Anh là thanh xuân của em [0309]
thể loại: học đường vô đọc đi rồi bt nhá 😉…
thể loại: học đường vô đọc đi rồi bt nhá 😉…
Vệt Nắng Mùa HạHạ Tử An dùng nụ cười để che giấu áp lực của một học sinh luôn đứng hạng nhất.Chu Mặc Hàn dùng vẻ lạnh lùng để giấu đi sự dịu dàng mà chưa một ai từng chạm đến.Mùa hạ năm mười tám tuổi, Hạ Tử An lần đầu biết thế nào là thua.Chỉ một bài kiểm tra. Chỉ đúng một điểm.Chu Mặc Hàn xuất hiện, vượt qua cậu với khoảng cách mong manh ấy, lấy mất vị trí hạng nhất mà Hạ Tử An đã giữ suốt nhiều năm.Một người kiêu ngạo, một người lạnh nhạt. Hai kẻ vốn xem nhau là tình địch, lại bị trói buộc bởi một giao kèo ngớ ngẩn: người thua phải làm sai vặt cho người thắng trong một tháng.Không ai ngờ rằng, những lần cãi vã, những màn đấu khẩu và cả những ngày ở cạnh nhau lại lặng lẽ kéo khoảng cách giữa họ gần hơn từng chút một.Đến khi nhận ra, điều khiến Hạ Tử An không cam lòng chẳng còn là vị trí hạng nhất đã mất.Mà là trái tim... đã thua Chu Mặc Hàn từ rất lâu.Năm mười tám tuổi, chúng ta bắt đầu từ một lần thua cuộc, để rồi hiểu rằng, mùa hạ đẹp nhất không phải vì ánh nắng rực rỡ, mà vì trong mùa hạ ấy có cậu.…
Truyện khá xàm và nhạtTác giả khá yếu môn văn nên truyện sẽ ko hayTruyện mang yếu tố Tình Yêu học đường và có vài phần là thật…
Yêu thầm đôi khi thật khó, cũng không biết tại sao lại yêu thầm. Từ những khoảnh khắc nhỏ nhất, trái tim lại bất giác đập loạn vì một người.Võ Trần Hạ Vy từ Cần Thơ chuyển lên TP.HCM, ngỡ rằng chỉ cần cố gắng hoà nhập với lớp mới là đủ. Nhưng mọi chuyện bắt đầu rẽ ngang từ ngày cô bị xếp ngồi cạnh Phạm Nhật Huy Khánh. Có lẽ ngày đầu, cậu đã không vừa mắt với cô, nhưng sau này thì khác.Cô giỏi Hóa, nhưng lại có chút vô tri, 16 năm cuộc đời chưa một mảnh tình vắt vai, cũng chưa thích ai bao giờ. Vốn tưởng sẽ không có cảm giác gì cho đến khi lớn lên. Vậy mà Huy Khánh lại thành công cướp đi trái tim của thiếu nữ mới lớn.Cậu giỏi Toán, luôn trầm mặt, ít giao tiếp với ai, cũng không ai dám động đến cậu, cậu vốn định sẵn sẽ ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, những Hạ Vy lại là một biến số tự do trong cuộc sống tẻ nhạt của cậu. Lớp 10A1 nơi hai con người giao nhau, nhưng chỉ có một trái tim rung động......…
đây là chuyện đầu tiên mình viết có gì mấy bạn ko hài lòng có thể nói với mình nha.Lục Thiên:là hội trưởng hội học sinh.Cẩm Niên: là học sinh mới vào trường học đc 2 tuần.Còn Thiên Vỹ là người tỏ tình bị Lục Thiên từ chối nên luôn bám theo Lục Thiên và sẽ hãm hại nhưng người thân thiết với Lục Thiên và chỉ là con gái thôi nhé mọi người.Mình phân vai luôn nhé mọi người.Nam9 : Lục Thiên Nữ9: Cẩm NiênNữ phụ: Thiên Vỹ và một số nhân vật khác.Đây là lời giải thích của chap 1nha.…
Những mẩu truyện nhỏ về các cp trong 12chđ :>…
Câu chuyện nói về tình yêu của 11 chàng trai với 1 cô gái.Họ là ai? Tại sao yêu cô? Muốn biết thì vô xem truyện nha.Nếu hay thì vote cho tớ nha còn ko hay thì đừng ném gạch đá tớ nha. Arigatōgozaimasu minasan.❤❤…
nếu có kiếp sau?…
Rung động tuổi học đường cùng với những chuyến phiêu lưu mạo hỉêm đã "gây" đậm nét cho thời đi học của những con người ở Trường mang tên "Star Museum" từ K và S…
Đúng hơn! tôi với crush vô tình lướt qua nhau ngay từ khi cấp 1 (lúc đó chúng tôi còn học chung lớp nữa chứ), nhưng khi đó có lẽ quá nhỏ để tôi hiểu được tình đơn phương là gì? Lên cấp 2, những năm trung học đầu tiên, tôi dần tiếp xúc với mạng xã hội. Đó chính là điểm khởi đầu cho những cảm xúc mới lạ, tình cảm trong sáng lứa tuổi học trò và đôi lúc là vô vàn tình huống trớ trêu xảy ra xoay quanh cuộc sống cô bé mới lớn...…
Tên khác: Chỉ muốn lại gần em.Văn án 1:"Cậu là Tô Miên đúng không?" - Lục Trạch hỏi, giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng dịu dàng rất khó tả.Tô Miên hơi ngạc nhiên, cô khẽ nghiêng đầu: "Sao cậu lại biết tên tớ?"Lục Trạch khẽ nhướng mày, ánh mắt cậu ấy lướt qua gương mặt cô một cách chậm rãi, như đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Cậu ấy khẽ cười, một nụ cười vừa có chút gì đó trêu chọc, vừa như đang thưởng thức:"Vì tất cả những điều tốt đẹp trên đời này, tớ đều muốn biết tên để gọi cho đúng."Văn án 2:"Tô Tiểu Miên!"Bước chân của cô khựng lại. Cái tên nghe vừa lạ vừa quen, âm điệu mềm mại ấy khiến cô ngơ ngác mất vài giây. Hình như... là gọi mình?Cô quay đầu lại, vừa vặn thấy Lục Trạch đang chạy bộ từ phía cổng trường tới. Cậu mặc đồng phục chỉnh tề nhưng lại toát lên vẻ phong lưu không giấu được, đôi mắt đào hoa lấp lánh ý cười dưới nắng.Tô Miên né tránh theo bản năng, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ hoang mang: - "Tô Tiểu Miên? Cậu... đang gọi tớ đấy à?"Nhìn cậu cao lớn như vậy mà đeo chiếc cặp nữ sinh trông có chút buồn cười, nhưng biểu cảm của cậu lại cực kỳ nghiêm túc: - "Chứ ở đây còn ai tên Tô Miên sao?"- "Không.. Nhưng sao lại gọi tớ như thế, có hơi..""Tô Tiểu Miên, nghe rất mềm mại mà? Gọi như thế, chẳng phải giống như tớ đang dỗ dành cậu sao?""Hơn nữa, gọi tên thật nghe khách khí quá. Tớ không thích khách khí với cậu."--"Chúng ta đã có Wechat của nhau rồi, không phải là đã thân thiết hơn rồi sao?""Thêm WeChat là thân sao?" Cô thật sự khô…
❗️Giới thiệu truyệnTên: Điều gì chất chừa trong đôi mắt của cậu ? Tác giả: Nguyên Yên Phương (_phwwngg_)Thể loại: Thanh Xuân Vườn TrườngTình trạng truyện: Chưa Hoàn Thành👤 Nhân vật chính: Dương Minh Nguyệt (Mặt trăng nhỏ): cô gái ngoại hình ưa nhìn, đôi mắt long lanh nhưng tính cách nhút nhát, rụt rè với mọi người xung quanh. Luôn mang trong mình sự tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng được yêu thương có lẽ cũng tại bởi chính người cha độc đoán đã khiến cô trở nên như vậy. Cũng vì thế, cô lại luôn mang lại sự thiếu thốn này ở bản thân để dành cho những người cô yêu thật lòng.Trần Hoàng Nhật Minh (Roy): cậu nhóc thiếu gia đẹp trai tuấn tú. Cậu có tính cách lạnh lùng thờ ơ nhưng được rất nhiều nữ sinh yêu thích vì tài năng chơi nhạc cụ của mình. Ẩn sâu vẻ ngoài hào nhoáng của cậu là một tuổi thơ đầy bất hạnh và mối tình đầu đau buồn luôn khắc nghi trong trái tim của cậu. 📋 Cốt Truyện: gồm 2 phần Phần I: Tỏ lòng Minh Nguyệt và Nhật Minh biết nhau qua việc hai người cùng học chung lớp trong ba năm cấp 3. Nhưng hai người không có thân thiết với nhau trong lớp mà lại qua lần đêm trăng hôm ấy. Truyện kể về chặng hành trình chữa lành vết thương của hai người nhưng có lẽ ai đó đã rung động trong mối quan hệ này. Vậy Minh Nguyệt và Nhật Minh có thể là tương lai mới của nhau hay sẽ mắc kẹt trong quá khứ cũ ? Phần 2: ?❗️Lời kết: Câu chuyện có thật và sẽ là một bộ tình cảm nhẹ nhàng nên ai hợp gu thì hay đọc. Văn phong mình vẫn còn kém nên có gì mong mọi người chỉ bảo 🙇♀️❗️Không được phép…
ham hố thoiiii mà....và truyện này au sẽ cập nhật hàng ngày nha,còn truyện kia thì mây ngày mới cập nhật.truyện này co vờ thoiii.…
Đọc truyện [Chuyển ver/shinran] Này nhóc lớn nhanh chị đợi.Tác giả: QuynhPooPooTình trạng bản gốc: Đã Full Số chương: 31Nguồn: https://www.wattpad.com/story/47797273-n%C3%A0y-nh%C3%B3c-l%E1%BB%9Bn-nhanh-ch%E1%BB%8B-%C4%91%E1%BB%A3i-full-qu%E1%BB%B3nh-poo------------------------------------Đó là buổi chiều hoàng hôn đẹp đến mức nao lòng...Cơn gió biển thổi mát rượi vào bờ đem theo tiếng rì rào của con sóng phía xa xa, cậu nhóc con ngẩn người nhìn về phía xa xa...Nơi đó có một cô gái với nụ cười tươi như nắng ban mai, vẫy tay chào tạm biệt cậu:- Hẹn gặp lại nhé nhóc, nhóc lớn nhanh chị đợi! Và rồi cậu thấy, lồng ngực mình đập "thụp" một nhịp... Giống như cơn gió biển thổi qua để lại cảm giác lành lạnh, cô gái đó đến và đi, để lại trong cậu biết bao suy nghĩ vẩn vơ, nhưng cảm xúc mà cậu cảm nhận rõ ràng nhất đó chính là cảm giác buồn, trái tim mới lớn của cậu đã biết phải đi đến đâu rồi!!!Đôi khi trên cùng một con đường, lúc đi lướt qua nhau, chúng ta đã vô tình... chạm vào nhau!Câu chuyện kể về một cậu nhóc thích làm phi công trẻ lái máy bay bà già, với châm ngôn "tán gái là phải lầy"!!!…
Tác giả viết về cuộc sống của Khánh My sau khi kết hôn…
hài hước, nhẹ nhàng mà sâu lắng…
kể lể etc.…
...…
Nội dung : Tiếng ve không còn rộn rã nữa,bắt đầu lễ khai giảng vào lớp 10 của cô bạn "Ánh Nhiên ".Đương nhiên cô bạn vẫn đang ế chổng chơ , nhưng cô bạn thực ra đang thích đơn phương một anh khóa trên... Còn anh là một thiếu gia con nhà giàu , có học thức, có địa vị xã hội .... họ tình cờ gặp nhau .... rồi chửi nhau như chó vớ mèo .Nhưng càng về sau ...... tên nam chính dấu tí…
Trước khi rời khỏi ga tàu, Đan Trúc đã lưỡng lự rất lâu. Trong vô thức, cô luôn nhìn vào khoảng không vô định để tìm kiếm một điều mà cô luôn trông ngóng, chờ đợi nhưng vô vọng. Nhìn dòng người tấp nập trong sân ga, họ rất ồn ào nhưng tuyệt nhiên mọi thứ trong tầm mắt của Đan Trúc bỗng trở nên ù đi một cách khó hiểu. Đan Trúc nắm chặt quần, thở dài một hơi. Đành thôi!! Đan Trúc đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến nhanh vào bên trong tàu, đoàn tàu sau vài phút cũng từ từ tiến về phía trước, mang theo một cô gái đầy vết xước cùng với tương lai vể phía trước. Chỉ có duy nhất một ánh mắt lặng lẽ dõi theo đoàn tàu dần rời sân ga, cùng với hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Bóng lưng cao lớn run nhẹ lên, cuối cùng thì sự chần chừ, lưỡng lự đã khiến mọi thứ muộn màng. Cho anh xin vài phút viết tình ca Gửi tặng em người tên Trúc điệu đà Nếu một ngày em cần người che chở Anh xin nguyện yêu em mãi đến già.…