SuUn Fanfic - Một câu chuyện đau lòng
Tên: Một Câu Chuyện Đau LòngAuthor: Đạo Tặc Mèo ÚNv: Yeo Woon x Dong Soo (phim Warrior Beak Dong Soo)Nd: Đánh đổi một đời để nhận được cái gì, ngoài cái chết ra ta còn lại gì?…
Tên: Một Câu Chuyện Đau LòngAuthor: Đạo Tặc Mèo ÚNv: Yeo Woon x Dong Soo (phim Warrior Beak Dong Soo)Nd: Đánh đổi một đời để nhận được cái gì, ngoài cái chết ra ta còn lại gì?…
một phiên bản khác của Youth Of May để giúp người xem thoát khỏi ảm ảnh về cái kết bi kịch :(bản này không có bạo loạn như trong phim nha mn, mình sẽ chủ yếu lấy bối cảnh ở Seoul Hàn Quốc năm 80…
Thật ra mị tên thật là Jeanie- Park , mk sống tại seoul ( Hàn Quốc ) . Nên moi người thường tưởng mk lấy tên cua Jennie ( Black Pink ) . Nhưng các bn đọc lại và so sánh tên mk đi , mik là JeAnie ( có A ) Jeanie , nên tên mk ko hề lấy cắp nhá . Các bn để lại bình luận và đặt thể loại phim cô mk nha . Bye nha…
Bối cảnh: Năm 2003, Daraengi (Gacheon) Village, Namhae, Hàn Quốc.…
4 Cô gái đều Là những người nổi tiếng bậc nhất Seoul,nhưng chuyện gì đã khiến họ trở nên thành một Ác Quỷ? Chào mừng các bạn đã đến với ĐỊA NGỤC TỬ THẦN…
Tại một tiệm hoa nhỏ giữa lòng Seoul, em gặp được mặt trăng nhỏ của đời mình. Cuộc gặp gỡ nhẹ như gió thoảng, nhưng lại đủ để trái tim run rẩy, mở ra một câu chuyện dịu dàng và ngọt ngào như hoa nở trong đêm.…
Cuối thời mộc hệ dị năng giả nói rõ xuyên qua 80, thành nữ chủ đi hướng nhân sinh người thắng trên đường đích thứ nhất khối đạp chân thạch, thay đổi tim đích dị năng giả nhìn chằm chằm sống lại nữ chủ nhìn một giây, quyết đoán quay đầu về nhà ăn cơm.Trời đất bao la, đều không có ăn cơm trọng yếu!Ở dị năng giả trong mắt, một cái có được bình thường gieo trồng không gian đích nữ chủ hoàn toàn không phải uy hiếp, phải nam chủ? Cầm. Muốn hại nhà nàng nhân, vậy gấp bội xin trả!Cha mẹ ân ái sủng nhi nữ, đáp cái nghịch ngợm đường đệ đệ, muốn ăn cái gì ăn cái gì, ngày mĩ đắc thi đấu thần tiên, dị năng giả hằng ngày mĩ két két.Sau đó không lâu, dị năng giả trên người còn hơn khối da trâu đường, tê đều tê không ra đích cái loại này.Đỗ tiểu bá vương: da trâu đường liền da trâu đường đi, có thể đem người vợ điêu quay về oa lý là được ~~~Tiểu kịch trường:Đại viện mọi người nghe nói đỗ vợ con bá vương đuổi theo cái cô nương chạy, thậm chí chỉ ăn nói khép nép trạng, ồ lên, sau đó bĩu môi, cái kia tiểu bá vương? Không tấu khóc người ta cô nương sẽ không sai lầm rồi, chỉ vào tiểu bá vương hống cô nương? Này đắc thái dương đánh phía tây dâng lên lạp!Mỗ ngày, toàn bộ đại viện đích nhân thấy tiểu bá vương lôi kéo cái cô nương, một đường nói ngọt hống nhân, kia ngọt nói không cần tiễn địa tung đến, nghe thấy đích nhân, toàn thân bốc lên nổi da gà!Đỗ vợ con tổ tông thật sự đổi tính !…
Phát hiện mình xuyên vào Mary Sue tuyển tú văn làm sao bây giờCòn xuyên ở một con pháo thí nam xứng trong ngườiCác ngươi thích không phải là nữ chủ sao?Kiếm cơm vòng rất lâu Giang Dữ Tinh biểu thịAi không thích lại mỹ lại soái ACE tiểu thiếu giaThế nhưng đây là đang lục chương trình a uy!"Lấy tay từ trên đầu ta lấy xuống. ""Lại sờ một chút tay của ta, đem tay ngươi chặt. ""Ta trong vòng ba ngày giết ngươi. "Mặt ngoài lãnh lãnh đạm đạm còn tính khí không nhỏ tiểu thiếu gia chỉ muốn xuất đạoKhông muốn cùng các ngươi vì yêu phát điện... Khả năng đi trừ phi tâm độngGiang đa tình chung quanh gieo nhưng kỳ thực hắn chỉ muốn làm việc cho giỏiACE niên hạ ngụy gắt gỏng thật ngạo kiều mỹ nhân công x Đỉnh lưu đại top thâm tình cường đại thụx Dưỡng thành hệ giấm bình đẹp trai thụ x Thật là thơm người số một ngụy cao lãnh thụ x Phú nhị đại ảnh đế tiểu mê đệ thụThụ sủng công, đoàn sủng công, Giang Dữ Tinh chính là công không có phản công.Kết cục 1v1 bốn thụ bên trong tuyển mộtPhát sóng rồiNội dung nhãn mác: Niên hạ thế giới giải trí ngọt văn nhanh xuyênTìm tòi then chốt chữ: Vai chính: Giang Dữ Tinh ┃ vai phụ: xxxxx ┃ cái khác: Thụ sủng công, mỹ cườngMột câu nói giới thiệu tóm tắt: Có thể hay không đừng tới tìm ta yêu đươngLập ý: Công mẹ tự sinh tự mình tu dưỡng…
: Oner, dù được cả thế giới biết đến như một tuyển thủ chuyên nghiệp, kỳ thực lại là một tiểu Bạch Hổ rời núi, theo chị xuống Seoul với sự ngơ ngác của một sinh linh chưa từng biết đến phố thị. Vẫn giữ đôi mắt trong veo và dáng vẻ rụt rè, cậu giấu đôi tai trắng mềm cùng chiếc đuôi nhẹ như sương dưới áo hoodie rộng, để không ai nhìn ra thân phận linh thú. Trong mắt mọi người, Oner chỉ là cậu bé đi rừng hiền đến mức chẳng giống người của vị trí đầy áp lực ấy.Những ngày đầu thi đấu chuyên nghiệp, Oner liên tiếp phải hứng những lời chỉ trích nặng nề. Một pha xử lý thiếu hoàn hảo cũng đủ để anti mỉa mai; chỉ vài câu trên mạng cũng khiến mắt cậu hoe lên, mi run như muốn rơi nước. Đội phải tịch thu điện thoại, vì không ai muốn thấy Bạch Hổ con co mình trong góc, cắn môi đến đỏ bầm để cố nén khóc. Thế nhưng tất cả thay đổi vào mùa giải lịch sử ấy--năm T1 đứng trên sân khấu chung kết, với Doran trầm tĩnh, Keria sắc bén, Gumayusi ngẩng cao đầu, Faker như ngọn lửa không tắt, và Oner nhỏ bé nhưng ánh mắt sáng như sao. Trận đấu cuối cùng nghẹt thở; từng giao tranh như cắt vào phổi. Nhưng khi Nexus đối thủ nổ tung, khi cả sân vận động sáng rực tiếng gào thét, T1 đã làm điều chưa ai làm được: tự phá vỡ kỷ lục của chính mình, chạm vào một đỉnh cao mới trong lịch sử eSports. Oner đứng giữa sân khấu, tiếng pháo giấy rơi lên mái tóc, tim đập đến nghẹn.Lời chửi mắng, ngày tháng khóc thầm, những đêm tập đến run tay--tất cả tan thành khói. Đúng giây phút cậu cười vì chiến thắng, bản năng dồn về không…
"Khoảnh khắc bức màn được hạ xuống, nhìn thấy hàng ngàn ánh sáng rực rỡ bên dưới khán đài, chúng mình thật sự rất hạnh phúc."--- • ---Category: Hiện thực hướng, một chút OOC, HEStatus: On-goingDisclaimer: Các nhân vật không thuộc người viết, không áp dụng vào người thật và không có mục đích lợi nhuận.Note: Xin đừng đem đi đâu, hay chuyển ver, đạo nhái dưới bất kỳ hình thức nào.P/S: Bối cảnh là concert "6IXENSE in Seoul" và được viết dưới góc nhìn của Park WooJin.…
17 tuổi, ôm 1 ước mộng cao xa mà có lẽ cả đời chẳng với tớiNhiều người cho rằng tôi mù quángCó người cho rằng tôi mơ mộng hão huyền Rồi có 1 số lại nói tôi không lượng sức mình mà với cao Phải, họ nói đúng, nhưng chẳng ai đánh thuế ước mơ cả, chính tôi cũng biết rằng cái uớc mơ đó nó mờ ảo lắm,chẳng có chút phần trăm nào thành sự thật cả.Nhưng tôi vẫn hi vọng, chỉ mong rằng thượng đế thương tình,hay quá mệt mỏi với sự van nài hằng ngày của tôi mà biến tỉ lệ trở thành sự thật ấy từ không thành có....Anh chính là ước mơ của tôi,nếu như ngày hôm ấy anh không xuất hiện, giá như ngày hôm ấy mưa thì có lẽ trái tim tôi đã không bị cướp mất để rồi biết bao lần tan nát đến ngày hôm nay. 17 tuổi ngừoi ta thì cố gắng học hành để bước qua ngưỡng cửa tương lai dễ dàng rồi bước tới ánh sáng thành công. Còn tôi, tôi cũng học để có thể xứng với anh, để có thể gặp được anh ở mai sau. Nghe có vẻ buồn cười nhỉ. Chẳng biết là do vô tình hay cố ý mà số phận cứ trêu đùa, gieo hi vọng trong tôi rồi lại dùng sự thật để dập tắt nó. Có lẽ do anh quá tuyệt vời đến nỗi chằng còn từ gì có thể diễn tả.Anh tuyệt vời bao nhiêu thì tôi trái lại bấy nhiêu. Năm tháng ấy sẽ chẳng bao h quên trong ký ức tôi, những lần mượn cớ đi qua nhà anh, những lần dù no đến nổ bụng nhưng vẫn cố đi mua bánh ở căn tin chỉ vì để đc đi qua lớp anh.Là những lần khóc trong đêm vì những thông tin vô định, là những lần đi xa hàng mấy cây số chỉ để đi sau anh đoạn đường về nhà anh sau đó mới quay ngược trở về nhà. Ngu…
Ban ngày là anh nông dân trò chuyện với bạn gái, ban đêm là nhà khoa học kiêm đấng sáng thế. Sau 8 năm khởi nghiệp thất bại, An quyết định trở về quê hương để tìm kiếm sự bình yên giữa ruộng vườn và những kỷ niệm xưa cũ bên cô bạn hàng xóm trong sáng. Nhưng định mệnh đã an bài khác. Một di sản bí ẩn từ cha mẹ quá cố - một khối lập phương thách thức mọi định luật vật lý và những cuốn sổ tay hé lộ tri thức vượt ngoài sức tưởng tượng - bất ngờ biến anh thành Đấng Sáng Thế bất đắc dĩ.Từ mảnh vườn quê Việt Nam, An bắt đầu hành trình kiến tạo những vũ trụ bỏ túi, dùng kiến thức y sinh để điều khiển tiến hóa hàng tỷ năm chỉ trong nháy mắt, tạo ra những hệ sinh thái kỳ lạ và những nền văn minh độc đáo với hệ thống tu luyện riêng biệt. Nhưng quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng nặng nề. Liệu anh có thể cân bằng giữa cuộc sống đời thường đang nảy nở tình yêu và vai trò thượng đế cô độc? Liệu kiến thức khoa học có đủ để lý giải những yếu tố kỳ ảo? Và bí mật đằng sau năng lực sáng thế này thực sự là gì?Một câu chuyện hòa quyện giữa đời thường lãng mạn, khoa học viễn tưởng, kỳ ảo sử thi và những trận chiến định hình thế giới đang chờ đón bạn khám phá trong "Tôi là đấng sáng thế".…
Trái Đất của năm 2023,Trái Đất lúc đó ko còn xanh tươi sau vụ thảm họa động đất tuyết đen.phần lớn con người đều diệt vong sau thảm họa đó,mặt đất dần bị ô nhiễm ko thể tái tạo đc mà càng ngày càng khô cằn và cứng đi.nguyên nhân của thiên tai là do loài người vứt rác,chặt phá rừng,những cuộc chiến tranh phi nghĩa giữa các nước.ko khi bên ngoài bị ô nhiễm chầm trọng ko còn có thể gieo trồng đc nữa.nhân loại lúc bấy giờ có hai sự lựa chọn 1 là đợi đó chờ chết,2 là cải tạo gen của con người để tiến hóa thích nghi với môi trường sau thiên tai.loài người đã chọn phương án 2 cải tạo gen của nhân loại,các phòng thí nghiệm đã ra đời họ chỉnh được gen của các loài động vật để có trí thông minh như con nít và sức mạnh của động vật và họ đã thành công với rất nhiều thú tiến hóa nhưng một vấn đề lớn đã sảy ra,có rất nhiều thí nghiệm của học đã thật bại,những thí nghiệm thất bại bị thoái hóa do bị chỉnh sửa gen và mất đi lý trí biến thành quỷ lai.sau đó các nhà khoa học tiếp tục thí nghiệm cấy ghép gen của thú lai vào con người để con ng có sức mạnh của thú lai và hình dạng của con người và nó đã thành công. nhưng con người chỉ làm chủ Trái Đất đc 100.đến năm 2123 các thú lai bắt đầu nổi dậy để chiếm quyền làm chủ bọn chúng nổi dậy cũng có lý do của nó đó chính là con người lợi dụng chúng giúp con ng tiến hóa nhưng khi bọn nó bắt đầu thoái hóa con ng đã vứt bỏ chúng vật lộn dù có cách chữa trị từ đó đã làm cho quỷ lai ( và thú lai ) bắt đầu tìm cách lật đổ loài người.đến năm hai 2170…
Minh Tuyết và Khánh Ly gặp nhau vào một mùa hạ tưởng chừng không có gì đặc biệt - chỉ có nắng, bụi phấn và vài lời giới thiệu đầu giờ. Nhưng cái chạm mắt đầu tiên đã gieo xuống mảnh đất lòng một thứ gì đó khó gọi tên.Giữa những định kiến, khoảng cách và cả những điều chưa dám nói, tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ, dịu dàng, như một đóa hoa dại nở ven đường. Câu chuyện không ồn ào, không vội vã, chỉ là hai người dần đi về phía nhau - để rồi nhận ra, có nhau, đời hóa ra dễ thương đến vậy._ _ _Mình viết truyện này cho những năm tháng tuổi trẻ...Cho những rung động đầu đời vụng về mà chân thành,Cho những ánh mắt ngại ngùng, những cái nắm tay lỡ làng rồi day dứt mãi.Cho những người từng lướt qua nhau trong một mùa hạ tưởng như rất dài,Để rồi sau này, chỉ còn lại một cái tên khiến tim mình xót lại._ _ _Giới thiệu đôi dòng từ tác giả:Chào mọi người, mình là một tác giả nghiệp dư chính hiệu, chỉ vì lỡ yêu những ánh nhìn dịu dàng giữa hai cô gái mà bắt đầu viết nên những câu chuyện nhỏ.Truyện mình viết có thể không hoàn hảo, câu chữ có khi còn vụng về, cảm xúc đôi lúc hơi quá tay hoặc chưa tới... nhưng tất cả đều là tấm lòng mình gửi gắm vào từng dòng chữ.Nếu bạn đọc thấy đâu đó một nỗi buồn quen, hay một đoạn tim rung khẽ, thì đó là niềm vui lớn nhất của mình rồi.Cảm ơn bạn đã ghé qua, và nếu có sai sót gì, mong được mọi người nhẹ nhàng bỏ qua nha.-Trà quýt meo meo -…
"Thế giới này sẽ ra sao khi có phép thuật?"Liệu đó sẽ là một "phép nhiệm màu" mang lại thứ tri thức mới bí ẩn và đầy hấp dẫn cho nhân loại... Hay là tất cả chỉ là vỏ bọc cho một thảm kịch mang tên "diệt vong"...Năm 2007, cách trái đất hàng nghìn tỷ năm ánh sáng, trong vũ trụ bao la vô tận, có một hành tinh xa lạ nhưng lại giống "trái đất" một cách đáng kinh ngạc, sâu trong một căn phòng nhỏ còn sáng đèn tại một khu ngoại ô hoang vắng, thứ được người đời ví von như "phép màu" đang âm thầm lan tràn ra khắp hành tinh nhỏ xinh đẹp này..."Phép thuật" ập đến bất ngờ như một làn sóng thủy triều nhấn chìm tất cả mọi thứ mà nó đi qua, nhưng trái với tưởng tượng tốt đẹp về nó, đường như thứ "phép thuật" mang đến không phải là sự nhiệm mầu, mà dường như nó âm thầm gieo rắc một "hạt mầm" mang tên "tai họa" cho nhân loại...300 năm sau ngày "hạt mầm tai hoạ" ấy được reo xuống, tàn dư cuối cùng của nhân loại cũng đã dần thích nghi với thứ "phép thuật" ấy, nhưng cũng chính lúc này một bí mật to lớn luôn ẩn mình sau bức màn cũng dần được hé lộ..."Liệu thảm họa đẩy con người đến bờ vực sinh tử chỉ là một thảm họa tự nhiên, hay có bàn tay của con người ở phía sau?""Tương lai phía trước của nhân loại sẽ đi về đâu?"…
Không biết bao nhiêu năm trước,Kami gieo một hạt giống.Đến bây giờ cây đã to lớn,Một phiến lá đã chứa không biết bao nhiêu vũ trụ.Quả của nó chỉ cần ai ăn được liền nắm giữ sức mạnh của thần,thay đổi thực tại định hình vũ trụ không gì không làm được.1000 tỷ năm trước,Kami Kami nuôi một con giun.1000 tỷ năm sau con giun hoá thành thần rồng chưởng khống vô vàn vũ trụ.Người ta gọi nó là tạo vật mạnh mẽ nhất.100 tỷ năm trước Kami Tưới một giọt máu của ngài cho một nhành hoa.Từ đó nhành hoa hoá ra vô số pháp tắc tạo ra sự sống,tạo ra thời gian và vô vàn thứ khác.1 giờ trước Kami vừa xin được Visa xuống địa cầu.…
Truyện SE nhé! Suy nghĩ kĩ trước khi đọc :((Seoul đang vào những ngày đầu đông vì thế khá lạnh và còn có cả mưa nữa.Thật xui xẻo vì tôi ko thể vào khách sạn (cái nì chút xíu nữa sẽ rõ) còn nhà trọ thì tìm hoài ko ra. Tôi đúng là một con ngốc, lúc nãy phải chi cứ vào tạm một nhà nghỉ thì có phải là tốt rồi ko? Tự dưng lại nổi hứng muốn tham quan Seoul nên giờ mới ra nông nỗi này. Chỉ mới có 5h chiều mà đã tối đến mức ko nhìn rõ được mặt người đi đường. Mưa mỗi lúc mỗi nặng hạt hơn. Tôi cứ cắm đầu chạy mà ko hề nhìn đường. Chạy một lúc mệt quá nên tôi phải dừng lại. Đảo mắt nhìn xung quanh. Chẳng biết là đang lạc vào cái xó xỉnh nào đây nữa? Tại sao ở đây ko có lấy một ngôi nhà chứ? Hai bên đường thì toàn là cây cối. Ngay cả một bóng người đi đường cũng chẳng có. Mà khoan đã, hình như lúc nãy tôi có chạy ngang qua một cánh cổng hay sao ấy. Nhưng rõ ràng đây là một con đường lớn cơ mà? Thế là thế nào nhỉ?…
TA Ở TU TIÊN GIỚI LÀM RUỘNG Tác giẩ: Lộ tuyết sươngTô sảng tiểu bạch văn, thổ vị tu chân, nữ chủ công đức vô lượng.Từ mạt thế trọng sinh trở lại ba năm trước, Trần Thính Vân lợi dụng biết truớc bốn phía chuẩn bị vật tư, còn cấp các bộ liên quan viết phong thư nặc danh.Kết quả, mạt thế còn không có tới.Nàng còn bị một đạo sét đánh tới tu chân dị thế.Bị cha mẹ nguyên chủ bán cho Lâm gia đại thiếu xung hỉ, vừa mới cùng gà trống bái đường thành thân, ai ngờ Lâm đại thiếu hắn cũng trọng sinh đã trở lại. . .Trói định đan dược hệ thống, trói định lão công, đây là muốn nàng khai mở lường gạt tiết tấu.Tiểu kịch trường 1:Lâm Thừa Phong: Trên người của ngươi nơi nào tới công đức kim quang?Trần Thính Vân: Địa cầu đưa.Lâm Thừa Phong: Địa cầu là cái nào dã nam nhân?Trần Thính Vân: Meo meo meoTiểu kịch trường 2:Trần Thính Vân: Phu quân ~, chúng ta khi nào thành thân?Lâm Thừa Phong: Kết anh về sau đi.N năm sau. . .Lâm Thừa Phong: Nương tử, chúng ta khi nào thành thân?Trần Thính Vân: Độ kiếp về sau đi.Lâm Thừa Phong gieo gió gặt bão, đã chết.…
🐝✨Truyện kể về một cậu thanh niên tên là Lý Trung Bình, vì một lần thi Lý dưới trung bình mà cậu bị đuổi ra khỏi trọ. Tình cờ nhặt được chiếc Lightstick hình chữ J khi nhặt ve chai, cậu vô tình sở hữu hệ thống siêu cấp đom đóm. Liệu hệ thống ấy sẽ ban phát sức mạnh vô địch hay gieo rắc tai ương cho cuộc đời Lý Trung Bình? Hãy cùng đón xem bộ truyện thú vị và hấp dẫn này nhé!😍‼️Lưu ý: Mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu. Các cá nhân, tổ chức được nhắc đến trong truyện đều nhằm mục đích giải trí, tạo sự hài hước, gây tiếng cười, không nhằm mục công kích hay bất kì mục đích nào khác!…
Tên truyện: Thượng cửu thiên lãm nguyệt [ hàng thiên ] Tác giả: Đào Hoa Chử TửuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Cường cường , Nhẹ nhàng , Thị giác nữ chủ , Niên đại vănSố chương : 68Convert: LEO SING( Cảm ơn LEO SING đã cung cấp bản convert.)Editor: OrangePie | Wattpad: SuonNuongBaRoiTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng hiện tại: Đang edit|Truyện edit đầu tay mong các bạn ủng hộ.|Cảnh báo *Truyện được đăng và edit với mục đích phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả*…