hatred
Câu chuyện về 1 hành trình trả thù chính bố ruột của mình liệu đáng thương hay đáng trách ??The person who kills hope is the person who gave us hopeLà lần đầu Di viết truyện nên sẽ có chút thiếu sót lời văn…
Thế kỉ 22Một thế giới với sự hỗ trợ từ các thành quả của khoa học, công nghệ. Đặc biệt là với một thứ được gọi là "Hệ thống", thứ đã trở thành nền tảng của vạn vật. Qua đó con người đã bước sang một thời kì mới, một kỉ nguyên mới. Kỉ nguyên của sự diệt vong...…
Cứ xem r bk:))…
truyện về hai cậu nhóc cx có một ước mơ như bao người khác.. nó ko quá lớn cx k quá nhỏ..liệu hai cậu nhóc đó có thể thực điện đc k? xem r biết:))#Ry…
Tác giả: Di DươngThể loại: Bách hợp, Hiện đại, Tình cảmNhân vật chính: Tống Thời An, Diệp Thư ĐìnhNhân vật phụ: Tạ Ninh, Hạ Vũ HânSố chương dự kiến: 55…
Một nơi tổng hợp những mẩu chuyện ngắn, và nhỏ, tưởng tượng có, hiện thực có, kể lên những kỉ niệm đẹp nhất, đáng mơ mộng nhất của tình yêu.Dành cho những trái tim tan vỡ cần tìm lại cảm giác của tình yêu, hoặc những người chưa từng trải qua thế nào là yêu thương sâu đậm.Dựa trên một câu chuyện có thật.…
'Nguyễn Nguyên Dương' là học sinh đến từ lớp 11A4, một cái tên đã nhiều lần được nhắc đến và làm cho hàng nghìn nữ sinh ở trường THPT Lý Tự Trọng chao đảo. Bề ngoài là một học sinh trầm lặng, dịu dàng, chan hoà với mọi người. Quả thật đúng là "boyfriend material" của các chị em mà. Thế nhưng trên đời này vẫn có 1 cô gái rất chi là không ưa cậu ta? Cô nàng đó tên là Vũ Ngọc Minh, một người có tính cách khiêm tốn, thật thà, dũng cảm nhưng mắc 'bệnh' dễ tự ái. Nguyên Dương đã đắc tội với Ngọc Minh - khiến cô không thể để cho cậu có cuộc sống học đường yên ổn được. Cô bày mọi cách để lật đổ cái vẻ ngoài hoàn hảo đó của cậu. Tính cách thật của Nguyên Dương dần được hé lộ và chỉ có cô đặc biệt biết được điều đấy. Phải, Ngọc Minh ghét Nguyên Dương chết đi được. Ghét đến mức không thể nghĩ đến ai khác ngoài cậu. "Mày nghĩ mày hiểu tao lắm à, Ngọc Minh?" Nó khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia khó dò, khoé môi nhếch nhẹ như cười nhưng không phải cười"Được rồi, vậy tao sẽ không cố hiểu nữa" Tôi hờ hững đáp lại nó ---------------------------------------Đây là bộ truyện đầu tay của tớ, có vẻ sẽ còn nhiều thiếu sót nhưng mong các bạn đón nhận và góp ý ạ 🥺💓…
[Cảnh báo: Truyện có nhiều ngôn từ có thể gây khó chịu cho người đọc, tình tiết bạo lực, kinh dị, gây sốc. Hãy cân nhắc thật kĩ trước khi xem!!!]Con người không được chống lại Thần linhCon người không được lừa dối Thần linhCon người không được liếc nhìn Thần linhNếu số phận con người đã bị ràng buộc bởi Thần linh, vậy sự tồn tại của chúng ta có ý nghĩa gì? Liệu con người sẽ an phận trong cái lồng do Thần linh sắp đặt hay sẽ tìm cách đến với tự do?…
Một góc nhỏ YY viết về U23. Tui thích đọc mấy cái đoạn đối thoại siu ciu của mấy thằng, có đọc của chế wat21say, eo ui ciu không chịu được. Thích nhất là mấy đoạn chat IG. Nhưng nó có chút chéo à, không có phê, nên tui định viết ít ít tự YY hoy.…
Chúng ta đều đã trải qua ít nhất một cuộc tình.Dù là ở tuổi lên năm, ở tuổi mười bảy hai mươi, hay kể cả đã trải qua được nửa đời người.Dù đó có là cuộc tình hạnh phúc, đớn đau, day dứt.Thì suy cho cùng, vẫn là một mảnh ghép, một kí ức mãi mãi còn lưu sâu trong tâm khảm mỗi người. Chẳng qua là, chúng ta, đã cố giấu nó đi, thận trọng mà cất nó một cách kĩ lưỡng, để không ai biết, và để không ai thấy.Nhưng rồi, có một ngày chợt ngày ra, vốn dĩ nó không hề dễ dàng như ta vẫn tưởng, bấy lâu nay.Tôi, cũng vậy.Trải qua một vài mối tình, hàng trăm những tình huống. Trải qua hàng ngàn những nhung nhớ, và vạn lần những nỗi đau.Để rồi hôm nay, tôi muốn đem chân thật nhất những suy nghĩ, cùng tình cảm của mình, về con người tôi, về cuộc sống, về tình yêu của tôi và cả những câu chuyện mà tôi từng chứng kiến.Ở đây, bày ra, vẽ ra, trải ra.Thật không muốn cất giấu nữa.Đã đến lúc phủi lớp bụi thời gian lâu năm kia đi rồi.Và đây, là nhật kí của tôi, nhật kí của những câu chuyện, Nhật kí của Di Dương.…
như tiêu đề :d…
Tác giả: Kim OanhThể loại: Tản vănTôi viết cuốn sách này dành tặng cho các cô gáiMón quà Vanlentine dành tặng chính mình của các cô gái" THANH XUÂN CÒN GÌ ĐÂU NẾU THIẾU ĐI NHỮNG CUỒNG NHIỆT ĐIÊN RỒ..."Cuốn sách dành tặng những trái tim còn lẻ bóng, còn nhiều hoài nghi nhiều ngần ngại.Thanh xuân ngắn ngủi, SỢ GÌ KHÔNG YÊU Ngọt ngào hay đắng chát?Dịu mát hay gắt nồng?Bạn bỏ gì trong tách trà tình yêu của mình?Bạn biết không:Tách trà của ai đó có thể có vị ngọt ngào thơm nồng của mối tình đầu, của tuổi trẻ đầy bồng bột nhưng cũng đầy đam mê.Tách trà của ai đó có thể có vị đắng chát của hoài nghi, tổn thương và sợ hãi.Nhưng ít nhất họ đều dám yêu, dám cho đi đều can đảm để bước vào tình yêu, hết mình vì tình yêu và dẫu có thất bại cũng đừng ngại đứng dậy.Bạn có thể sợ hãi cái nắm tay của một ai đó bởi sợ rằng người một mai sẽ buông tay . Bạn có thể tổn thương vì một lần buông bỏ. Bạn cũng có thể luôn cho rằng hạnh phúc chỉ đến một lần, để vụt mất nghĩa là không có cơ hội tìm lại.Bạn có thể sợ rất nhiều thứ, hoài nghi rất nhiều thứ.Nhưng bạn biết không: bạn còn trẻ. Và nếu bạn không yêu, nghĩa là bạn đánh mất đi những đặc quyền điên rồ mà tuyệt vời nhất của tuổi trẻSợ gì không rung động.Sợ gì không mở lòng mình.Sợ gì không đón nhận một ai đó.Cô gái à, rồi sẽ đến một ngày, bạn sẽ lại được yêu, được nâng niu và mọi vết thương sẽ được chữa lành. Cô gái à, đừng cố chấp, đừng gạt bỏ mọi cơ hội đến với bạn. Đừng khó tính quá với chính bản thân và tr…
"Đại thiếu gia nhà họ Văn ở kinh đô (thủ đô) liên hôn cùng đại tiểu thư Thẩm gia. Sau khi kết hôn thì tôn trọng nhau như khách, hai vợ chồng rất ít khi cùng nhau xuất hiện, thậm chí đại tiểu thư Thẩm gia khi phỏng vấn chồng mình đều mang vẻ mặt công tư phân minh.Đặt câu hỏi cũng vậy.Đại tiểu thư Thẩm gia: Thích kiểu phụ nữ như thế nào?Văn đại thiếu gia: Xinh đẹp đáng iuKhác xa với đại tiểu thư Thẩm giaĐại tiểu thư Thẩm gia: Sẽ một lòng một dạ với vợ mình ư?Văn đại thiếu gia: Điều này khó nói lắmĐại tiểu thư Thẩm gia thân là vợ, mặt vô cảm, gật gật đầu, nghiêm túc ghi chép.---Sau đó không lâu, Thẩm đại tiểu thư lại phỏng vấn.Văn đại thiếu gia: Hay để tôi hỏi trước, tối hôm qua em ngủ ở đâu?Đại tiểu thư Thẩm gia: Không liên quan đến anhVăn đại thiếu gia: Vậy à?Nói xong, anh đứng dậy kéo một tên nam sinh ăn mặc nho nhã đè lên bàn, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn. Nam sinh kia gào khóc kêu lên: Anh rể, là em, Thẩm Hách nè, chị ấy là chị ruột của em, anh....quên rồi sao?Văn đại thiếu gia: Ồ?Ghen lộn rồi ư?"------------1. Ngược nữ rất ít, ngược nam nhiều, nam chính bị ly hôn.2. Đàn ông đểu theo đuổi lại vợ3. Song khiết, cường cường quyết đấu, cưới trước yêu sau.…
Tác giả: Y Y Dĩ Dực Văn án: Hắn có tật xấu. Phó Cố Uyên chỉ cùng Trì Úc sống chung không tới hết sức chung, liền phát hiện chuyện này.Trì Úc: "Ta có thụ ngược hình nhân ô vuông chướng ngại chứng."Phó Cố Uyên: "Đi thôi, chúng ta đi trường học phòng ăn ăn nhỏ cà chua nấu tây lan hoa, có thể khó ăn, kẻ gian TM ngược người."Trì Úc: ". . ."Trì Úc: "Ta muốn ngươi nắm trong tay ta, quản ta."Phó Cố Uyên: " Được a, kia hai ta chạy bộ chơi bóng rỗ đi, ta quản ngươi khỏe may mắn động, cường thân kiện thể!"Trì Úc: ". . ." Người đâu, đang lúc một chuyến, chung quy muốn gặp thấy nắng ấm, tùy ý cười to một trận.Chủ công, công cứu chuộc thụ, cùng với truyền thống cất giữ ung dung! Khôi hài!…
Đừng đóng vai Lọ Lem để thấy rằng được gặp hoàng tử là điều phép màu. Hãy đóng vai công chúa để thấy rằng được gặp hoàng tử là điều hiển nhiên và tất yếu.Tình Trạng : Chưa Hoàn Thành ^^…
đgtkktdotdooddtididi…
kiểu list ti tỉ thứ tớ để dành khi tớ được đứng cạnh bên cậu…
Đây là câu truyện ma có thật mình vừa được nghe…