Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tiêu Chiến hoang đường nhận ra mình bị chính gia đình tính kế, gả thay cho một người đàn ông nghèo tận thôn quê hẻo lánh.Vương Nhất Bác cũng mơ hồ phát hiện bản thân bị người nhà đâm sau lưng, dùng mưu hèn kế bẩn để "tráo rễ", ép anh trở thành người cưỡng hiếp chị dâuAi ngờ lại đụng ngay phải một đại nhà văn lắm mưu nhiều kế, dứt khoát thu dọn hành lý chạy theo "anh chồng hờ" về quê trồng đào, nuôi gà, vả mặt cả thiên hạ và... đè anh nông dân chính trực ra ghẹo mỗi đêm!…
" Từ lúc sinh ra cậu đã bị ba mẹ bỏ rơi, sống trong trại trẻ mồ côi bị người khác bắt nạt. Mãi đến khi cậu đi làm bị chèn ép, luôn bị bắt chạy deadline nhiều hơn người khác. Ngày cậu gặp được anh, cậu mới thấy được ánh sáng của đời mình nhưng nhìn xem. Người nhà anh coi thường cậu, đồng nghiệp phán xét cậu, xã hội không đón nhận cậu và anh. Rốt cuộc cậu bất hạnh đến thế sao ? Cậu sinh ra để làm gì ? " Fic được viết trên trí tưởng tượng của tuii. Nếu có thiếu sót gì mong nàng sẽ góp ý cho tui hoàn thiện hơn nhiéee. Vì đây là bộ Fic đầu tay của tui nên sai sót là không thể tránh khỏi ~ Cảm ơn nàng đã đọc bộ Fic của tui nhaaa. I luv u 💜…
Phạm Khôi Vũ - cậu trai từng bị bóng tối của quá khứ giam cầm, nay trở về với nụ cười dịu hiền và trái tim nhiều vết sẹo. Khi gặp Lê Hồng Sơn - cậu học trò lạnh lùng nhưng ấm áp, Vũ dần học cách mở lòng và được yêu thương đúng nghĩa. Giữa những vết thương cũ và cơn mưa của ngày mới, liệu "mèo nhỏ" có dám tin vào hạnh phúc một lần nữa?…
VĂN ÁNKhương Bất Phục dựa lưng vào cây cột đèn giữa phố, chân đi ủng bốt, khoác áo da đen, mắt kính râm xếch lên đỉnh đầu. Trông cô chẳng khác gì nữ hoàng của bãi rác, mà thực ra cô vừa mất việc, vừa bị chủ nhà đuổi, trong túi chỉ còn hai chục nghìn đồng. Nhưng mẹ kiếp, cô không thèm khóc.Xe sang lao vút qua, Từ Cửu Châu ngồi trong khoang lạnh ngắt, lướt điện thoại. Một pha phanh gấp. Hắn bước ra, tây trang bảnh bao, đồng hồ trị giá cả khu phố. Hắn nhìn cô gái đang dựa cột đèn như thể cột đèn nợ cô tổ tiên.- Cô có biết đây là cột đèn của tập đoàn tôi không? - hắn hỏi.Khương Bất Phục chậm rãi bỏ kính xuống, liếc hắn từ đầu đến chân rồi nhả một chữ: "Cút."Thế là từ đó, hai kẻ điên gặp nhau. Một kẻ giàu đến mức chán đời, một kẻ nghèo nhưng cứng như thép. Họ cãi nhau như chó với mèo, ghét nhau ra mặt, nhưng số phận cứ dí họ vào đủ thứ tình huống lãng xược. Cho đến một ngày, Từ Cửu Châu ném tờ đăng ký kết hôn trước mặt cô:- Ký đi, tôi cần một bà vợ để đỡ bị mẹ già mắng.Khương Bất Phục cầm bút vẽ nguệch ngoạc: Khương Đại Đế. Từ Cửu Châu nghiến răng: "Tên cô là Khương Bất Phục cơ mà?" - "Tao thích thế, làm gì được tao?"LƯU Ý : Nếu bạn thích nam nữ chính ngoan hiền, con nhà người ta, thì bạn đã lộn truyện rồi !!…
Vân Lạc Phong - một thiên tài y học của Trung Quốc, vì một sự cố ngoài ý muốn mà bị nổ "hy sinh", hồn của cô xuyên qua nhập vào xác của một phế vật là Đại tiểu thư của Tướng quân phủ ở một nơi gọi là Long Khiếu Đại lục. Vị phế vật này chẳng những "văn không thạo võ không tinh" mà còn là "ngực to mà óc như trái nho", tính tình ngang ngược, điêu ngoa, tùy hứng. Có một vị hôn phu là Thái tử điện hạ hoàn mỹ cao quý, còn cảm thấy thiếu thốn, cư nhiên ở trước mặt bàn dân thiên hạ cường đoạt mỹ nam, làm cho Thái tử điện hạ tức tới nỗi phải giải trừ hôn ước. Khiến cho nàng uất hận treo cổ tự vẫn.Một lần mữa mở mắt, nàng đã không còn là vị Đại tiểu thư phế vật ngày xưa nữa. Khế ước thần điển, trong người mang têo linh dược không gian, "diệu thủ hồi xuân, y tuyệt thiên hạ". Từ hoàng tôn quý tộc cho tới thương nhân thế gia không một ai là không nịnh bợ lấy lòng nàng, đến cả vị hôn phu trời đánh à không là Thái tử điện hạ tôn quý cũng tới cửa muốn làm lành trở lại.Nam nhân thần bí rốt cuộc cũng không thể nào chịu được nữa bạo phát: "Nếu ai có can đảm tiếp tục tới quấy rầy nữ nhân của ta, ta sẽ cho kẻ đó có đi mà chả có về".…
Mun 🎭 Babii//Đồ ngốc! Em thông minh như thế mà mãi không nhìn ra tôi thích em hay gì hả!!!!//// Đồ đầu đất! Tôi bật đèn xanh cho anh 2 năm trời rồi mà anh còn chưa ngỏ lời! Không nhìn ra tôi đã đáp lại anh hay gì hả!!!!//- Thời gian: Không xác định (nào viết xong thì đăng hehe)- Số chương: Ẩn số- Couple chính: Offgun- Thuyền ma: Tay/Gun- Cameo: Taynew (New), Jane (Jane Ramida)- Góc kể niêm yết: Off Jumpol- Bắt đầu: 18/6/2023…
Mỗi ngày lại thấy họ đi với nhiều cô gái khác nhau,phải làm sao??Nhưng bỗng dưng ,vào một hôm , họ đã chú ý đến tôi mất rồi...Lưu ý: Vào truyện của tôi chắc sẽ có những cô không hợp gu. Nên nếu đọc được từ chương 1-chương 2 mà thấy không thích thì clickback nhé. Văn phong dài dòng, dù không phải là bộ đầu tay nhưng mà không có nhiều kinh nghiệm lắm. Cảm ơn vì đã đọc.…
Tên của tôi là Natsukawa Yumei, chỉ là một nhân viên công sở bình thường có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.Từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy theo tiêu chuẩn mẫu mực của một bà nội trợ Nhật Bản, nhưng tôi lại là một "Yamato Nadeshiko" không mấy đủ tư cách, nguyên nhân là vì một "vết nhơ" thời cấp hai. Tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã từng có một mối tình thanh xuân nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Cậu ta vốn là kiểu thiếu niên cố chấp, đã chọn đường nào là đi đến cùng. Nói chính xác thì hồi đó không ai nói lời chia tay chính thức cả, cứ thế mất liên lạc với nhau. Tôi cứ ngỡ thời gian sẽ xóa nhòa tất cả nên cũng chọn cách không truy cứu nữa.Mãi đến năm hơn hai mươi tuổi, tôi vô tình đọc được một bản tin: Nội bộ tổ chức "Phạm Thiên" xảy ra biến động lớn, một cán bộ cốt cán xác nhận đã tử vong. Bản tin còn kèm theo tên thật và một bức ảnh chụp lén trông rất ngầu của anh ta, chứ không dùng ảnh thẻ trịnh trọng. Ngay khoảnh khắc đó, ký ức của tôi ngược dòng về mười mấy năm trước, về một thiếu niên có đôi mắt hồ ly...(Hít sâu)...Cái tên khốn kiếp đó đã lừa dối tình cảm của tôi! Anh ta yêu đương với tôi, ăn chực cơm tôi nấu rồi vừa tốt nghiệp xong là "lặn" mất tăm! Thậm chí còn chưa chính thức nói lời chia tay với tôi cơ mà!!! Anh ta lấy quyền gì mà tự ý quyết định cái chết của chính mình chứ!?Đúng lúc đó, một chiếc xe tải mất lái lao thẳng vào lề đường, và tôi cũng qua đời ngay trong ngày hôm ấy. Thế rồi, tôi trọng sinh về quá khứ.---Lần này, để bản thân không phải hối tiếc, tôi bắt đầu thay…
Tác giả: 绿簌簌Trans-tờ: MieeBate: MeoLink: https://www.zhihu.com/question/266682515/answer/2709523813(*) Bản chuyển thể thuộc quyền sở hữu của Nguyệt Tịch Hoa Thần, chỉ up wattpad và facebook, vui lòng KHÔNG reup dưới mọi hình thức!!________________________________Thân là con gái duy nhất của tỷ phú, tôi bị bắt cóc rồi.Bọn bắt cóc đã đánh cắp chiếc két sắt lớn nhất trong nhà tôi và bắt tôi tiết lộ mật khẩu.Nếu không nói, họ sẽ giết chết người mà tôi yêu thương nhất.Tôi sợ quá định nói ra nhưng họ lại đưa con tin lên.Tôi nhìn chăm chú con tin--Tuỵt lém! Đây không phải bạn trai cũ tặng tôi cặp sừng và bạn cùng phòng trà xanh sao!?…