Những cảm xúc lặt vặt qua ngày...
Tôi cần viết...vậy thôi.…
Tôi cần viết...vậy thôi.…
Một cuốn nhật kí về cuộc sống hàng ngày của một học sinh năm nay lên cấp 2 với mong muốn có thể giải tỏa cảm xúc của bản thân.…
Chỉ là vài dòng cảm xúc mình vô tình cảm nhận được rồi viết ra.…
Welcome to K-Star diary ~ Tại đây có tất cả mọi việc, dù linh tinh hay quan trọng, dù nhạt nhẽo hay thừa muối cũng được ghi chép lại.Khuyến cáo:Không dành cho thanh niên nghiêm túc, phê lá đu đủ, người có tiền sử bệnh lao và mẹ không có thai nhưng cho con bú!--Cover designed by #Pun--…
Dưới bầu trời xám, Tô Dịch sống trong những ngày mưa không dứt, mang theo linh cảm mơ hồ về vận may và xui. Mười sáu tuổi, cậu là người anh trai tận tụy, che chở cho hai em gái trong căn nhà lạnh lẽo, nơi cha mẹ bận rộn, chẳng màng quan tâm. Mỗi cơn gió lạnh, mỗi ánh đèn nhấp nháy, là dấu hiệu khiến tim cậu run lên, nhưng chẳng bao giờ rõ ràng. Cậu tự trách mình khi bất hạnh ập đến: nụ cười của Tô Nhi tắt dần, ánh mắt Tô Linh ngày càng xa. Gia đình tan nát, Tô Nhi và Linh rời bỏ cậu mãi mãi, mẹ suy sụp, cha biến mất. Chỉ còn Tô Dịch, ôm chiếc ô rách, đứng dưới mưa, nước mắt hòa lệ trời. "Nếu mình không cảm nhận những dấu hiệu đó, họ có còn ở đây?" Một câu chuyện buồn đến xé lòng, liệu mày có dám bước vào cơn mưa này?…
Vào những đêm quá buồn em viết ra những dòng này...…
50% sad or 50% happy…
Bài tự sự đủ lowkey để không ai biết nhưng đủ public để có thể lưu trữ gì đó trong quãng đời ngắn ngủi…
đếm ngược 340 ngày nữa là thi đại học (trăm mâm)…
Ai cũng từng trải qua tuổi học trò với những rung động tuổi mới lớn, hay những chuyển biến phức tạp trong tâm lý.Mỗi người có một câu chuyện khác, ai cũng muốn được chia sẻ câu chuyện của mình. Có thể không phải với tất cả mọi người nhưng sẽ luôn có một người mà họ có thể chia sẻ. Và lúc này, bạn chính là người đó, hãy lắng nghe câu chuyện của họ.…
Mỗi ngày của tôi đều có những nổi buồn nhỏ lớn tích tụ lại !…
Nothing to show…
trong này là những truyện nhóm tui em đã ghi chép hết vô sổ khá là bí ẩn , mà thôi ko nói linh tinh nữa vô truyện thôi…
Đây là những trang tâm sự sâu kín mà tôi chưa bộc lộ với ai bao giờ. Là "nhiều chút" tâm tình chưa kịp nói với anh. Khi tình yêu tôi dành cho anh cạn hẳn, thì tập nhật kí này sẽ kết thúc.…
Tôi khuyên bạn đừng nên đọc nếu bạn vô tình tìm được. Còn nếu bạn vẫn muốn đọc thì làm ơn đừng bình luận. Đó là vì đây là nhật kí của tôi, là nơi tôi giải toả tâm trạng tiêu cực của mình. Thế, bạn nhé!…
Cuốn nhật ký Tự sự tuổi 18Tôi muốn đem những suy nghĩ, những điều mình trải qua là hồi ức. Để lúc đọc lại tôi sẽ hiểu hơn về bản thân…