Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có một lần có người hỏi tôi rằng..." Con muốn sống như thế nào?"Lúc ấy tôi đã im lặng không trả lờiNhưng bây giờ thì có rồiTôi muốn trở thành huyền thoạiVà sống như một huyền thoại.~~~~~~~~~~~~Nhưng sao mọi chuyện lại lệch quý đạo lúc trước vậy?!~~~~~~~~~~~~Nữ 9 là một người rất là nhu nhược, dễ dàng tha thứ cho bất kỳ lỗi lầm của ai đó,vì thế ai không thích thì NEXTNhưng nữ 9 cũng là một người có cương có nhuCó thể hơi buff sức mạnh nữ 9 quá lố một chút:)))~~~~~~~~~~~~Thể loại: Xuyên không, trọng sinh, ngôn tình, np ( 1 nữ, nhiều nam ), ngọt sủng, H , ngược nhẹ, hài hước và phiêu lưu...Nhân vật ngoài quyền sở hữu của tác giả ( tức là nhân vật nguyên tác của thánh Oda) sẽ bị OCC nặng. ~~~~~~~~~~~~…
Trong cuộc đời Vương Nhất Trác, tất thầy từ khi sinh ra đều mang một màu buồn u uất. Chỉ duy nhất có Từ Thập Thất là ánh sáng lẻ lói soi chiếu trong lòng hắn. Cô là bông bạch liên hoa trăng trẻo thanh tẩy đi đôi bàn tay bị cuộc đời vấy bẩn của hắn, là người không cổ xuý hắn hại người nhưng cũng không ngan cản, vì cô biết những tên cặn bã đó đáng chết. Hắn ngược lại cũng chính là chiếc đèn sáng nhất trong cuộc đời cô.…
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, HEVăn án "Lan Vy! Em đứng lại đó cho tôi" - Văn Nguyên dường như hét lên trong màn mưa nhưng bóng dáng cô gái mảnh mai vẫn không dừng lại. Vừa đi cô vừa thì thầm như vừa đáp lại lời nói của chàng trai kia và cũng như tự nói với chính mình " Dừng lại thôi! Chúng ta không hợp" Bóng dáng nhỏ nhắn vừa khuất đi trong màn mưa, Văn Nguyên đứng bật dậy đuổi theo nhưng không còn nhìn thấy cô ấy đâu nữa. Cô vẫn cúi đầu và bước chân như đang chạy nhanh hơn chợt ánh sáng đèn ô tô loé lên tiếng phanh xe kéo dài cô nằm dài trên mặt đất mặc cho cơn mưa đang trút xuống người mình. Cô thấy lạnh, rất lạnh, cô thấy máu của mình đang chảy dài trên đường và tiếng người bàn tán: "Kiểu này chắc chết rồi", " Nhanh! Gọi cứu thương đi", " Cô gái này xinh quá nhưng thật tiếc",.....Cô không còn nghe thấy gì nữa cô cảm giác mình đang lơ lửng trong gió và chợt có ánh sáng mở ra hút cô vào bên trong.Đánh thức cô là tiếng của mẹ đang gọi: "Lan Vy, 6h rồi con dậy đi học đi", cô trợn tròn hai mắt nhìn khắp một lượt bên trong phòng một cảm xúc khó tả ùa về nước mắt lăn dài trên má cô thầm nghĩ "Không lẽ mình sống lại hay đang ở thiên đường đây" Chạy thật nhanh đến bên bàn học xem lại lịch là ngày 10/01/2013 cô xoa xoa hai mắt để nhìn rõ hơn cô thì thầm: "Lần này, mình phải vẽ lại ước mơ của chính mình"…