(Khải Thiên - Nguyên Thiên) Ở lại đây với bọn anh, bảo bối nhé
Couple: Khải Thiên - Nguyên ThiênThiên thụ nha~ Tác giả: Trúc's Phạm's (Pun)…
Couple: Khải Thiên - Nguyên ThiênThiên thụ nha~ Tác giả: Trúc's Phạm's (Pun)…
Văn án"Tuổi thọ của một con bướm là từ ba ngày đến một tháng và hầu hết các loài bướm chỉ sống được một tuần."Tôi cũng như họ, chỉ còn vài tháng để sống, có thể ít hơn".Lần đầu tiên Kinh Vũ gặp Hồ Điệp, thiếu niên nghĩ Hồ Điệp là cô gái chán ghét, mệt mỏi với thế giới này. Lần thứ hai gặp mặt, Kinh Vũ thờ ơ nói với Hồ Điệp: " Nếu hôm nay cậu lại nhảy xuống nữa, tôi không cứu cậu đâu".Về sau, Hồ Điệp nói với cậu: "Kinh Vũ, anh không cần cảm phải thấy buồn cho em".Sau một thời gian dài, Kinh Vũ trở lại đấu trường bơi lội, giành lại vinh quang cho chính mình. Dưới ánh đèn flash nhấp nháy, thiếu niên nhớ lại câu nói của một cô gái, giữa hàng vạn người mà nói một câu không đầu không đuôi."Anh không buồn, anh chỉ nghĩ những lúc như vậy ở bên em sẽ tốt hơn."[Anh là một chú cá voi đang bơi trong đại dương, một ngày tình cờ, một con bướm vô tình bay vào tần số của anh, đó là khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời anh.][Thiếu nữ ung thư x Thiếu niên bơi lội][Truyện ngắn, BE hoặc SE tùy vào người đọc][19 chương]…
"Hắn thích Hoa Hồng đỏ. Ta liền tặng hắn vườn Hồng trải dài một vùng rộng lớn.""Hắn thích bánh Chiffon Hoa Hồng. Ta tự tay học hẳn một bản công thức dài dòng phức tạp.""Hắn thích màu đỏ thẫm quyến rũ. Ta không ngần ngại đồ sát sinh linh đổi lại vùng đất thấm đẫm màu máu tanh."- Này Nakroth! Anh đang làm gì vậy?- Im lặng! Ta muốn tập trung.- Eh...anh cũng viết nhật ký sao?- ...Ừm. Lưu lại câu chuyện của ta và ngươi. Thích không?- Đương nhiên. Mà anh thích viết nhật ký?- Ừ."Nghe nói hắn thích viết nhật ký liền tạo ra trang sách lưu giữ mối tình giữa hai ta.""Ta vì hắn làm tất cả. Thế ta có nhận lại được gì?""Tử Thần Zephys ta cho phép ngươi bước vào 'Nhật ký Hoa Hồng đỏ'. Và hãy trả lời câu hỏi đó ngay sau khi ngươi đọc đến trang sách cuối cùng."-----Beto_Lore-----Trích thoại_Zephys-----Hãy lưu ý vài điều nho nhỏ!I. Đây là thuyền của ad và mọi người khác. Đừng phá nó!II. Truyện khá ngẫu nhiên, đều quay quanh hai nhân vật Nakroth và Zephys. Đương nhiên, bên cạnh đó sẽ có sự góp mặt của những nhân vật khác.III. Bìa truyện thuộc quyền sở hữu của ad.IV. Này! Hãy nhẹ tay với ad nhé. Ad sẽ rất vui nếu bạn không quá mạnh tay với những lỗi sai mà ad mắc phải.V. Bạn nghĩ sao nếu cho ad một vote? Tùy bạn thôi nhưng ad rất mong chờ nó đấy.VI. Đây chỉ là những mẫu truyện rời rạc, không có mối liên kết quá mức chặt chẽ. Vì 'Nhật ký Hoa Hồng đỏ' là truyện ngắn.VII. Đây không hẳn là bộ đầu tay nhưng lại là lần đầu tiên ad viết về liên quân nên nếu có sai xót thì mấy bạn thông cảm nha.…
Seonghyeon chả nhớ sau đó chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ trong ký ức nó chỉ còn đọng lại tiếng bàn tán xôn xao và tiếng còi xe cứu thương inh ỏi. Seonghyeon nghe được loáng thoáng câu đầu tiên Keonho nói với mình khi cả hai cùng ở trên chiếc xe chữ thập đỏ: "Thấy tao ngầu không? Giờ mặt mũi tao thế này chắc mày hết thích nổi rồi hả, haha!" Seonghyeon cũng nhớ mình đã không trả lời, chỉ siết lấy tay cậu ấy thật chặt.Hoặc là,Seonghyeon hơi ngắc ngứ, nhưng nhìn thấy ánh mắt phán xét của ba người kia thì thằng nhỏ lại giãy nảy lên: "Em nói thiệt! Đừng có nhìn em như thế. Tưởng tượng nếu mấy ông là Keonho đi, rồi đột nhiên em ngồi nhìn chằm chằm xong khen lấy khen để cái vết bỏng trên mặt mấy ông thì mấy ông thấy sao?" ... Ừm, đúng là nghe có vẻ kinh dị thật.@npnhan.…
Ý tưởng lúc 23h45 ngày 27/8/2025…
"bé thích anh " - "thì sao tao vẫn ghét mày đấy "…
Hắn sống ở huyết nguyệt hồng lúc, là thiên niên sát tinh, nàng đến vu địa ngục cửu tuyền, chính là ác quỷ sống lại, Hắn là Thiên Sát khắc tinh, làm toàn quốc sở ghét sỏa vương, nàng là ác quỷ sống lại là máu người điên, kiêu ngạo đến cực điểm, mọi người tránh không kịp, Làm đồng dạng cô tịch lòng của dính sát vào nhau ở cùng một chỗ lúc, hắn liền là toàn bộ của nàng, mà nàng cũng là tính mạng của hắn, "Hắn là ta phu quân, liền chỉ có thể nhường cho một mình ta lấn, nếu là người khác dám lấn hắn! Nhục hắn! Hại hắn! Ta tất trừ chi, người lấn ta chỉ là vừa chết, người nếu lấn hắn, nàng nhất định sẽ nhượng hắn sống không bằng chết!" "Nàng là ta thê, các ngươi lấn ta! Nhục ta! Phụ ta! Ta đều có thể không tính toán, bất quá nếu là có người dám lấn nàng nửa phần, thương nàng nửa chút nào, ta nhất định làm cho cả thiên hạ vì nàng chôn cùng!" Bài này nam chủ yêu thích phẫn heo ăn con cọp, nữ chủ còn lại là suốt ngày gây họa, nam chủ mỗi ngày âm thầm thu thập tàn cục, tuyệt đối cưng chìu văn, Vô tiểu tam, Vô ngược, vô hiểu lầm,…
Đm cái nài toi ms tạo nên chả bt ổn ko, mà truyện moriarty the patriot cx ko nổi ở Việt Nam lắm nên tôi hơi lo:,)Tất cả tôi đều lấy từ google hoặc tumblr rồi dịch nên đừng gan to quá mà mang ra ngoài nha…
"Mối tình đầu không phải là bạn yêu ai đó đầu tiên, mà là yêu ai đó hết lòng."chuyển ver chưa có sự cho phép tại vì chị au close acc rùi nên mình ko biết ib xin phép sao thông cảm tớ nha ^^ Truyện tớ kh lấy hết hoàn toàn sẽ có nhiều cái thay đổi í nhma nếu có gì vô lí quá mong cậu hãy bỏ qua cho tớ nhaaaa . Have a good day Truyện kh có thật vui lòng không áp dụng lên người thật nha. Đọc truyện vui vẻ aaaaa…
Thế Thân Trọng Sinh 重生之替身Tác Giả: Thùy Nhĩ Thỏ 垂耳兔Thể loại: hiện đại, vạn nhân mê trọng sinh thụ, tam công : đối thủ & đồ đệ & quốc ngoại hắc đạo lão đại, kết cục 1v1, HEEditor: thisischanTình trạng: HoànTình trang Edit: OngoingVăn ánVăn án: Bị tâm phúc phản bội, đối thủ ép sát, khiến cho Âu Dương vốn tính thoái thác dứt khoát tìm đến cái chết để rời đi. Nhưng tuy gã đã rời khỏi thể xác lại không thể chạy thoát khỏi bàn tay số mệnh =)))) ngoài ý muốn trọng sinh rồi rơi vào sự chú ý của hai người kia, thậm chí không thể không bị cuốn vào??? Vì sao đối thủ lại dung túng, lí do tâm phúc đoạt quyền, gã nên ứng phó với cục diện kì quái này thế nào??? Vốn xem như thân thể mình được cứu vớt là một kì tích lại phải đối mặt với màn độc thủ phía sau thì hắn nên làm gì đây??? Thời gian trôi đi, cảnh vật cũng thay đổi, bọn họ còn có thể giống lúc trước không???…
Tác giả: Lưu Thập Nhất Phong Thể loại: Truyện ngắn, ngược, gương vỡ lại lành Nội dung: "Chúng ta ly hôn đi! " "Anh nói cái gì? Anh dám nói ly hôn .. với tôi?!" "Jungkook, anh giỏi quá rồi nhỉ?!" "Anh không chịu được nữa, ly hôn thôi." "Anh .. tôi mới là người phải chịu đựng anh đây này." "Chính vì tính ích kỉ này mà bạn bè, người thân đều hắt hủi em." "Như vậy anh cũng không được hắt hủi tôi!" "Anh nói yêu tôi cơ mà! Anh nói sẽ chăm sóc tôi cả đời, bây giờ anh tính nuốt lời sao?" "Anh ..." "Thôi, tôi không dám nghe lời đường ngọt của anh nữa, tôi không tin đâu." "Ly thì ly! Làm như không có anh tôi không sống được vậy." "Em sống tốt nhé, tạm biệt!" Lưu ý: • Chống chỉ định người tim yếu, yếu mà vẫn ham đọc thì kệ. • Anti Lizkook, anti BangPink thì đi đi nhé. Đây không phải nơi dành cho các bạn. • Nghiêm cấm reup, Au bắt được Au chửi ra sao thì tự chịu.…
Văn án:Du Phỉ Nhiên luôn là cảm thấy chính mình sinh viên kiếp sống thật dễ dàng trở nên không xong, deadline chạy không xong, công việc làm không tốt, giao lưu cũng bó tay bó chân, luôn là cái không giỏi giao tiếp, không giỏi bất cứ thứ gì phế vật.Cơ mà, là cái trẻ mồ côi người, còn bị tật trong người, Du Phỉ Nhiên cảm thấy chính mình đã làm được tốt nhất.Cố gắng sống qua ngày, thẳng đến đi lên đại học, hắn đã cảm thấy chính mình làm được thực hảo.Vậy nên, khi đứng trước ở bờ vực sụp đổ thế giới, đứng trước một cái khác tàn nhẫn hiện thực, đứng trước cái kia lí trí người, hỏi hắn có hay không đã từng hối hận, Du Phỉ Nhiên thản nhiên đáp: "Hối hận a, nhưng đó mới là động lực khiến chúng ta không ngừng tiến lên, không phải sao?"Ta không phải cứu thế chủ, cũng không phải quân khởi nghĩa lãnh đạo, dù bản thân chỉ là cái người bình thường, ta vẫn sẽ ôm hy vọng đối diện với thế gian này, đem mịt mờ con đường tiếp tục vững vàng bước.Vậy nên, kẻ lừa đảo tiên sinh, thỉnh ngài có thể đặt ta vào trong mắt ngài một chút, được không?Cp: Kiên định có chút tự ti ôn hòa sinh viên thụ Du Phỉ Nhiên x Lý trí bình tĩnh thông minh muộn tao kẻ lừa đảo công Tề Hạ.Tóm tắt: Ta chỉ là cái người bình thường, nhưng người bình thường cũng có thể có rực rỡ một đời.…
Tôi cứ ngỡ một tâm hồn vững vàng như mình sẽ không bao giờ bị bộ phim ma ba xu ba đồng đó ám ảnh, cho đến khi mẫu hậu đại nhân cất lên một tiếng lảnh lót lúc tôi đang nằm banh càng chơi Liên Quân ngoài phòng khách vào tám giờ tối ngày hôm sau:"Kẹo àaaaaa, cục cưng chạy ra đầu đường mua bịch bột ngọt cho mẹ cái nha!"Đương nhiên, phi vụ này sẽ không làm khó được tôi nếu nó không hình thành chung với ba điều kiện vô cùng tréo ngoe: Đầu tiên - tôi vừa mới xem phim ma ngày hôm qua; và dù lúc xem không sợ, nhưng phải khen rằng kỹ xảo của đoàn làm phim tương đối đầu tư (mấy con ma hiện ra rất gớm, và đến bây giờ những hình ảnh ấy vẫn đang hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi). Thứ hai - mẹ tôi bán đồ ăn sáng, nên bắt buộc tôi phải đi mua bột ngọt ngay lập tức để về cho mẹ ướp thịt, vậy thì khuya bà mới có sẵn nguyên liệu mà nấu lên để bán cho khách vào sáng ngày hôm sau (tóm lại thì tôi không thể nào chần chừ lần lữa để đến ngày mai mới đi mua được). Thứ ba - nhà tôi có một vị trí địa lý vô cùng "đáng yêu", giữa đoạn đường ra tiệm tạp hóa đầu ngõ là một khoảng hai trăm mét trải dài toàn mồ với mả (đúng vậy, nói thẳng ra là nghĩa địa. Và dù có không tin vào ma quỷ thì tôi cũng không dám chắc mình có thể không sợ tái đé khi đạp xe đạp băng qua nghĩa địa hai lần sau tám giờ đêm).Hay,Có một "con ma" đã thả thính tôi, và tôi đớp thính của nó.@npnhan.…
Martin tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Keonho nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, Keonho thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Keonho mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Martin đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, Keonho thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê.Ấy thế mà Martin không hôn nó (dù có chết Keonho cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn.""Má!"Thẹn quá hóa giận, Keonho đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử đầu nhím. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Martin gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết."Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!"Keonho nghiến răng. "Không dùng được thì cắt."@npnhan.…
Nàng cười ngây ngô, Chỉ huy tiên sinh, ngài quen trâu già gặm cỏ non rồi phải không ? Hắn nhìn khuôn mặt đỏ ứng dưới thân mình nói : lão tử không phải trâu, lão tử không ăn cỏ, Ừm, lão tử chỉ ăn thịt, hơn nữa chuyên ăn những miếng thịt tươi mới như nàng.…