Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp những mẩu truyện ngắn và dài của mìnhTruyện đa số về BANGXID và 1 số đam mỹMong mọi ủng hộ mình !💗 Xin Cảm ƠnP/s: Nếu không thích có thể click back và đừng gây war. Mình không tiếp đãi những người bất lịch sự. Còn nếu thích thì bạn hãy đọc và ủng hộ không thì thôi bạn không mất mác gì cả nên làm ơn đừng gây sự. Xin Cảm ƠnAuthor: Mynie…
Phần 3 tiếp nối series phần 1 và 2, sẽ có gì mới không, Trọng sẽ phải đối mặt với những khó khăn gì? Có đến được với hạnh phúc hay phải cô đơn 1 mình. Cậu sẽ thuộc về ai? Tiến Dũng hay Duy Mạnh?…
Năm nay tôi đã lên lớp mười một, tính đến nay chúng tôi đã không gặp nhau năm năm. Trong năm năm ấy có vài cuộc gọi qua lại giữa phụ huynh của chúng tôi; năm đầu tiên mới lên thành phố, bọn họ gọi điện cho nhau rất nhiều, nhưng những năm sau đó, các cuộc trò chuyện trở nên ít dần. Cho đến một ngày tôi không còn nghe thấy ba mẹ nhắc đến tên của gia đình Minh Tuệ trong những bữa ăn nữa. Tôi chưa từng tham gia vào bất kì cuộc gọi điện thoại nào giữa ba mẹ tôi và ba mẹ Minh Tuệ, tôi nhớ Minh Tuệ. Nhưng tôi sợ, sợ rằng khi tôi áp tai vài chiếc điện thoại nhỏ nhắn kia, âm thanh phát ra từ nó sẽ không phải là âm thanh mà tôi muốn nghe, xa mặt thì cách lòng. Tôi thà giữ lại kí ức tốt đẹp về thời tuổi trẻ như hình với bóng, sau đó tự lừa dối bản thân rằng cô ấy vẫn sẽ luôn như vậy, còn hơn phải nhấc chiếc điện thoại lên nghe giọng nói dần dần trở nên xa cách.…
Ngày đầu tiên tôi gặp em, trong màu nắng chói chang của một buổi cuối hè, nơi góc bàn vốn dĩ trống trải, em ngồi đó, vẻ mặt mộng mơ, bàn tay em gõ nhẹ trên mặt bàn, tay còn lại khẽ uốn những sợ tóc dài chạm bờ vai. Tôi đã tự hỏi: " liệu thiên sứ có biết ngẩn ngơ hay không?" Lần thứ hai tôi gặp em, khi chúng ta đã bốn năm xa cách, em ngồi trước bến xe buýt, cơ thể ướt đẫm vì trời mưa, hai bàn tay em nắm chặt vào nhau, đôi vai em run lên vì lạnh. Không hiểu nữa, dù ở khá xa nhưng tôi lại như thấy em đang khóc. Tôi đã tự hỏi : liệu thiên sứ bật khóc sẽ như thế nào?"Lần thứ cuối cùng tôi ở bên cạnh em, khi một đêm ta trút hết vui buồn, em nằm ở đó, dáng vẻ ngủ say đến mức tôi có thể chạm vào má em thật lâu. Tôi đã tự hỏi:" liệu thiên sứ khi ngủ có đẹp như thế này không?" Nhưng có một điều tôi chưa hề tự hỏi, vì nó tồn tại như một lẽ dĩ nhiên, đó là thiên sứ luôn xinh đẹp nhất khi cười. Ôi thiên sứ của tôi, nếu không thể ngắm được em khi cười thì tôi thà bán đi đôi mắt của mình còn hơn, thế nên, vạn lần xin em, hãy cho đôi mắt của kẻ si tình này một chút giá trị, xin em đừng khóc nữa... Gió mùa hè nổi lên rồi, từng cơn gió mang theo hơi nóng chạm vào da thịt tôi. Như cách tình yêu đầu đời chạm vào trái tim tôi, vừa đau rát, vừa hạnh phúc... Cảm ơn em đã cho tôi được yêu em... Hẹn ở kiếp sau...…
"Ta thà chết trên sa trường đẫm máu, thà chết trong tay bản thân chứ không bao giờ chết trong tay người mà ta từng trao cả sinh mệnh".-Lục Lam"Ta yêu chàng, yêu bằng cả tấm chân tình. Chàng yêu ta, vì lợi ích của thiên hạ. Trần Dạ, kiếp này...là chàng nợ ta".- Lục Lam"Thuần Thuần, kiếp này ta vì thiên hạ mà phụ nàng. Nếu có kiếp sau, nguyện vì nàng.....giết chết cả thiên hạ".-Trần Dạ…
Vui lòng không mang ra nơi khác Đây là chuyện hư cấu không theo trí tưởng tượng của tác giả và không có ý xúc phạm một cá nhân hay thành phần nàoĐây là nhà của bác-chiếc nên nếu khách có lỡ đi vào nhà tham quan thì vui lòng không phê phán ác ý về nhà cửa chúng tộ đặc biệt tôi KHÔNG TIẾP người nhà của DƯƠNG TỬ.…
Nếu có một chiếc gương giúp bạn xuyên đến một thời gian khác thì bạn sẽ làm gì. Tình cảm giấu trong lòng sẽ đôi khi sẽ khó mà giữ được. Đôi khi chỉ đơn giản là hành động bất ngờ của đối phương cũng đủ làm con tim ta loạn nhịp. Một tình yêu dễ thương của hai nhân vật chính đến từ hai mốc thời gian khác nhau. Chiếc gương thần kỳ đưa họ gặp nhau rồi ở bên nhau.Liệu thật sự có thể bên cạnh nhau ?Hãy đọc tiếp đi nè!!ヽ(*・ω・)ノ* đây là truyện tự sáng tác !…