Cá Voi Kho Tộ.
My ideas.…
My ideas.…
2 phần 3.Rồi em tỉnh dậy.Một cách bất thường, em tỉnh dậy.Em nhìn về phía anh, người con trai kín bưng, chỉ để lại mỗi hàng mi run nhẹ mệt mỏi.Em ngẩn ngơ.Có lẽ em nên ngủ tiếp.Em không muốn nghĩ gì cả, không muốn nói gì cả, không muốn làm gì cả.Trên TV đang phát kênh thời sự buổi sáng, ngày 3 tháng 1.Hơn hai tuần rồi.Em đã làm gì trong hơn hai tuần?Anh cũng vậy, anh đã làm gì trong hai tuần vậy Mark?Tai em lại ù đi, đau đớn.Anh mở mắt, nhìn em, thật lâu.Rồi anh nói gì đó.Khoan đã, sao anh lại nói gì đó.Đúng vậy, anh phải nói gì đó.Nhưng mà tại sao anh lại nói gì đó?Phải là anh nói chính xác một cái gì đó và em nghe thấy chứ?Tại sao?Tại em lại nhói lên, một cách đau đớn.Em rên nhẹ, nhưng chính em cũng không nghe thấy chính mình nói gì.Vì sao?Em không thể nghe thấy gì.Em không nghe thấy gì.…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…
Biết đâu, khi em vô tình lần giở những ngày thơ dại, sẽ lại thấy mình nơi thềm nắng nhiệm màu.…
Cân nhắc kĩ trước khi xem,có vấn đề gì xảy ra M không chịu trách nhiệm,bìa là tranh của M,tranh trong đây cũng là của M,làm ơn! M biết là nó xấu nhưng làm ơn đừng đem đi đâu nếu chưa có sự cho phép của M…
Bạn nghĩ gì về họ? họ nghĩ gì về bạn?link để tại bio và cuộc hội thoại.…
when an artist falls in love with you, you never die.[viet/eng || amateurish poetry miscellanea]…
Tổng hợp 1,2,3,4shot của anh mèo em voii🐈⬛🐘🫶🏻.…
đọc ba con chín, viết là bê đê.…
Tổng hợp đoản văn Severus thụ.…
Vì sao Park Jinyoung lại chết?Tại sao những người đó chưa từng tồn tại, nhưng lại là lý do cậu tự tử?Vì sao cậu lại chết sớm như thế? Ở tuổi 17?Tất cả sẽ được giải thích dựa vào "7 lý do vì sao Park Jinyoung tự vẫn".…
Chỉ convert, bản quyền thuộc tác giả. Phần lớn sẽ có SP/H 18+, cẩn thận trc khi vào -_-…
Watermelon Confession - Hãy mang những tâm tư của bạn gửi tới nhà Dưa.Link gửi confession: https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSdmLhLNKSdnftLaExwQZwYi68ATMsT4PNcV6cw-mSP8WBkRVA/viewform?vc=0&c=0&w=1…
câu chuyện đại học của 12 bạn trẻ…
...Những người từng yêu, từng đơn phương, từng kì vọng quá nhiều vào tình yêu... ai chẳng có đôi lần cảm thấy cô đơn. Cô đơn khi tình cảm cho đi không được bồi đắp, cô đơn khi để vụt mất những ngày tháng ấm êm, hay thậm chí cô đơn trong chính cuộc tình của mình. Đôi khi ta tự hỏi, liệu rằng bản thân đã sai hay số phận định đoạt mình cứ phải cô đơn mãi? Ở một khoảnh khắc nào đó mà bạn không đề phòng, cô đơn sẽ xâm nhập, dần dần chiếm cứ mọi ngóc ngách trong cuộc sống của bạn. Bạn đã chuẩn bị để đối mặt với nó hay chưa? Ngày cô đơn tìm tới tận cửa chúng ta phải làm thế nào?…