[LCK] Phép Màu
Tình tiết trong truyện không có thật. Đây chỉ là một phút ngẫu hứng của tác giả thôi.…
Tình tiết trong truyện không có thật. Đây chỉ là một phút ngẫu hứng của tác giả thôi.…
Thời gian: 01:23 phút sáng 31/07/2XXXBệnh nhân: Han WanghoGiới tính: Nam (Phân hóa: Omega)"Bệnh nhân được đưa vào viện lúc 01:12 phút sáng, mất dấu hiệu sự sống lúc 01:23 phút sáng, bệnh viện tuyên bố Tử Vong, mời người nhà kí vào giấy chứng tử."…
THAY ĐỔITác giả: CamBìa: edit bởi CamThể loại: Thay đổi vì người thương , HeTiến trình: Đang viết…
Suy cùng em nha…
choi wooje muốn trốn đi thật xa ooc-lowercase-tác phẩm giả tưởng-badwords-tình tiết không có thật…
bờ biển của anh và emánh trăng của emsấm chớp của anhGiữa hàng nghìn bọt biển lênh đênh trên mặt biển, chúng ta lại tìm thấy nhau rồi lại chấp nhận buông bỏ lấy nhau.…
Khi cảm xúc thăng hoa ... là cơ thể bạn không nghe lời hay là chính bạn không nghe lời ...?…
Sẽ ra sao nếu đám nhóc nhà trẻ Bungou xuyên qua đến thế giới Bungou Stray Dogs, hãy cùng nhau xem nhé !…
Có chap sẽ ngược cả hai…
Năm 16 tuổi, Sakura vô tình đọc được trong một cuốn sách tâm lý học về " Ái Kỷ ".𝘛𝘩𝘶𝘢̣̂𝘵 𝘯𝘨𝘶̛̃ 𝘯𝘢̀𝘺 𝘣𝘢̆́𝘵 𝘯𝘨𝘶𝘰̂̀𝘯 𝘵𝘶̛̀ 𝘵𝘩𝘢̂̀𝘯 𝘵𝘩𝘰𝘢̣𝘪 𝘏𝘺 𝘓𝘢̣𝘱, 𝘷𝘰̛́𝘪 𝘤𝘢̂𝘶 𝘤𝘩𝘶𝘺𝘦̣̂𝘯 𝘤𝘩𝘢̀𝘯𝘨 𝘵𝘳𝘢𝘪 𝘕𝘢𝘳𝘤𝘪𝘴𝘴𝘶𝘴 𝘵𝘳𝘦̉ 𝘵𝘶𝘰̂̉𝘪 𝘺𝘦̂𝘶 𝘩𝘪̀𝘯𝘩 𝘢̉𝘯𝘩 𝘤𝘶̉𝘢 𝘤𝘩𝘪́𝘯𝘩 𝘮𝘪̀𝘯𝘩 đ𝘶̛𝘰̛̣𝘤 𝘱𝘩𝘢̉𝘯 𝘤𝘩𝘪𝘦̂́𝘶 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘩𝘰̂̀ 𝘯𝘶̛𝘰̛́𝘤. Đó là lúc cô chợt nhận ra. Mình là một kẻ ái kỷ. Thật ra, cũng không hẳn. Vì tên đó là một nhân cách... Không hẳn là cô.____________________Thế giới của Sakuto đã sớm bị hủy diệt. Cậu lạc vào màn hỗn mang, lơ lửng qua các thời gian, không gian của hỗn độn. Cậu muốn quay về " Nhà ", nhưng về cơ bản là không thể.Không biết trải qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu kỷ nguyên, vào một ngày mà cậu không ngờ tới. Sakuto ở dạng sáu tuổi xuất hiện trong... đ𝘢̂̀𝑢 của một cô bé khác.𝘚𝘢𝘬𝘶𝘵𝘰 : 𝘔𝘦̣ 𝘬𝘪𝘦̂́𝘱! Đ𝘦̂̉ 𝘵𝘢𝘰 𝘮𝘢̀ 𝘣𝘪𝘦̂́𝘵 𝘵𝘩𝘢̆̀𝘯𝘨 𝘭*𝘯 𝘯𝘢̀𝘰 𝘵𝘢̣𝘰 𝘳𝘢 𝘤𝘢́𝘪 𝘷𝘪𝘦̂̃𝘯 𝘤𝘢̉𝘯𝘩 𝘯𝘢̀𝘺 𝘵𝘢𝘰 đ𝘢̂́𝘮 𝘣𝘢𝘺 𝘮𝘰̉!!!𝘚𝑎𝘬𝑢𝘳𝑎 𝑛𝘢̆𝑚 𝑡𝘶𝑜̂̉𝘪 : 𝘈𝑛𝘩 𝘭𝑎̀ 𝑎𝘪 𝘵ℎ𝘦̂́...? 𝘚𝑎𝘰 𝘹𝑢𝘢̂́𝑡 ℎ𝘪𝑒̣̂𝘯 𝘵𝑟𝘰𝑛𝘨 đ𝑎̂̀𝘶 𝘦𝑚?___________________Đánh không lại? Đ𝘰́𝘯𝘨 𝘤𝘶̛̉𝘢, 𝘵𝘩𝘢̉ 𝘚𝘢𝘬𝘶𝘵𝘰.Author :…
đọc đi rồi biết a…
一次哭是因为你不在。Lần đầu tiên em khóc là vì anh chẳng ở bên第一次笑是因为遇到你。Lần đầu tiên em cười là vì gặp được anh第一次笑着流泪是因为不能拥有你!Còn lần đầu tiên em cười ra nước mắt lại là vì chẳng thể có được anh! mọi tình huống trong truyện đều là fic mà thôicân nhắc khi đọc On2eus ( chính ) Guke ( phụ )…
Hmmm vì mình thấy mình viết fic này không liên quan đến chủ đề trường học lắm nên mình sẽ viết theo chủ đề khác nhé văn phong lủng củng,viết lách vẫn còn non tay warning: trẩu và rất trẩu…
" Cậu Jeong Jihoon này, tôi không thích cậu. Mong cậu hiểu và đừng đến làm phiền tôi nữa." Jeong Jihoon vừa nghe được một câu đau điếng chưa kịp phản ứng đã bị crush bồi thêm một câu chí mạng." Mà sau này theo đuổi ai cũng đừng dùng cách như vậy. Trẻ trâu lại quê mùa muốn che t ! " -----Fic trẻ trâu mọi người đọc vui vẻ hoan hỉ, góp ý tình thương mến thương nha iuiu 😘😘…
Hiện tượng siêu nhiên ngày càng nhiều quốc gia quyết định thành lập tổ điều tra 08"Đội trưởng lại có án mạng rồi"..." Chuẩn bị đồ nghề thôi"......"Nghe vẻ rất thú vị đây"Án mạng ngày càng nhiều,bí mật càng được bật mí…
Tên tác phẩm: Hoàng Hậu Muốn Tự Do Yêu ĐươngTác giả: Như NgôMột lòng chỉ nghĩ muốn tức phụ công vs một lòng diễn kịch làm sự nghiệp thụGiới giải trí nội dung không cần quá mức thật sự, có tư thiết.Song khiết, 1v1, đồng tính có thể kết hôn.Tag: Yêu sâu sắc, Giới giải trí, Cổ xuyên kim, Ngọt vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tạ Trăn, Minh Lộ ┃ vai phụ: Tiểu Nhan, Lạc San ┃ cái khác: Tiếp đương văn 《 xuyên thành hỏa táng tràng tra công 》 cầu cất chứa nha!Một câu tóm tắt: Vị hôn thê nàng không đồng ý.Lập ý: Dũng cảm theo đuổi chính mình hạnh phúc.Thể loại: Bách hợp, hiện đại, cổ xuyên kim, giới giải trí, chủ thụ, 1v1, HE…
Làm thế nào mà con người ta lại biết đến nhau mà yêu lấy nhau...…
"Ngày xưa có một chuyện tình - chuyện tình của chúng ta..."*Category : Shortfic, Fanfiction, Romantic, OOC, Boy Love, gương vỡ lại lành,...…
Lee "GUMAYUSI" MinhyungRyu "Keria" Minseok[...]Chẳng còn ai khác. Minhyung tắt điện thoại để nó tự rơi xuống sàn. Cậu nhìn cửa sổ trên mái nhà, cả bầu trời tối đen như mực, không có nổi một vì sao. Minhyung thấy đầu mình ong ong mấy tiếng, đau điếng đến nổi mắt cũng trở nên nhoè đi. Cậu gắng gượng nhắm mắt để mình chìm vào giấc ngủ. Chỉ cần ngủ là không còn thấy đau nữa. Không sao mà. "Minhyung..." Minhyung nhướn mày nghe thấy tiếng khoá cửa tự động vang lên tít tít, sau đó là tiếng bước chân rất khẽ. "Có đó không?...Minhyung." Tiếng gọi dễ chịu nhất mà Minhyung nghe thấy, hình như càng ngày càng gần hơn. "Là Minseok đây..."Minseok?…