Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cảm xúc dâng trào nên viết😊Sẽ không có lịch đăng truyện.XIN NHẮC LẠI, ĐÂY LÀ TRUYỆN TỰ VIẾT.Là một công dân tốt, tôi xin nhắc mọi người rằng tôi học Văn không tốt, cho nên tất nhiên văn phong sẽ không tốt.Mong mọi người ủng hộ.Không nhận gạch đá nha😁…
Viết nên từng con chữ vào những ngày rơi vào vực sâu. Chỉ đơn giản là những dòng chữ gom góp những nỗi buồn, nỗi đau và vụn vỡ quẩn quanh tâm trí, những tâm tư giấu kín của bản thân với vô vàn cảm xúc khác biệt đeo đẳng mình suốt nhiều năm trời.…
Tôi, JJ là một người đồng tính nam. Bây giờ các bạn thường gọi là gay. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về câu truyện của tôi. Về mọi người đã đối xử với tôi ra sao và người đã cứu rỗi tôi. Người mà đã chấp nhận tôi.…
"Tôi sẽ chờ em,cho dù có thế nào tôi vẫn sẽ đợi em và không yêu bất kỳ ai khác ngoài em,một ngày nào đó em và tôi nhất định sẽ gặp nhau và bên nhauNhưng bây giờ...Tôi đang đợi em,hãy gặp lại nhau nhé,mối tình đầu..."Một câu chuyện nhẹ nhàng,mang hơi hướng hoài niệm về một tình yêu ngây thơ trong sáng của những ai đã từng ngồi trên ghế nhà trường Tận hưởng những phút giây vui vẻ nhé!…
- Đây là 1 câu chuyện không có cốt truyện, tất cả đều mở đầu từ lồng kính vô hình của một con thú nuôi và cô chủ của nó.Truyện là real life, không có drama. Cái kết - tác giả cũng chưa biết được...…
Tuổi trẻ, con người luôn có một thanh xuân rực rỡ theo cách của họ. Thứ mà sau này khi về già chúng ta luôn nhung nhớ, có thể lại là khoảng khắc của hiện tại, bạn sẽ không bao giờ biết được, những thứ mình đang trải qua nó sẽ trở thành một kĩ niệm đáng giá đến nhường nào, bởi vì lẽ đó, thanh xuân của chúng ta mới trở nên rực rỡ như vậy.…
Lưu lại suy nghĩ và ký ức trong quá trình trưởng thành của bản thân. Có những chuyện mình kể chi tiết, vì mình muốn nhớ. Có những chuyện mình viết mơ hồ, vì mình muốn quên. Đây là nỗ lực, là để sống tốt hơn, nhưng chưa hẳn có tác dụng. Nếu tìm thấy bản thân là một nhân vật mơ hồ trong dòng văn của mình, cũng đừng vội buồn, mình nói muốn quên, chẳng qua là vì biết rõ sẽ không bao giờ quên mà.Nếu tìm thấy bản thân xuất hiện thật rõ nét, thì làm ơn, trân trọng mình nhé.Ngoài nguyên do ban đầu là để giải tỏa và lưu giữ kí ức, mình sẽ cố gắng nỗ lực viết hơn nữa, vì không thể để khả năng tiếng Việt của bản thân bị mai một, sẽ không.…
Dưới bầu trời xám, Tô Dịch sống trong những ngày mưa không dứt, mang theo linh cảm mơ hồ về vận may và xui. Mười sáu tuổi, cậu là người anh trai tận tụy, che chở cho hai em gái trong căn nhà lạnh lẽo, nơi cha mẹ bận rộn, chẳng màng quan tâm. Mỗi cơn gió lạnh, mỗi ánh đèn nhấp nháy, là dấu hiệu khiến tim cậu run lên, nhưng chẳng bao giờ rõ ràng. Cậu tự trách mình khi bất hạnh ập đến: nụ cười của Tô Nhi tắt dần, ánh mắt Tô Linh ngày càng xa. Gia đình tan nát, Tô Nhi và Linh rời bỏ cậu mãi mãi, mẹ suy sụp, cha biến mất. Chỉ còn Tô Dịch, ôm chiếc ô rách, đứng dưới mưa, nước mắt hòa lệ trời. "Nếu mình không cảm nhận những dấu hiệu đó, họ có còn ở đây?" Một câu chuyện buồn đến xé lòng, liệu mày có dám bước vào cơn mưa này?…
[Nhật ký] Lần đầu gặp anh sau gần 3 tháng nhắn tin mỗi ngày~ 😊..Cảm xúc - suy nghĩ - khoảng khắc đặc biệt đối với em ngày hôm đó~~ 😊😊😊(Em chỉ viết theo cảm xúc..không có sự chuẩn bị gì trước~~)…
Đây là góc nhỏ của tui và con tui, nơi đây sẽ là những dòng nhật kí khi bên bé, lâu lâu lại có chút tips thu thập đc trong lúc chăm sóc bé để chia sẻ cho các mẹ nhỏ khác ạaaa(o^^o)…