Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lí Hồng Ân một học sinh cao trung bỗng một ngày gặp sự cố về sức khỏe nên phải sống trong tình trạng hôn mê trên giường bệnh . Trong lúc hôn mê đã gặp được ba người bạn là Hàn Minh Điền , Tiêu Triết Giao, Bạch Tiểu Trát. Cuộc sống đang bình thường , bỗng nhiên bị đảo lộn, Lí Hồng Ân sẽ làm gì để đưa cuộc sống về đúng quỹ đạo của nó đây? Những phần cuối truyện sẽ có bất ngờ…
Câu chuyện kể về Sở Thế Chiêu, người vô tình xuyên không về triều Đại Chu cổ đại đi kèm với đó là trình một mô phỏng có tên【Kế Hoạch Trưởng Thành Đại Đế】, có khả năng dự đoán các sự kiện tương lai dựa trên tình hình hiện tại. Thử sử dụng, Sở Thế Chiêu choáng váng khi phát hiện ra rằng triều Đại Chu chỉ còn ba năm vận mệnh. Thái tử chết vì bạo bệnh, hoàng đế cũng băng hà trong đêm, và người anh kế vị vừa lên ngôi chưa kịp làm gì đã phải đối mặt với các cuộc khởi nghĩa liên tiếp, trong khi quân Hung Nô từ phương Bắc tràn xuống.Trước tình thế loạn lạc, Sở Thế Chiêu quyết định tự cứu mình. Kế hoạch đầu tiên? Tìm ngay một nhạc phụ có quyền lực để chống đỡ tình hình!...Ta tên là Lý Phượng Ninh, cha ta cai quản vùng Tấn Dương, nắm trong tay binh quyền và trấn giữ một phương. Khi đang ngồi trong phủ, ta đột nhiên thấy xuất hiện một giao diện mô phỏng, dự đoán về tương lai. Hóa ra, triều Đại Chu mà ta tưởng chừng "vững như bàn thạch" chỉ trong vài năm sẽ chìm vào cảnh loạn lạc.Chưa kịp phân tích kỹ lưỡng, thì hoàng tử thứ tư Đại Chu, một người tên Sở Thế Chiêu, đã được phân đến Tấn Dương, và không hiểu sao lại trở thành chồng ta? Đây là... chuyện gì vậy?Nhìn Sở Thế Chiêu dần dần trỗi dậy, được gán cho các danh hiệu như "Cao Tổ Di Phong", "Thất Thế Dư Liệt", "Chiêu Liệt Đại Đế", "Thiên Khả Hãn", ta chợt nhận ra vị phu quân này không phải người đơn giản...…
Nàng,một thiên chi kiêu nữ kinh tài tuyệt diễm,khi xuyên qua nhưng lại thành phế vật ngu dại. Phế vật? Thiên phú tu luyện có một không hai, tốc độ tu luyện không ai theo kịp, nàng tại sao có thể là phế vật! Hắn, đường đường Duệ Vương điện hạ, tà mị cuồng ngạo, mặc kệ có bao nhiêu nữ tử vì hắn mấy phần thâm tình ,nhưng lại chỉ cưng chiều một mình nàng. Cùng nàng tu luyện vũ kỹ, học luyện đan, ngự thần thú, quét ngang đại lục, tiếu ngạo thiên hạ. Hắn muốn cho cả thương vân đại lục hiểu được, nàng là duy nhất của hắn ! Thế giới của cường giả vi tôn, xem bọn hắn như thế nàolàm mưa làm gió, soạn một khúc thịnh thế quang vinh cưng chìu!Tác Giả:Phượng Trùng TiêuTình trạng:Đang cập nhậtNguồn: 520sx.la…
Nghề Nghiệp Nguy Hiểm Nhất].Ta là Thái Y.Nhiệm vụ của ta, từ khi khoác áo quan, chỉ gói gọn trong một lời thề ,bảo toàn long thể của Hoàng Đế, giữ gìn huyết mạch Hoàng Gia.Năm hai mươi, vận mệnh đổ ập xuống như "án tử" từ trời cao rơi xuống. Từ ngày thay cha tiếp quản ngôi vị Thái Y, thân thể ta như bị nguyền rủa: từng bộ phận một, dần dà lão hóa. Mới hai mươi hai, mà mỗi bước chân, mỗi hơi thở, đã nặng nề hơn người năm mươi.Từ vựng trong đầu ta cũng đổi thay. Những lời hoa mỹ, mật ngọt, lời chúc tụng dối lòng... nhiều gấp mấy lần so với những ngày ở bên mẫu thân. Ngôn từ ta già nua, còn hơn cả tuổi đời.Thế mà ta vẫn trụ được đến nay .. chỉ vì một lý do thôi."Ta Thích Một Người. "-Mỗi đêm ta điều nghĩ về người đó .-Mỗi đêm điều cầu nguyện cho người. -Cầu nguyện về một điều ước rõ ràng ràng "Bất Khả Thi".-Rằng môt ngày nào đó ,Bệ Hạ vì quá sức mà phong hàn mấy ngày không khỏi ,ta túc trực chữa bệnh lo cho ngài và ... gặp "người ấy" nhiều hơn. ________________Han…
Hán Việt: Khoái Xuyên: Thành Vi Thiểm Cẩu Phản Phái Đích Chu Sa Chí Tác giả: Giá Cá Bút Danh Trọng Phục MạEdit: Mộc AnTrong mỗi thế giới nhỏ, luôn có một kẻ phản diện ôm nỗi si tình khắc cốt ghi tâm, luôn dõi theo một bóng hình không thể chạm tới - người ấy chính là "bạch nguyệt quang" của hắn.Còn Tư Ngôn, nhiệm vụ của nàng là trở thành một vết chu sa đỏ rực, in hằn trong tim phản diện, khiến hắn cả đời day dứt không yên.Tư Ngôn: "Phản diện à, nghe ta một lời-ta không cần si tình mù quáng đâu. Theo đuổi mãi người không thuộc về mình, cuối cùng cũng chỉ là tay trắng vẫn hoàn trắng tay."Phản diện: "Từng có một tấm chân tình đặt ngay trước mắt, ta lại chẳng biết trân trọng. Để rồi khi mất đi, hối hận đã chẳng còn kịp nữa..."…
Đôi lúc con người rất lạ lùng , khi một ai đó nói họ thích bạn , bạn có thể sẵn lòng từ chối người ta .Nhưng bạn lại không tài nào quên được sự hiện diện của đối phương trong thanh xuân của mình .…
"Hãy nói tôi nghe, điều gì khiến cậu trở nên nhạy cảm đến thế? - Cậu ta từng hỏi tôi như vậy đấy!"" Cậu ta khiến tôi luôn là chính tôi, thậm chí đã vô tình bộc phát ra nhiều thứ tôi chưa bao giờ thử - thậm chí là về chính tôi!Không biết được rằng, cậu ta đã khiến tôi cảm thấy, tự ti theo một cảm xúc khác, khi cảm thấy mình thực sự không thể với tới những điều quá cao sang, ở bên cậu ta, có thể tự do là chính mình, nhưng tại sao? Tại sao tôi lại tức giận, một cách vô cùng trẻ con!?".................................................. Dưới bầu trời thu, luôn có cảm giác hắn vẫn luôn bên cạnh, vẫn là hình ảnh đáng ghét đó, nhưng khóe mắt cay cay, tại sao lại thế? Thẫn thờ nhìn trời thu, thu đẹp lắm, nhưng nắng hạ đã dần nhạt phai"Tôi lại thua rồi, thực ra chưa bao giờ thắng một cách đúng nghĩa"…
Một người đã rời đi không lời từ biệt, để lại phía sau là tổn thương chưa kịp gọi tên. Khi số phận đưa họ gặp lại, quá khứ tưởng như đã chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.Những hiểu lầm nối tiếp nhau, sự nghi ngờ, cô độc và hiểm nguy âm thầm bủa vây, đẩy cả hai đến ranh giới mong manh giữa mất mát và níu giữ. Trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, có người luôn xuất hiện - không để giải thích, chỉ để bảo vệ.Giữa tình yêu chưa từng tắt và những vết thương chưa lành, họ phải đối diện với lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục bỏ lỡ nhau vì sợ hãi, hay nắm tay nhau bước qua tất cả, dù phải trả giá bằng chính trái tim mình?…
Ánh nắng dần tắt trên những kẽ lá, làn gió chiều luồn qua mái tóc khẽ làm rối tung những lọn tóc con. Tiếng còi xe inh ỏi lẫn trong tiếng xe đạp lách cách vang lên trên phố - âm thanh quen thuộc của một ngày tan trường mệt nhoài. Sau năm tiết học, cảm giác như tôi có thể gục xuống bất cứ lúc nào, nhưng vẫn phải cố gắng gồng mình đạp xe về nhà.Vừa bước vào đến nơi, tôi liền đổ người xuống chiếc ghế dài. Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, tôi đã vội mở cặp để cất sách vở. Bỗng, tiếng thông báo điện thoại "ting ting" vang lên liên hồi. Tôi cầm máy lên, vừa loay hoay cất cặp vừa đọc tin nhắn. Là Thanh Diệp:"Ê Khiết, trong cặp tao bỗng dưng có lá thư gì lạ lắm nè."Động tác của tôi khựng lại ngay lập tức. Cơn mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự tò mò lên đến đỉnh điểm. Tôi nhanh chóng gõ phím:"Gì? Thiệt hả? Đâu, mở ra coi, chụp tao xem coi"Thanh Diệp gửi tới một bức ảnh. Đọc xong những dòng chữ ấy, tôi lặng người đứng đó, lòng đầy hoài nghi: "Kì lạ thật? Thích? Thích bạn thân mình á? Á đù..."----------Lúc ấy, tôi đâu hề hay biết, lá thư ấy có thể là một ký ức ngọt ngào tựa viên kẹo, nhưng cũng có thể... là một viên kẹo chứa đầy độc dược.----------✨Ngày viết: ngày 4/7/2026…
- "Ngô Thừa Uẩn, cách đây 6 năm anh là thầy giáo của tôi, nhưng bây giờ không vì điều đó mà tôi phải kính trọng anh đâu."Ngô Thừa Uẩn chậm rãi nâng mi mắt, hắn giơ tay bóp cổ cô một cách không thương tiếc, cất lời.- "Diệp Hạ Linh, cô tưởng tôi không biết là cô yêu thầm tôi ngần ấy năm à. Cái tình cảm chết tiệt của cô. Tôi khinh!"…
Chiếc váy dài trắng dài ngang mắt cá chân, mái tóc dài xoã qua vai. Dịu dàng, thông minh, xinh đẹp phải là tôi - Đào Mai Xuân. Đẩy nhẹ cánh cửa tôi bước vào lớp trung tâm tiếng anh CEO. Trước ánh mắt ghen tị của lũ con gái và sự "đánh giá" bởi hầu hết lũ con trai, tôi chẳng quan tâm vì tôi đến đây là vì cậu ta - người con trai vừa gần gũi vừa xa lạ cuối góc lớp - Lê Duy Khanh. Tôi giới thiệu bản thân bằng một nụ cười và từ từ bước xuống cuối lớp nơi Khanh ngồi. *Cạch* tôi đặt trước mặt Khanh ly trà đào, tôi cười nói:- Cho Khanh nè Bấy giờ, Khanh mới thôi nhìn tập đề ielts mà nâng cặp mắt qua lớp kính cận khó hiểu nhìn tôi.Tôi bật cười nói:- Uống đi. Trà đào ĐML cậu thích mà.Khanh nhìn tôi kiểu *ụa ai đây?*- Uống đi Xuân không bắt Khanh bao lại Xuân đâu....Xuân đâu có cần. Xuân cần Khanh cơ. Tôi nói rất tỉnh, âm lượng không to không nhỏ nhưng đủ để Khanh nghe thấy. Khanh thoáng bất ngờ Khanh hiểu có lẽ vậy. Khanh lại lần nữa bày ra bộ mặt khó hiểu tuỳ nhưng tôi biết nó đến rồi.Lê Duy Khanh - người con trai đầu tiên dám block tôi mày tới số ròi pé.-----------------------------16:00 ngày 21/11/2022By Hurtsh✨✨@Cảnh báo có chửi tục nha nhưng mà cũng không quá tục tĩu lắm đâu…
Văn ánĐích nữ phủ Anh Quốc công xinh đẹp khuynh thành, vốn dĩ là đóa hoa kiêu sa vạn người ngưỡng vọng. Nhưng sau một đêm, gia tộc sa sút, phụ thân bị cuốn vào vụ án mưu phản. Để bảo toàn tính mạng, Vệ Xu Dao buộc phải bước vào Đông Cung."Xin điện hạ thương xót..."Thiếu nữ quỳ gối dưới bậc thềm, thân ảnh mảnh mai, hàng mi dài khẽ run rẩy dưới làn nước mắt. Nam nhân chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, giọng điệu chậm rãi mà vô tình: "Muốn bổn cung che chở ngươi? Vậy phải xem... ngươi có gì để đánh đổi."Nghe vậy, Vệ Xu Dao ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen thẳm quen thuộc.Nàng kinh hoảng nhận ra- Tiểu người câm từng bị nàng trêu đùa trong lòng bàn tay, nay đã trở thành người mà nàng không thể đắc tội. Thuở nhỏ, Tạ Minh Dực lưu lạc bên ngoài, bị khinh rẻ, bị giày xéo, sống trong bóng tối. Chỉ có thiên kim nhà họ Vệ từng dịu dàng quan tâm, mang đến cho hắn một tia ấm áp hiếm hoi. Người đời ca tụng Thái Tử ôn nhu nho nhã, ngày sau tất sẽ là minh quân. Nhưng chỉ có những kẻ trong Đông Cung mới biết, khi đêm xuống, vị Thái Tử ấy hoàn toàn khác-lạnh lùng, nguy hiểm, tàn nhẫn. Mà người duy nhất từng khiến hắn dao động lại nhẫn tâm quay lưng bỏ đi, không chút lưu luyến. Mãi đến khi hắn sắp đăng cơ, có kẻ hao hết tâm tư, dâng nàng trở về bên cạnh hắn.Mỹ nhân như ngọc, dịu dàng mềm mại, run rẩy lùi về phía sau, trong mắt tràn đầy kinh sợ. Nam nhân lười biếng nâng một lọn tóc đen của nàng, khẽ nghiêng người, giọng nói trầm thấp ghé sát bên tai:"Từ nay về sau, ngày ngày đêm đêm, trong mắt nàng chỉ có thể có ta…