Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cuộc đời không phải chỉ một màu hồngĐời là một bể khổ Không ngọt ngào như chuyện cổ tíchKhông nhẹ nhàng như cơn gióĐời nhiều phong ba lắm!Không phải ai cũng hạnh phúcKhông phải ai cũng có một gia đìnhMỗi một người là một nỗi khổCuộc sống của một người như mảnh thủy tinhNhững mảnh vỡ cuộc đời của từng ngườiMỗi người có một nỗi khổ riêngTừng mảnh vỡ đó có ghép lại với nhau không? Muốn biết thì hãy cung theo dõi câu chuyện của tôi.---------------------Tôi lại đào hố nữa rồi 3 truyện lận đó trời…
Mày hứa chúng ta là bạn thânThế mày giữ lời được không?Hay khi có người mình yêu rồi thì phản chúng taoPhản cái tình bạn 10 năm trời chỉ vì cái tình yêuĐúng là khi ai lớn lên cũng có con đường riêngNhưng... Nhất thiết phải làm thế với tụi taoMày... Còn nhân tính không?Còn cái gọi là con người không?Thế mà mày vẫn mặt dày bảo chúng ta là bạnBạn thân? Mày thật sự xem chúng tao là bạn à?…
Thể loại: hắc bang học đường.Số chương: không rõVăn án:Cố Thiên Nhi tình cờ phát hiện bạn trai cùng bạn thân lên giường với nhau thì hết sức đau khổ.Tình yêu mà cô tôn thờ, theo đuổi ... cũng vì nó mà cô phải từ bỏ mọi thứ...Cuối cùng kết quả nhận được vẫn là sự phản bội....Ngày hôm đó, cô cũng vô tình cứu được một người, sau này mới biết mình cứu nhầm ác quỷ...Những tình tiết sau đó, làm hai con người nhìn như khác biệt này xích lại gần nhau hơn...Yêu là biết dành lấy, cũng có thể buông tay... chỉ cần mình cảm thấy nên làm, hãy cứ làm...!…
lần đầu viết truyện văn chương lủng củng mog mọi người thông cảmCô Lâm Thiên Vy 1 sát thủ lạnh lùng vô tình bị xuyên vào cuốn tiểu thuyết nữ phụ cô đang đọc Nhưng xuyên thì thôi đi nhưng sao bọn nam chính cứ đeo theo cô là sao không phải họ rất ghét cô sao .......…
Ngày đầu tiên tôi gặp em, trong màu nắng chói chang của một buổi cuối hè, nơi góc bàn vốn dĩ trống trải, em ngồi đó, vẻ mặt mộng mơ, bàn tay em gõ nhẹ trên mặt bàn, tay còn lại khẽ uốn những sợ tóc dài chạm bờ vai. Tôi đã tự hỏi: " liệu thiên sứ có biết ngẩn ngơ hay không?" Lần thứ hai tôi gặp em, khi chúng ta đã bốn năm xa cách, em ngồi trước bến xe buýt, cơ thể ướt đẫm vì trời mưa, hai bàn tay em nắm chặt vào nhau, đôi vai em run lên vì lạnh. Không hiểu nữa, dù ở khá xa nhưng tôi lại như thấy em đang khóc. Tôi đã tự hỏi : liệu thiên sứ bật khóc sẽ như thế nào?"Lần thứ cuối cùng tôi ở bên cạnh em, khi một đêm ta trút hết vui buồn, em nằm ở đó, dáng vẻ ngủ say đến mức tôi có thể chạm vào má em thật lâu. Tôi đã tự hỏi:" liệu thiên sứ khi ngủ có đẹp như thế này không?" Nhưng có một điều tôi chưa hề tự hỏi, vì nó tồn tại như một lẽ dĩ nhiên, đó là thiên sứ luôn xinh đẹp nhất khi cười. Ôi thiên sứ của tôi, nếu không thể ngắm được em khi cười thì tôi thà bán đi đôi mắt của mình còn hơn, thế nên, vạn lần xin em, hãy cho đôi mắt của kẻ si tình này một chút giá trị, xin em đừng khóc nữa... Gió mùa hè nổi lên rồi, từng cơn gió mang theo hơi nóng chạm vào da thịt tôi. Như cách tình yêu đầu đời chạm vào trái tim tôi, vừa đau rát, vừa hạnh phúc... Cảm ơn em đã cho tôi được yêu em... Hẹn ở kiếp sau...…
Năm nay tôi đã lên lớp mười một, tính đến nay chúng tôi đã không gặp nhau năm năm. Trong năm năm ấy có vài cuộc gọi qua lại giữa phụ huynh của chúng tôi; năm đầu tiên mới lên thành phố, bọn họ gọi điện cho nhau rất nhiều, nhưng những năm sau đó, các cuộc trò chuyện trở nên ít dần. Cho đến một ngày tôi không còn nghe thấy ba mẹ nhắc đến tên của gia đình Minh Tuệ trong những bữa ăn nữa. Tôi chưa từng tham gia vào bất kì cuộc gọi điện thoại nào giữa ba mẹ tôi và ba mẹ Minh Tuệ, tôi nhớ Minh Tuệ. Nhưng tôi sợ, sợ rằng khi tôi áp tai vài chiếc điện thoại nhỏ nhắn kia, âm thanh phát ra từ nó sẽ không phải là âm thanh mà tôi muốn nghe, xa mặt thì cách lòng. Tôi thà giữ lại kí ức tốt đẹp về thời tuổi trẻ như hình với bóng, sau đó tự lừa dối bản thân rằng cô ấy vẫn sẽ luôn như vậy, còn hơn phải nhấc chiếc điện thoại lên nghe giọng nói dần dần trở nên xa cách.…
Đây là một câu truyện kể về tình yêu đầy đau khổ của Dương Bảo Tiên và Đỗ Hoàng Bảo An. Đó là một câu truyên tình yêu có lãng mạn, có khổ đau và những hương vị mà tình yêu luôn sẵn có. Nó chính là sự nhìn nhận, sự lựa chọn giữa tình yêu và tình cảm gia đình của nhân vật nữ chính-Dương Bảo Tiên…
Người sau khi chết hội như thế nào? Chủ nghĩa duy vật nói là hư vô; chủ nghĩa duy tâm nói là thăng thiên; YY đại thần nhóm nói là xuyên qua. ?Nhưng là nàng đã chết, lại như thế nào ngay tại khác một cái quen thuộc nữ nhân trên thân ???Vừa không hư vô cũng không thăng thiên, đương nhiên không có khả năng xuyên qua trăm ngàn năm, bay đi mười vạn tám nghìn dặm. Nàng liền như vậy trở thành bên người mặt khác một cái nữ nhân. Một cái cùng nàng im lặng quan hệ nữ nhân trên thân ?Như vậy nàng yêu nam nhân làm sao bây giờ? Yêu của nàng lại thế nào? Này nữ nhân trêu chọc một đàn nam nhân lại nên như thế nào ứng phó ???Đây là thế nào một cái hoang đường nhân sinh, một đoạn yêu nghiệt tình cảm, một khúc không biết nên khóc hay cười linh hồn đùa bỡn màn ???Văn án hơi nhí nhố theo kiểu NP cổ điển nhưng truyện lại viết theo lôi trinh thám - huyền huyên, lội ngược dòng đi tìm lời giải đáp cho cái chết của cả nữ9 lẫn cái xác cô ấy nhập vào, giải quyết bí ẩn và các mối quan hệ khúc mắc. Truyện có pha yếu tố kinh dị, chia ly kiểu chết chóc nhưng cũng ko nặng nề lắm đâu. Một bộ NP với đề tài mới mẻ và có đầu tư, ta đọc mà ko lướt tí nào, càng về sau càng kịch tính bất ngờ…