuuu 😘😘😘…
✩ Tình trạng: Ongoing✩ Nhân vật chính: Tuệ Lâm x Gia Lâm✩ Thể loại: Học đường, boygirl, bạn thân✩ Ngày bắt đầu viết: 08/07/2026 Ngày kết thúc: ?/?/20??…
~ Văn Án ~ Chẳng biết từ lúc nào mà anh đã yêu cô. Yêu cô mà quên đi thù hận,quên đi sự phản đối của gia đình. Vậy mà cô lại từng chút đào bới quá khứ,lôi ra những đau buồn trong năm xưa mà tìm cách trốn khỏi vòng tay anh. Anh thật hận cô bé này đã làm anh tổn thương sâu sắc. Nhưng cũng thật yêu cô... yêu cô vì cái gì? Anh không biết nữa. Chỉ biết rằng cuộc sống thiếu cô là cuộc sống vô nghĩa.- Thể loại: Đô thị tình duyên,sủng ngọt, ngược tâm nam chính, 1x1,HE.- Nhân vật chính: Lý Hoan Kiệt,Hạ Tiểu Nam.Phối hợp: Võ Ảnh, Vạn Diên,Khương Bách.…
----------Có một thời, mặt biển trong tôi phủ đầy chất xám của cô đơn tịnh mịch. Đã từng nghĩ mình sinh ra để chìm sau mãi mãi- không ai cần tới. Thế rồi, như một phép màu lặng lẽ, mặt trời rạng rỡ hiện lên. Ko ồn ào, cũng ko đòi hỏi điều gì, chỉ lặng lẽ chiếu sáng. Lần đầu tiên, tôi biết ấm áp là như thế nào. Lúc ấy tôi ko còn là biển chết nữa mà đã biết cách vỗ sóng. ----------Ngắm nhìn bức tranh hoàng hôn tím sẫm, anh chàng cảm thán:"Bức tranh đẹp, mà cũng buồn lạ... Anh có gửi gắm gì đặc biệt vào đây không?"Nhật Hi lặng đi một nhịp. Nụ cười nhạt hiện lên rồi tan biến, đôi mắt mênh mông như biển lặng giấu kín nỗi buồn cũ kỹ."Có chứ... Có lẽ là một người... quan trọng."----------"Này, chuyện cũng qua lâu rồi... Cậu định... không tính..."Nhật Hi hiểu điều anh ta đang ngập ngừng muốn nói. Ánh mắt anh khẽ dời sang cây bút mực đã cạn từ lâu, đang được đặt cẩn thận, ngay ngắn bên cạnh khung tranh."Không. Tôi nghĩ là không lâu đâu... Tất cả cứ như mới ngày hôm qua thôi. Không bỏ được, mà cũng... không sao cả."----------🌊 ngày viết: 3/7/2026…
Hoàng Quang Vinh-một cậu học sinh có phần lập dị .Cậu sống như một binh lính ,sáng dậy từ sớm để tập luyện .Cậu có đam mê đặc biệt với quân sự ,kết nối với một cựu binh đặc nhiệm SOBR người Belarus tên Volkov .Ông Volkov dạy cậu môn Systema ,môn võ huyền thoại ra đời từ thời Liên Xô ,nay được kế thừa và phát triển bởi quân đội Nga .Vinh còn là một võ sinh Kudo ,bộ môn cực kì tàn bạo sinh ra từ sự kết hợp của Karate và Judo .Vinh học chiến đấu bằng các vũ khí quân sự ,học bắn súng tại nhà bằng súng airsoft (một loại súng giả bắn bi nhựa) .Cậu còn huấn luyện bản thân một cách hết sức địa ngục ,cậu dùng tay không chặt gạch ,đâm tay vào cát bỏng ,nhảy qua vòng lửa .Cha mẹ hết sức ngăn cản ,Vinh vẫn sống như một thực thể có phần lạc quẻ trong gia đình quyền quý .Cha là nhà sử học ,mẹ là chủ một chuỗi thời trang có tiếng ,mở nhiều chi nhánh trong nước và quốc tế .Tuy là thế ,gia đình Vinh lại chẳng mấy hạnh phúc khi cha mẹ cậu liên tục cãi cọ ,đỉnh điểm là buổi tối khi hai người tỏ ý ly hôn .Vinh quyết định bỏ sang nhà anh trai ở ,như một đòn chiến thuật ,không phải để níu giữ cha mẹ ,mà để họ không dám đường ai nấy đi .Từ đây ,Vinh cũng bị cuốn vào một rắc rối mới ,khi cậu chuyển tới trường liên cấp tư thục quốc tế Royal ,nơi có những cậu ấm cô chiêu ,và một liên minh đầy xấu xa .Liệu chàng trai lính tráng trong vỏ bọc học sinh sẽ sinh tồn như thế nào trong ngôi trường này ?…
Vào mùa xuân năm ấy ta gặp nhau giữa chốn người xa lạ nhưng giữa vô vàn ánh mắt ,ta lại chạm phải ánh mắt của nàng.Liệu đây có phải định mệnh đang dìu dắt ta đến với nhau. -Trần Khánh Minh Châu- Nếu ta đã gặp nhau rồi cớ sao không xích lại gần nhau 1 chút nữa ,Cho nhau 1 chút ấm áp và 1 chút tin tưởng ? -Nguyễn Ngọc Hạ Vi Sẽ ra sao nếu 1 học bá lại thầm mến 1 học tra? Khi mùa Đông lạnh giá giao hòa với mùa Xuân Ấm áp Thì có những thứ ta không cần nói nhiều lời mà nó đã lặng lẽ nảy mầm trong ta Có lẽ khi băng tan thì tớ sẽ tin vào mùa xuân ấp áp trong cậu…