Truyền Kỳ Bát Nháo Hội 2
Vẫn là kể về cái hội bát nháo nào đó mà thôi....Chỉ là thay người kể =v=…
Vẫn là kể về cái hội bát nháo nào đó mà thôi....Chỉ là thay người kể =v=…
Trái Đất có hai mặt trời, em có tin không? Một mặt trời, đó là tự nhiên. Còn một mặt trời nữa, đó chính là em...…
Tác giả: Nga MiThể loại: Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn, Ngôn TìnhEdit: Tâm Vũ Nguyệt Lâu, Tiểu Ngân, Nguyệt Nha, Tần NguyệtBeta lần 1: Tiểu Ngọc NhiBeta lần 2: Nấm Đông CôTruyện hay nhưng nhiều lỗi chính tả quá nên đành bấm bụng chỉnh lại tí chứ không sửa mấy oe oe, nhưng chỉ có vài chục chương đầu thôi, càng về sau có editor khác, thêm bạn beta 1 càng mượt, hầu như không thấy lỗi <3Văn án: Sư phụ một thân tiên phong đạo cốt, bên trong lại là lão đầu lưu manh trăm phần trăm. Đại sư huynh bề ngoài đáng yêu như tiên đồng, song lại có một trái tim rất sắc rất bạo lực. Nhị sư huynh bề ngoài tưởng tao nhã, nhưng không che dấu được đầy bụng lả lơi và âm hiểm. Tam sư tỷ quyến rũ yêu mị mê người, thực ra lại là một bà nam nhân vô cùng dã man.Tứ sư huynh được người bên ngoài khen là kinh tài tuyệt diễm, bản thân lại kiêu ngạo, nhõng nhẽo làm nũng, độc miệng, tham ăn, hiếu chiến.Một Chu Chu bộ dạng rất thôn quê rất thô lỗ bị ép sống giữa bầy tuấn nam mỹ nữ, áp lực như núi. Chẳng lẽ đây là trời cao muốn làm nổi bật tâm hồn xinh đẹp của nàng sao?! May thay nàng chẳng những có thần trư hộ thể, mà còn có tuyệt kỹ hạng nhất - giả heo ăn thịt hổ! "Nga" "Mị" hai chữ này đều là ý tứ miêu tả một người xinh đẹp hơn người.Bất kể là bề ngoài đẹp hay tâm hồn đẹp, đều là một loại vẻ đẹp cảnh đẹp ý vui. Đây chính là truyện kể về nàng sao, là nét đẹp thuần túy, tinh khiết sao, có hay không cần phải xác định chẳng phải là Bà ngoại nói: Chu Chu nhà ta là nữ tử xinh đẹp nhất trong thiên hạ! Chu Chu tr…
OneshotSEKể theo cách nhìn của Hanma.…
Một cô bạn kể tôi nghe về lần rung động đầu tiên, cũng là duy nhất trong quãng đời học sinh của cô ấy, một câu chuyện man mác buồn và ngập tràn nuối tiếc. Hai người gần như thế nhưng cũng xa như thế, chính bởi vì chẳng nói một lời cùng nhau. Tôi có thói quen, khi nghe kể hay đọc một câu chuyện gì đó, trong đầu sẽ vẽ nên những bức tranh tái hiện lại câu chuyện ấy. Khi nghe kể lại câu chuyện kia, thả hồn theo một chuỗi dài cảm xúc, vẽ lại bao nhiêu khoảnh khắc, đến bức họa cuối cùng tôi lại chẳng biết phác ra sao. Cô ấy kể với giọng bình thản toàn bộ câu chuyện, và kết thúc bằng một tiếng thở dài. Tôi không hiểu đó là tiếc nuối hay thở phào vì tất cả đã qua.Tôi đã cố viết tất cả theo cảm xúc của cô bạn ấy, chỉ là không biết tôi đã hiểu tất cả cảm xúc hay chưa, hay cô ấy có giữ phần nào cho riêng mình không nói ra không. Thực tế hai người ấy chưa bao giờ đến với nhau, nhưng tôi không thích những kết cục không rõ ràng, làm con người ta lạc trong mớ cảm xúc buồn và vui không phân định được. Cảm giác mênh mang, trôi nổi ấy không phải ai cũng chịu được. Tôi không có năng lực thay đổi hiện thực, vậy đành nhờ ngòi bút vẽ nên một tương lai màu xanh, xem đấy như một cách thỏa mãn mình trong tâm tưởng, cho cuộc sống thêm một chút hy vọng, một chút niềm tin.…
Một câu chuyện dựa trên những trải nghiệm thời thanh xuann... hi vọng mọi người thấy được tuổi trẻ của chính mình…
Cậu tên Lăng Tĩnh, một anh chàng đẹp trai, hoạt bát, hoạt ngôn, ngồi xe lăn bị ép cưới một người đàn ông nhà giàu bị câm vì hôn ước từ thời ông cố.Hắn là Lý Hữu, một người đàn ông siêu cấp đẹp trai, nhà giàu nứt đố đổ vách bị ép cưới một tên què.[Hở!? Sao thấy đáng thương thế nhỉ?]Ồ không... Mọi người hiểu lầm rồi, không đáng thương đâu.Lăng Tĩnh là tiểu chó săn lười biếng, ngồi xe lăn chỉ vì lười thôi.Lý Hữu là tiểu "đáng thương", không nói chuyện là do tự ti vì giọng nói của mình (phần lớn là do lười nói nhiều thôi).Một ngày đẹp trời nào đó, Lăng Tĩnh nhìn thấy tiểu đáng thương đâu mình bị người ta ức hiếp, thấy người nọ chuẩn bị động thủ đánh người thì cậu lập tức chạy như bay tới. Lý Hữu kinh hoảng thốt lên "Ối giời ơi! Cậu biết đi!?", nghe thấy giọng nói xa lạ được thốt ra từ miệng của người mà mình không thể nào thân thuộc hơn thì thân thể Lăng Tĩnh cứng đờ ngay tức khắc. Lăng Tĩnh: "À... thì ra là anh à, chồng câm của tôi 🙂".Hai người nhìn nhau cười rồi đồng thanh nói "Thì ra đây chính là kỳ tích y học 🙂".Lăng Tĩnh, 21 tuổi, cao 1m86.Lý Hữu, 25 tuổi, cao 1m82.…
Là một câu truyện tình yêu vườn trường một cô gái cá tính yêu một chàng trai giàu có và giữa họ tưởng chừng sẽ có một tình yêu tuyệt đẹp nhưng mọi thứ tưởng chừng như bắt đầu .... lại kết thúc sớm như vậy khi cô phải buộc rời xa anh vì một lí do... và liệu họ sẽ gặp lại nhau nữa không? ~~ giá như chúng ta đừng gặp nhau có phải tốt không ¿¿¿ ~~~…
Hàn Hiểu Băng là một con người lạnh lùng,cô dùng tất cả những gì xấu xí nhất để bảo vệ sự yếu đuối của bản thân.Cô quen anh 2 năm,yêu anh 2 năm,nhưng cuối cùng tình yêu mà cô bảo bọc đó lại do chính cô tự tay bóp nát, anh tổn thương,cô cũng tổn thương.…
Khi yêu một người dẫu biết rằng không thể có kết quả, mãi mãi âm thầm lặng lẽ.…
Mới làm nên có gì sai sót mong mn thông cảm…
Tên truyện: Làm Nũng Tác giả: Hồ Ly Bất QuyThể loại: Hiện đại, vòng giải trí, niên thượng, ngọt, HE, hỗ sủng, điềm văn, Phó Thanh X Tạ NhanVừa giàu vừa soái hung ác không nhiều lời với người ngoài công X Không sợ trời đất mỹ mạo thụĐộ dài: 74 Chương + 15 Phiên ngoạiVĂN ÁNKhi Phó Thanh còn bé ông nội anh mời người tính một quẻ, nói mạng của anh thiếu một đoạn nhân duyên.Vậy mà quẻ này chuẩn, mãi đến ba mươi hai tuổi anh vẫn độc thân.Cho đến khi nhặt được một tiểu đáng thương dung mạo xinh đẹp trong tiệm cafe, ông nội anh vừa nhìn thấy thì nở nụ cười, nói: "A Thanh, nhân duyên của con đến rồi."Vì vậy bên cạnh Phó Thanh có nhiều thêm một người yêu nhỏ đáng thương. Người yêu của anh tên Tạ Nhan, là tiểu minh tinh tuyến 180 chuyên diễn thi thể.Phó Thanh suy nghĩ, nhà mình nuôi người yêu, dù thế nào cũng không thể để người ngoài khi dễ a.Vì vậy, Tạ Nhan vốn lớn lên mềm mềm liền trong vòng giải trí vùng lênTừ nay về sau trong vòng giải trí người người đều biết, tiểu minh tinh Tạ Nhan mạo mỹ động nhân, mắt cao hơn đầu, tài nguyên siêu cấp, kiệt ngạo bất tuân, nguyên nhân ở chỗ bối cảnh thâm hậu đứng phía sau là vị đại thổ hào Phó Thanh, đối với cậu ngàn vạn cưng chiều, muốn gì được đó..Việc này bị đè ép thật nhiều năm không ai dám nhắc tới, thẳng đến khi có tiểu ký giả liều mạng đến trước mặt Tạ Nhan nói ra vấn đề này, Tạ Nhan nhịn không được nhìn ký giả, lạnh lùng nói chuyện: "Cái gì mà đùi lớn của kim chủ, đó là chồng tôi đã đăng ký kết hôn bao năm rồi."Ngữ điệu như thườ…
Just let your heart beat...…
Những câu quotes hay…