Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nàng - từ đứa bé bị cướp mất quê hương, đến kỹ nữ ôm đàn đáy ngồi giữa thanh lâu phồn hoa, vẫn không ngừng tìm kiếm chút nhân duyên cuối cùng của kiếp người.Y - vị tướng quân từng cứu nàng trong khoảnh khắc sinh tử, rồi vô tình để lại dấu vết trong lòng nàng chẳng thể xóa nhòa.Giữa chiến loạn và lặng lẽ của một đời người, tình yêu liệu có thể nảy mầm từ trái tim vốn đã nguội lạnh?Một chuyện tình đẹp, buồn và tinh khôi như giấc mộng, viết nên bằng âm nhạc, nước mắt, và niềm tin mong manh vào điều kỳ diệu._______Bản quyền sáng tạo của Phong Du Đức.…
Một câu truyện giả tưởng được lấy cảm hứng từ lịch sử. Truyện chỉ mang tính chất viết cho thỏa đam mê, không có tính chất dùng để tham khảo hay nghiên cứu. Truyện là giả thiết cá nhân. Không liên quan tới chính sử. KHÔNG đánh đồng với chính sử.Chuyện có thể sẽ có thể phản bội niềm tin và quan điểm lịch sử.Mình sẽ cố gắng bám sát chính sử và tham khảo các tư liệu lịch sử chính thống. Nhưng cũng sẽ tồn tại nhiều thiếu xót nên mong được các bạn góp ý để truyện hoàn thiện hinw. Mình xin tiếp thu các ý kiến góp ý thiện chí và hy vọng các bạn ủng hộ ạ!Chân trọng cảm ơn các bạn đã đón đọc !…
Nữ chính là cháu nội của Hưng Đạo Đại Vương, gọi Thái hậu bằng "cô", gọi Quan gia một tiếng "anh họ".Năm Hưng Long thứ ba, nàng nhập cung thay thế người chị ruột bị thất sủng của mình là Văn Đức Phu nhân, ban đầu được sơ phong làm Thánh Tư Phu Nhân, trải qua mười sáu năm thì lên ngôi Thuận Thánh Hoàng Hậu.Tóm tắt thứ bậc hậu cung(Nguồn: Wikipedia "Hậu phi Việt Nam")Hoàng hậuNguyên phi (Đệ nhất)Thần phi (Đệ nhị) Quý phi | Thục phi | Hiền phi | Đức phi (Đệ tam)Phu nhânNgự nữBố lanTác giả: Tiểu Thọ Tửnguồn Watt𝔭ad: tieuthotu_Tài liệu tham khảo- Đại Việt Sử Ký Toàn Thư- Wikipedia- Thivien.net- hvdic.thivien.net…
"Thịnh cực tất suy, vật cực tất phản".Phồn hoa như mây, lầu son gác tía thoáng chốc tàn lụi. Những năm tháng vàng son hóa bụi trần phủ lấm tấm, rơi mãi vào khoảng thời không vô tận. Tất cả chỉ còn lại hoa trong gương, trăng dưới nước, khép lại theo ánh chiều vương vấn khói sương. Ngày ấy, có vị công chúa nhỏ, lẽo đẽo theo sau vua cha hóa thiên tướng giáng trần, hồ hởi vỗ tay reo vui.Ngày ấy, có vị công chúa nhỏ, lần đầu nghe về những mưu mô, toan tính giữa những người thân thuộc của mình với nhau.Ngày ấy nàng không hiểu, mãi đến sau này, cũng không hiểu.Nàng chỉ nhớ, rằng...Năm ấy, có một cậu nhóc làng chài cứ dõi theo mãi bóng hình vị công chúa nhỏ, ngẩn ngơ nhìn cô bé khoác áo bào trắng, thoáng sợ sệt vì vẻ chau mày nghiêm khắc của cô.Năm ấy, có cậu thiếu niên day dứt giữa trái tim và lý trí, giữa nắm giữ và không đành. Rồi cuối cùng vẫn phải lựa chọn xuôi lòng.Năm ấy, có người đàn ông trung niên, cứng rắn, nghiêm nghị, đi giữa ba quân tướng sĩ, hô to "Sát Thát".Năm qua tháng lại, có một người lặng lẽ xuất hiện giữa hai người, âm thầm ở bên cạnh nàng lúc nàng cô đơn. Bình đạm cùng nàng đi qua bốn mùa luân chuyển. Người đó với ngài cũng là tri kỷ tâm giao, có thể cùng ẩm tửu, thưởng hoa, có thể cùng chung hoạn nạn. Một chiều mưa năm nào, ngài lật giở trang thơ, lời thơ vẫn vậy, ý thơ vẫn đượm. Duy có cố nhân đã biền biệt xa xăm.…
[Dã sử Việt]."Thiên Hinh, đời này ta nợ nàng một kiếp ân tình...".Hoa nở, hoa tàn, tự có lúc."Ta là gió là mây, nàng là trăng là nước... Một đời an yên.".Một cánh hoa tàn, một đời ưu tư.…
Tác giả: Miêu Mao Nho====Hắn là con nuôi của Tiêu thị, cũng là tổng giám đốc Thịnh Thế, đế vương trên thương trường, dã tâm bừng bừng, lại làm người không khỏi sinh lòng kính sợ, toàn bộ thành phố A không kẻ nào không biết, không ai là không hiểu.Hắn nổi danh là đại gian thương, lạnh lùng tàn ác, hắn có thể đoạt lấy cả căn phòng thì sẽ không chừa lại cho ai một viên gạch nào, làm việc không lưu đường sống, nhưng hắn cũng có tiếng là..... xử nam.Trong một tai nạn vợ chồng Tiêu thị qua đời đã để lại một cô con gái, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ giết người thừa kế duy nhất Tiêu thị, nuốt lấy tài sản Tiêu thị. Nhưng khiến người khác mở rộng tầm mắt lại là hắn cưng chiều đến tận xương tủy cô cháu gái nhỏ trên danh nghĩa.Lúc trước hắn từng ghét bỏ nói: "Tôi chỉ nuôi cháu đến mười tám tuổi."Hiện tại nói: "Không thể yêu sớm.""Bên ngoài trời nắng, ít mặc váy, không tốt cho làn da.""Ai cho cháu đi hồ bơi.".....Rốt cuộc, dù cô gái nhỏ tính tình tốt đến mấy cũng không thể nhịn được nữa: "Người là thúc thúc chứ không phải cha cháu!"Lần sống lại này còn có ý nghĩa hay không đây...===Thể loại: xuyên không, hiện đại, ngọt sủng, thúc thúc, tiểu loliNguồn: wikidich (Ánh Nguyệt - Reine Dunkeln), Diển đàn Lê Quý Đôn (Phong Quang)Editor: CutimapBeta: AndevyTruyện gốc: đã hoàn - 137 chương + 2 phiên ngoạiLưu ý: có incest giả, bạn nào thấy dị ứng thì không cần tiếp tục nhảy hố nha…