gửi tới các cậu
Của em navi…
Của em navi…
Cô : Diệp Băng Nhii Bị bố mẹ ruột mình ghét bỏ và cả em gái của mình. Mẹ cô vì khoản nợ công ty mà bán cô vào quán bar.Anh : Cung Nam DươngChủ tịch cty King đứng đừng đầu thế giới. Nổi tiếng lạnh lùng lãnh khốc tàn bạo. Ngoài là chủ tịch anh còn là con quỷ hút máu người. Anh chính là bang chủ của bang Devill đứng đầu 2 bạch đạo. Anh bị thần cupil bắn trúng ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy cô trong Bar Diệp Mai Anh Cô em gái của Băng Nhii luôn ganh ghét Băng Nhii và luôn theo mẹ để đuổi cô ra khỏi nhà…
- Lâm Thiên An là một cô gái với khuôn mặt xấu xí, da đen, tóc xù yêu một chàng trai tên là Quang Thiên Phong là một thiếu gia điển trai. - Cô yêu anh đến tận 3 năm nhưng anh thì lại đối xử tàn nhẫn với cô trong ngày cô dùng hết can đảm tỏ tình với anh. - Rồi mọi chuyện cũng theo ông trời sấp đặt. Cô rời khỏi nên đã làm mình đau khổ mà khi cô quay về cũng chính là lúc anh lọt vô lưới tình của cô.…
Những chuyện ba láp ba xàm viết ra sau này đọc lại còn có thứ để hồi tưởng. 365 ngày cuối cấp và sau 365...note: có lẽ đa số là chuyện không vui, viết để nhẹ lòng đỡ overthinking.…
Tớ nghĩ là không được hay lắm vì đây là lần đầu tớ làm việc này. Quả là nội dung sơ sài và chắc chắn các cậu đã đọc qua vài bộ học đường có cốt truyện tương tự vậy rồi ^^…
Truyện cổ tích dành cho những người vô triTruyện cổ tích dành cho những ai không mang nãoTruyện cổ tích dành cho những người vã OTP✨- Truyện luôn được đăng vào những giờ tâm linh hoặc khi nào chả được -====================================LƯU Ýo Các Char ko thuộc về con, con chỉ OOC nó quá đà mà thôio My AU! nặng = Đá văng bản gốco Đây hoàn toàn là ý tưởng của mình, nếu đã có trùng trước thì cho mình xl trước ạ!o Truyện chỉ được đăng ở Wattpad!!o Tự ý dịch, lấy ý ko cre, bưng bê fic sang một nền tảng khác hoặc nặng hơn là COPY = BÁO CÁO, PHỐT!=================Háp pi khi đọc nhannn!…
Hmmm , tác phẩm đầu tay của Spring . Ủng hộ tui nhẹ nhàng nha :> Mãi yêuu…
Jiyeon và tôi đã kết thân từ nhỏ.Gia đình tôi và em vốn là đối tác làm ăn lâu năm,cha tôi và cha em ấy cũng là bạn thân từ thời đại học.Gia đình em ấy có vẻ quyền lực hơn nhà tôi.Tôi nghe lũ bạn mình nói vậy.Tôi k quan tâm lắm.Tôi chỉ quan tâm Park Jiyeon chính là bảo bối của tôi._Jiyeon ah~~~~Đã xong chưa?…
Lăng Phong, một tu sĩ tu tiên ẩn cư trên núi, nay lại xuống núi dạo chơi cùng đệ đệ Tiểu An An của mình. Vô tình chạm mặt một ma tu là Tống Mặc Ly,không ngờ lại là cố nhân của của nhau. Ký ức của Lăng Phong về Tống Mặc Ly đã bị xóa sạch.Vậy nguyên nhân là gì? Trong hành trình tìm lại ký ức của hai người họ mang đến những tình huống bất ngờ và thú vị, cùng với những bí ẩn được ẩn giấu trong bóng tối, liệu hai người có tìm ra sự thật?…
Ta vốn dĩ là một tiểu thư đài các của gia tộc quyền quý nhất tại Lãnh Diệp triều này, nhưng thời thế đảo xoay thế sự vô thường chớp mắt một cái thì tất cả cũng thành hư vô chỉ còn lại vài mảnh ký ức trong tâm trí vẫn còn lưu truyền đến hôm nay.Đến với Lãnh Diệp quốc thì người ta lại chả thể nào quên đi sự tích thăng trầm của cả một đại tộc mang tên Phiếm Nhiễm tọa lạc tại phía Bắc, kinh đô nay đã hoang tàn gần trăm năm không người lui đến nhưng ở đó vẫn còn lưu giữ lại những mảnh ký ghép thành một câu chuyện đẹp đẽ đến bi thương của thập cửu nữ gia tử mang họ Phiếm Nhiễm một thời nổi danh.…
Một đoạn tình, lạc giữa khói thời gian. Một oan trái, kéo dài hai kiếp người.Nàng là ái nữ nhà quan - cứng cỏi, quật cường, chẳng ngờ một lần thẳng tay lại rơi vào vòng báo oán.Hắn là kẻ nghèo mưu trí, vì tình mà hóa thủ đoạn, vì một lời van xin mà chôn vùi cả đời người khác.Nơi miếu Sơn thần, dưới ánh trăng mờ, hai số mệnh giao nhau bằng máu và phản bội.Tưởng đã chết nơi đá dựng, ai ngờ mở mắt ra - nàng thấy mình trong hình hài kẻ khác, sống giữa một thế giới xa lạ, đầy máy móc và những con người mà nàng không hề biết là ai.Hắn... cũng đã ở đây. Nhưng không còn nhớ nàng.Còn nàng, nhớ tất cả.Yên Niên Ảnh - là hành trình tìm lại chính mình trong lạc lối, là đoạn duyên dở dang bị số phận chôn kín dưới lớp bụi của hai thời đại.Họ, liệu có thể tha thứ cho nhau, khi chính tình yêu là khởi nguồn của tất cả đau thương?…
Đ0.k ik…
Chắc ai cũng biết nhìn được sao băng chúng ta sẽ ước được một điều ước đúng không? Các bạn có tin về đều đó không? Nhưng cũng một số người đã tin điều ước của sao băng sẽ thành hiện thực có phải không? Như Tố Diệp Lăng và Mạc Y Phong đã từ nhỏ muốn được ngắm sao băng và ước nó có thể trở thành sự thật. Và một lần đi du ngoại cùng gia đình, Diệp Lăng và Y Phong cả hai đều thấy được sao băng và ước nguyện mong muốn của cả hai khi thấy sao băng là : "Lớn Lên Tôi Muốn Cả Hai Chúng Tôi Sẽ Được Sống Chung Một Nhà, Là Một Gia Đình" Nhưng trời nào cho ta được như vậy nhỉ? Uớc sẽ thành sự thật hoặc có thể là không? Uớc chỉ là ước đâu có thể ước rồi thành hiện thực được đâu. Nhưng dù thế Diệp Lăng và Y Phong vẫn sẽ tin rằng sao băng đã nghe thấy và đang thực hiện ước nguyện đó cho chúng ta. Nhưng một sự cố lớn đã xảy ra, gia đình Diệp Lăng đã bị sát hại bởi mấy tên sát thủ SD nhưng may cho là Diệp Lăng đã trốn thoát được và.................còn gia đình Y Phong thì biết được tin vô cùng sốc và tìm cách để tìm được Diệp Lăng nhưng dù tìm được mấy năm qua nhưng vẫn không thấy........"Em đang ở đâu vậy, Diệp Lăng""Anh là ai? Tôi không biết, anh tránh ra đi""Dù em không nhớ anh, anh vẫn sẽ yêu mình em thôi, Diệp Lăng à!""Em yêu anh nhìu lắm, Y Phong à"…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…