[soojun] miệng đời
sao họ lại tàn nhẫn với đôi ta đến thế?…
sao họ lại tàn nhẫn với đôi ta đến thế?…
ta sẽ có một đoạn kết mới, em nhỉ?…
không khóc không phải vì không biết buồn, mà là vì không thể khóc.…
ai mà biết được chỉ với một viên kẹo lạc lại khiến chàng trai nhà ravenclaw mê điếu đổ chàng trai nhà slytherinhogwarts! au…
to say i love you so…
yeonjun dạo này thích gọi soobin là meri jaanidea : trên tiktok ấy, gặp cái nảy ra liền…
dù có yêu nhau lâu như thế nào đi chăng nữa thì soobin vẫn luôn ngại ngùng mỗi khi đối mặt với yeonjun.…
van xin, cầu nguyện, khát cầumong em một đời bình an…
tạm biệt chuỗi ngày tháng ủ rủ và chờ đợi…
mèo lười đã đành, còn phải chiều theo cún nhây. nó cào một phát, cún ta chỉ biết khóc chứ nào dám nói gì?…
anh cũng muốn có quyền…
và anh lại về, bên em.…
nốt trầm, nốt luyến…
tôi sẽ nói về một câu chuyện, chuyện tình của chàng nhà văn trẻ và người tình của gã…
tuổi mười bảy, cái tuổi đẹp nhất đời người…
và anh thì có cả hàng vạn điều muốn nói, nhưng thôi vậy. anh chờ đến ngày được về với em, anh sẽ nói. vietnam! au…
không anh à…
vết trầy của mẫn trí không thể lành…
một con hạc giấy tượng trưng cho cậu, chín trăm chín mươi chín con còn lại tượng trưng cho tình yêu của mình.…