Tịch Nhi, đừng chạy!
" A Tịch... giúp ta giết hắn... có được không?" ...Nàng giương mắt nhìn hắn, môi đỏ khẽ mở ánh mắt xen lẫn kinh ngạc không thể phát giác. Bình tĩnh gợi sóng con ngươi như biến thành một người khác có ôn nhu, thiện lương lại có đau lòng cùng bi phẫn:" Vì cái gì?". Nam nhân đối diện nàng chỉ thơ thẩn nhìn, hắn cười. Nụ cười mang theo không rõ ý vị... tự hồ có chút đau đớn."Quân quốc sư không cần quá lo lắng, ta như thế nào tự ta biết. Ngược lại à ngươi, ngươi phải hảo hảo sống thật tốt tốt nhất là thiên trường địa cửu. Có như vậy, ngươi mới có thể nhìn ta, nhìn gương mặt này." ..." A Ly ngươi có nhớ ta không?"..." Nhìn ngươi xem Quân Ly, bộ dáng ngươi hiện tại thật khiến cho ta chán ghét. Rõ ràng là ngươi biết nàng yêu ngươi nhưng ngươi lại lợi dụng sự ngây thơ của nàng để mưu cầu lợi ích của bản thân lấp đầy nguyện vọng của phụ thân ngươi. Ngươi lợi dụng nàng, từ thể xác lẫn tinh thần đày đọa nàng đến nhà tan cửa nát một cuộc sống yên vui vô lo vô nghĩ của nàng bị chính tay người mà nàng cho là tốt đẹp nhất hủy hoại. Ngươi làm cho nàng giá y, cẩn thận tỷ mỉ gói nàng đem tặng cho kẻ khác, làm nàng tổn thương lại cho nàng viên kẹo. Vốn là thiếu nữ trong sáng hay cười nhưng vì sự xuất hiện của ngươi một nụ cười cũng không nặn ra ngày ngày u uất đa cảm. Vậy còn chưa thỏa mãn được kẻ lòng lang dạ sói như ngươi, Quần Ly ta lúc đó vì tin một phần ái ngươi dành cho nàng sẽ không ra tay đến bước cuối. Nhưng ta có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ đến trên thế gian này vẫn còn có kẻ có thể ra tay bức tử ng…
Tiêu Dao Thanh Thiên (Utichcoc cv, Tiên kiếm kỳ hiệp đồng nhân)
Vừa cảm giác tỉnh lại, từ nhân biến miêu, nhìn chính mình thịt đôn đôn lông xù móng vuốt, Mai Tử Mộ nội ngưu đầy mặt: Ta nhớ bộ dạng mình không giống như vậy khi dễ nhân !-- ôi chao? Cái gì? Chính mình không phải miêu?! Kia chính mình rốt cuộc cái gì?!Đây là một cô gái xuyên qua đến tiên tứ, lấy miêu diện mạo bên ngoài cùng Vân Thiên Thanh trường kiếm hồng trần, cuối cùng cùng nắm tay nhau đến cuối đời chuyện xưa.…
Có duyên không có phận
"Nhan Nhi,ta sai rồi..nàng tỉnh lại đi.Năm đó ta không nên phong Lộ An làm hoàng hậu.Ta chỉ nghĩ khi ta củng cố được địa vị,ta sẽ có một đời bảo vệ nàng bình an.Năm đó ta phong nàng làm phi,mong nàng đợi ta nhưng ta lại thấy Lộ An chèn ép hành hạ nàng,ta đã muốn chạy ra che chở nàng nhưng Nam Duệ tướng quân lại khuyên ta phải nghĩ về tương lai,ta đành chạy đi,ta trốn tránh mọi thứ.Hằng ngày ta cố gắng nắm về mình mọi quyền hành,ta dần dần quên mất đi nàng đang như thế nào.Đến một ngày khi mọi thứ trở nên ỗn định,ta liền nghĩ về nàng..Ta cố chạy báo cho nàng biết nhưng khi ta đến nơi thì...thì nàng đã mang sắp lìa xa ta...Đức Hoà công công đã nói ta nghe thời gian qua nàng bị Lộ An chèn ép như thế nào...Khi trời lạnh nàng không có lò sưởi,khi bị bệnh không có thái y thăm,nô tỳ bên cạnh coi nàng không ra gì,bữa cơm không bằng cả một thường dân,nàng bị đánh bị đày đoạ mà ta vô tâm không biết...Hai mươi năm qua ta không làm gì cho nàng,ta chỉ cho nàng những lời hứa,ta chỉ là một con rùa...Ta biết hết rồi Nhan Nhi,ta đã phế nàng ta,ta đã chém hết cả nhà nàng ta...Nhưng có phải mọi thứ đã quá trễ rồi không.Ta trở thành hoàng đế chỉ mong cho nàng một đời bình an,bây giờ thì ta cần gì nữa...Nhan Nhi nàng đừng hận ta, làm ơn quay về đi,làm ơn..."Đêm đó người ta thấy thân ảnh hoàng đế cao cao tại thượng gục đầu bên giường Nhan Phi.Cung Ngọc Bạch một đêm không ngủ.Cảnh vệ bên ngoài không biết đó là lần cuối họ gặp vị chủ nhân của mình…
Hoàng Hậu ! Mau về thôi
Được cầu thân , a phải làm sao đây( thái tử gì mà ngốc vậy)…
(Bách hợp) Truyện ngắn ngược
ngược nhẹ thôi tôi mong manh dễ vỡ lắm 😂😂…
Thanh xuân của tôi dành hết cho cậu
Sau tất cả, lý trí không thể thắng con timDes ảnh: Bồ Công Anh Team…













