Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhật ký lớp 10a6Kỉ niệm năm đầu cấp. Trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới.... bỡ ngỡ....Dù ngắn ngủi nhưng chúng ta đã quen biết nhau, có những kỉ niệm khó có thể quên. Có được những người bạn tốt❤️Nhật ký của mkLưu lại mãi không quênViết từ ngày 14/8/2017.Hoàn thành ngày 14/10/2018.Chỉnh sửa 4/2020.tuongvy37…
Kỳ Hân là một cô nàng nổi tiếng với tính cách "hơi lười", luôn thích sống chậm và chẳng mấy bận tâm đến mọi thứ xung quanh. Theo sau cô lúc nào cũng có Khải Hoà - "chiếc đuôi" nhỏ lúc nào cũng cần được chăm sóc sát sao.Tình bạn của hai cô cậu học trò kéo dài từ những năm tháng ngây ngô cho đến tận cấp hai. Thế nhưng khi bước vào cấp ba, cả hai lại chọn cho mình những ngôi trường khác nhau. Khoảng cách tưởng chừng chẳng đáng là bao ấy lại vô tình kéo theo những cảm xúc chưa từng được gọi tên.Có lẽ vào một khoảnh khắc nào đó của tuổi học trò, một trái tim đã khẽ rung động. Những lời muốn nói cứ thế bị chôn giấu sau những lần trêu chọc, những ánh mắt lặng thầm và cả những ngày tháng chẳng thể quay lại."Chiếc đuôi" năm ấy, rốt cuộc sẽ mãi là ánh trăng trong lòng "bé heo con", hay sẽ có một ngày những rung động tuổi trẻ được dũng cảm nói thành lời? ----_"Chẳng có khoảnh khắc nào thật đặc biệt để bắt đầu nảy sinh tình cảm với một người. Chỉ là khi đã quá quen thuộc với sự hiện diện ấy, đến cuối cùng người đó lại trở thành ngoại lệ khắc ghi trong mảnh ký ức tuổi học trò."_…
Yêu anh thật sự là rất nhiều, còn Anh thì có lẽ không biết có một người đang đơn phương anh... Nhưng thật quá nỗi nghịch cảnh yêu anh.. Anh lại yêu thầm người khác... Chạy theo anh 3 năm nay mà chân em vẫn chưa mỏi anh à.. mà tồn tại cùng những ngày tháng đó là những vết thương chính em si ngốc tự làm mình đau....…
Nguyên bản: 实名拒绝做魔女[穿游戏] Hán Việt: Thật danh cự tuyệt tố ma nữ [ xuyên du hí ]Tác giả: Ngôn Ngôn Phu Tạp - 言言夫卡Editor: Tịch NguyênTình trạng: Hoàn thànhTình trạng Edit: On-going Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Cổ đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Tây huyễn, Xuyên việt, Hệ thống , Sảng văn , Trò chơi , Duyên trời tác hợp , Phương Tây , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1 , Thị giác nữ chủ. # ta nỗ lực vì ooc của ta mà lấp liếm ## mà các ngươi lại giả dối yêu ta:) #--Xuyên thành ma nữ săn thú trong trò chơi nữ xứng cùng vai ác đại BOSS, An Đại Nhĩ ngươi kỳ thật là không hoảng hốt.Chỉ cần nàng tu thân dưỡng tính, tránh thức tỉnh năng lực ma nữ trong cốt truyện là có thể sống đến cuối cùng.Nhưng sự thật chứng minh...... Ý tưởng càng tốt đẹp, hiện thực càng mơ hồ.Nàng không chỉ chiếm hết toàn bộ đất diễn của nữ chính, mà còn thuận tiện thống trị thế giới [ vẫy tay bye bye.jpg].--An Đại Nhĩ: Ta chỉ nghĩ đến sống cuộc đời an ổn, mà hệ thống đã nói ta là nhân vật tuyến chính, chỉ cần đủ ổn thì sẽ không phải chết.Nhưng là cái hệ thống khốn nạn này không có tình người, một mực ép ta phải OOC !OOC tới tình yêu, không cần cũng bị quật ngã !Sau này.An Đại Nhĩ:...... Tình yêu thật ngọt ta thật toan.Truyện này còn có tên là 《 cẩu so hệ thống bức ta làm đệ đệ 》, 《 không có khả năng, tình yêu không có khả năng ngọt ngào như vậy 》.-------Truyện đã có bản truyện tranh, vì đam mê nên Edit lại cho bạn nào muốn coi bản tiểu thuyết của tác giả :">…
-viết vì cảm hứng thôi -theo góc nhìn thứ nhất nhiều nhất - người con gái mùa đông đem lòng yêu " mùa thu " của mình nhưng không được đáp lại-ending : BE…
Ai trong đời mà không đơn phương, đơn giản chỉ là thích, là sự hâm mộ, là cảm xúc khác lạ. Đơn phương không hẳn là sai nhưng không bao giờ là đúng. Chỉ có đơn phương chúng ta mới biết được cuộc sống của chúng ta vẫn còn những điều tốt đẹp xung quanh. Crush cũng chỉ làm chúng ta tự buồn, tự vui, tự kỉ :> ! Nhưng đôi khi đơn phương cũng có những điều thú vị !…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…