Chàng kiếm sĩ lười biếng
1 chàng trai ko thick j môn kiếm thuật nhưng sau khi tham gia dfaij hội thì niềm đam mê trong cậu lại nổi dậy…
1 chàng trai ko thick j môn kiếm thuật nhưng sau khi tham gia dfaij hội thì niềm đam mê trong cậu lại nổi dậy…
Đọc đi rầu biết…
「Dazai thương-mến, mỗi lần đặt bút viết thư, tâm trí tôi luôn mường tượng về cậu, chưa một phút nào ngơi nghỉ」…
Kim Donghyuk, 1997Koo Junhoe, 1997…
đơn giản chỉ là profile của chúng mình thôi dô mần quen cho dui ạ :'>…
Trình Mặc - chàng trai trầm ổn, dịu dàng nhưng lại giấu trong mắt một bí mật chẳng thể nói ra.Lục Hạo Thiên - nóng nảy, bá đạo, cứ như chiếc gai chạm vào đâu là chói mắt tới đó.Còn tôi... giữa hai ánh mắt khác nhau, lại chẳng biết trái tim mình sẽ nghiêng về bên nào.Cho đến khi một ngày, người sẵn sàng che ô cho tôi lại chính là người tôi từng nghĩ là phiền phức nhất...Thanh xuân này, tôi không biết mình sẽ giữ được ai, nhưng chắc chắn... sẽ có một người để lại dấu ấn không thể xoá mờ.…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…