Hàn Băng Tuyết
Cô một đời vì chữ "yêu" cuối cùng chết trên tay anh.anh vì quyền lực bắn nát trái tim cô.Cô hận chính bản thân mình đã xem anh là vùng trời.Nếu thời gian có thể quay lại cô sẽ tạo vùng trời cho bản thân.dẫm đạp cái gì gọi là "yêu".Một khi niềm tin đã mất, trái tim đã đóng băng liệu ai có thể làm tan chảy khối băng đó.Anh: Mộ Phong - là người cho cô ánh sáng cũng là người kết thúc mạng sống của cô.Ả:Nam Cung Phượng - trong sáng, lương thiện,.... bộ mặt thật của ả không ai biết.Hắn:Vũ Thần - kiếp trước không liên quan, kiếp này lại dây dưa không rõ.Đoạn 1: Ha ha ha cuối cùng tôi cũng có ngày hôm nay, Mộ Phong, Nam Cung Phượng Hải người các ngươi sẽ có một ngày chết không có đất chôn.Đoạn 2: Rầm . V.Ũ T.H.Ầ.N anh cút ra đây cho tôi.…
Still Here
Nàng và chàng, sinh ra đã là người của hai thế giới. Chàng là người dưới đất , nàng là kẻ trên trời. Hai nơi trùng trùng cách trở vậy mà sao lại có nhiều thứ giống nhau đến thế? Tình cảm của họ phải chăng chỉ là trò chơi của sinh mệnh? Tình cảm của họ phải chăng đã sai từ lúc bắt đầu? VÀ ... Tình cảm họ dành cho nhau cớ sao lại đậm sâu đến thế? Ai sẽ cho họ câu trả lời?…
Ngược hướng, ngược kiếp
Đọc truyện đừng dùng não, cảm nhận thôi nha…
















