Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Linh Na - Người Con Gái Cuối Cùng Trong Bọc Trứng Trận chiến cuối cùng giữa thần và ma, thần ma tiêu tanVào thời Hùng Vương thứ nhất, theo di nguyện của Lạc Long Quân và Âu Cơ, 50 người con xuống biển, 50 người lên núi. Nhưng trong số 100 quả trứng, có một quả không nở. Đó là quả trứng thứ 100, mang linh khí thuần khiết nhất, cũng là nơi Ma Vương đã phong ấn lời nguyền cuối cùng.Chiến tranh giữa thần tộc và ma tộc kéo dài hàng trăm năm. Để bảo vệ quả trứng, Âu Cơ đã giấu nó trong lòng núi Nghĩa Lĩnh, nơi linh khí hội tụ, và đặt một kết giới bằng máu rồng và nước mắt tiên.Sau hàng nghìn năm, quả trứng năm đó đã xảy ra dị tượng.…
Một cô nàng tomboy cá tính !Một chàng mập mọt sách!Cuộc đời của họ ngỡ là hai đường thẳng song song tách biệt, nhưng lại là mối lương duyên trời định. Họ đến bên nhau, quan tâm và sẻ chia mọi chuyện. Dần dần, những bông hoa hồng đã nảy nở nơi hai tâm hồn ấy. Thế nhưng, họ vì hiểu lầm mà xa nhau, mà lạc nhau. Để rồi nhận ra, có những thứ, bỏ lỡ chính là bỏ lõ...!!!…
Thanh xuân năm ấy tớ gặp cậu. Cậu giống như là cơn gió xuân mát lạnh, thổi qua cuộc sống tẻ nhạt của tớ.Tớ rất thích cậu, nhưng trong tim cậu đã sớm có bóng hình của người con gái khác. Tớ chỉ có thể lặng lẽ dõi theo cậu, âm thầm làm một người bạn tốt, không hơn không kém...Ngày rời xa mái trường thân thuộc ấy, ba chữ tớ thích cậu vẫn không cất nổi thành lời.Tình đầu, đẹp như một đóa hoa, nhưng, hoa nở rồi hoa cũng sẽ tàn, tình đầu của tớ, chỉ lặng lẽ nở trong tim một người...…
hắn Xuyên không về thời cổ đại, hắn trở thành con thứ 3 của một gia đình thương gia giàu có. Nhưng chưa kịp hưởng vinh hoa, hắn đã bị mẹ kế hãm hại, huynh đệ tỷ muội chèn ép, ép phân gia chỉ với 500 lượng bạc và một ngôi nhà cũ nát ở thôn quê.Trên đường đến thôn, hắn tình cờ giải cứu một nô lệ sắp bị bán. Tưởng là giải thoát cho nhau, ai ngờ người kia lại nguyện đi theo làm hạ nhân, một lòng trung thành.Hai người cùng về thôn, sửa nhà, dựng quán, sống giữa bao ánh mắt hoài nghi và lòng người khó lường. Kẻ ghen tị, người giúp đỡ. Cùng nhau trải qua tháng ngày nghèo khó, một người âm thầm yêu, một người dần mở lòng.Chẳng những có dân làng can thiệp, mà còn hai cô nương - một hiền lành, một tâm cơ - luôn tìm cách tiếp cận. Trong lúc thụ chính chỉ muốn sống yên ổn, mở quán làm ăn, thì người hầu trung thành kia lại lặng lẽ vạch kế, loại bỏ tình địch và chờ ngày được đứng cạnh người hắn yêu thương...---🌿 Chi Tiết Nhân Vật Chính:🐾 Thụ chính - Trình Duẫn (nam chính xuyên không)Tuổi: 22 (trong thân xác mới)Chiều cao: 1m75Quê quán: Thành Dương, thân xác là con nhà thương giaTính cách: thông minh, bình tĩnh, có óc kinh doanh, đôi lúc lạnh lùng, không dễ tin ngườiXuất thân: con ruột của cha thương gia với vợ cả đã mất, bị mẹ kế và huynh đệ tỷ muội chèn ép---🐺 Công chính - Thẩm Vô Kỵ (nô lệ được cứu)Tuổi: 24Chiều cao: 1m82Quê quán: Không rõ, bị bán từ nhỏNgoại hình: cao lớn, góc cạnh lạnh lùng, khí chất sát thủTính cách: trầm lặng, trung thành tuyệt đối, si tình ngầm, hành động dứt khoát…
⚠️Warning⚠️:- Có yếu tố về xu hướng tình dục, Lưỡng tính-Tệ nạn xã hội, bài bạc, hút chích, bạo lực - yếu tố phi logic, nam nữ lẫn lộn-Máu me, cược mạng-np, boylove, có thể là char đơn phương oc…
CHAP 3——— 6h sáng tại nhà Baekhyun——–Trong căn phòng căn phòng ngủ trắng, trên chiếc giường trắng có một tiểu mỹ nam đang ngủ.– Baekie, dậy đi sáng rồi đó. Đừng để ngày đầu tiên mà đi muộn. Tiffany từ dưới lầu nói vọng lên– Ừ mình dậy liền đây. Không thể để muộn được. Vừa nghe Tiffany nói xong Baekhyun đã bật dậy, mở tủ quần áo lấy đồng phục ra rồi lao vào phòng tắm thay quần áo. Vài phút sau cậu trở ra, trên người mặc một một bộ đồng phục rất đẹp. Bên trong là áo sơ mi trắng, trên cổ áo có cavat xanh sọc đen, ngoài là áo khoác xanh, trên áo còn có bảng tên mạ bạc, quần ống rộng màu da, chân mang một đôi giày da trắng. Baekhyun đội trên đầu một chiếc mũ lưỡi trai đen. Lật đật mang chiếc balo đen lên vai, chạy xuống nhà. Trước mắt Baekhyun bây giờ là một bàn bữa sáng được Tiffany chuẩn bị chu đáo với trứng ốp la, bánh mì và sữa.– Dậy rồi hả? Nhanh đó, mình cứ tưởng cậu sẽ “nướng” thêm tí nữa chứ. Thôi ngồi xuống ăn sáng đi. Tiffany vừa ăn vừa nói– Ừ. Baekhyun ngồi xuống bàn ăn– Cậu ăn tiếp đi mình no rồi, mình ra ngoài đợi cậu. Tiffany đứng dậy bước ra ngoài. Khoảng 5 phút sau Baekhyun cũng từ nhà bước ra, thì thấy Tiffany khác với vẻ ngoài ăn chơi thường ngày, thay vào đó là một cô học sinh dáng vẻ ưu tú. Cô cũng mặc đồng phục như Baekhyun cũng áo sơ mi trắng, trên cổ có chiếc nơ buộc bằng lụa, bên ngoài khoác áo xanh trên áo cũng có bảng tên bạc, váy ngắn màu da, chân Tiffany mang một đôi giày boot, cổ cao hơn cổ chân cô một chút– Lên xe đi. Tiffany nói– Ừ…
- Cốt truyện hoàn toàn là do mình viết :> Và hoàn toàn không REAL :3 chỉ dựa trên sự hư cấu của tác giả ( là tớ nè hihi ) - Truyện có một số chỗ miêu tả chi tiết những cảnh nóng của Phác Tổng và Thư Ký Biện :> nên bé nào dị ứng thì ấn Back nhaaaa ^0^ - Lưu ý: Tất cả những tình tiết trong truyện đều là do sự tưởng tượng vô cùng hư cấu của tác giả nhé :>> hihi…
Truyện của tác giả Dạ Dao. Các tác phẩm tiêu biểu: Quyến quyến phù sinh, Khi anh mỗi lúc một xa,...Thể loại: Hiện đại, HENgười dịch: Việt HảiNguồn: Nhà xuất bản tổng hợp- Thành phố Hồ Chí MinhReup: Phạm Diệu Linh******** Nội dung tản mạn :********* Luôn luôn khi mất đi rồi ta mới nhận ra điều đã đánh mất ấy. Sự thức tỉnh muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện hay không? Luôn luôn khi những sao nhãng hay bỏ qua rồi, ta mới phát hiện ra những điều sao nhãng hay qua ấy nhiều biết nhường nào. Sự hối hận muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện không? Cuộc đời mỗi con người là một chặng đường dài mà hoang vu, mải miết đến vô tận. Trong hành trình sống ấy, khóc và cười, yêu và hận đều không thể tiên đoán hết được. Biết bao nhiêu lữ khách độc hành đều đang mải mê đi tìm hạnh phúc, thế nhưng số người hạnh phúc thực sự trên cõi đời này thì lại chẳng có đến bao nhiêu. Trong cõi sinh mệnh đầy biến cố trắc trở, cơ hội để tìm thấy một người dựa dẫm được, che chở được cho mình có thể chỉ đến một lần duy nhất mà thôi. Hướng về phía tương lai mịt mùng xa xôi ấy chẳng bằng quay đầu lại nhìn những điều đã đi qua. Có phải nơi ấy vẫn luôn có một cánh tay dang rộng đợi chờ bạn, vẫn luôn có một lồng ngực để bạn dựa dẫm, nương tựa...…
Aniden yalnız olmadığım hissine kapıldım.Hızlı bir şekilde ağacın arkasına saklandım.Görünmeyecek şekilde etrafa bakdığımda iki tane iri yapılı adamın kavga etdiğini gördüm.Biri belinden silahını çıkarıb diğerinin kafasına dayadı.Ahh hayır kim kimi vuruyor umrumda değil benim sorunum bu görüntüye şahit olacağım için kafamın ağrıyacağı.Ben kendi fikirlerimde boğuşurken patlama sesi duydum.Gizlice bakdığımda adamın kanlar içinde yere düşdüğünü gördüm.Elinde silahı olan adam ise aniden kafasını benim saklandığım tarafa çevirince göz göze geldik. Siktir!! İşte kafamın ağrıyacağını söylerken bundan bahs ediyordum.Gelde şimdi bu adama elindeki silahın,kimi öldürdüğünün ve kim olduğunun umrumda olmadığını anlat..…