Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
_Truyện viết về câu chuyện tình yêu lứa tuổi học đường của main character tên là Grace, một cậu HS khá mê muội trong chuyện yêu đương và đã trót yêu một anh chàng tên Winner, bạn cùng khối của cậu và đời sống hàng ngày cũng như trên trường của Grace. Hãy khám phá nha everyone =)))…
Dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, phòng học thêm chỉ còn lại một vệt nắng mỏng nghiêng dài trên mặt bàn. Khánh ngủ quên, gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, hàng mi khẽ run trong khoảnh khắc gió lùa qua. Ánh nắng cam nhạt phủ lên khuôn mặt cậu , sắc vàng ấm áp khiến từng đường nét trở nên mềm mại, yên bình đến lạ. Đúng lúc ấy, An bước vào.Cô khựng lại.Đôi mắt An, vốn luôn chất chứa một lớp sương mỏng của những ngày dài chống chọi với trầm cảm, bỗng mở to hơn một chút. Không phải ngạc nhiên, cũng không phải bối rối... mà là một vẻ dịu dàng đến khó nói thành lời. Như thể ánh nắng hoàng hôn soi vào Khánh cũng đã phản chiếu phần nào vào trái tim cô . Thứ trái tim tưởng đã khép chặt vì tổn thương.Nhưng từ xa, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An thấy Trang xuất hiện ở cuối hành lang, đang tiến về phía lớp. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, An lùi vào một góc khuất, đôi mắt vẫn vô thức hướng về Khánh , ánh nhìn trong trẻo, yên tĩnh, và hiếm hoi lộ ra một tia ấm áp mà chính cô cũng không nhận ra.Ở một góc ngược sáng, Đăng đứng đó. Cậu vừa định gọi An thì dừng lại. Bắt gặp khoảnh khắc An đang ngắm Khánh, trong ánh mắt ấy không còn là bóng tối nặng nề quen thuộc... mà là cảm xúc. Một chút rung động. Một chút khao khát. Một điều mà Đăng đã chờ đợi suốt hai năm . An cuối cùng cũng đang học cách cảm nhận cuộc sống trở lại , dù điều đó không hướng về mình.Còn Trang, từ xa, lại vô tình nhìn thấy Đăng. Ánh mắt sâu như đêm của cậu đang hướng về nơi An đứng, chất chứa thứ tình cảm mà cô luôn mong đợi…
Trúc Linh và Trần Dã là thanh mai trúc mã từ năm 8 tuổi, họ vừa là oan gia - vừa là đôi bạn xứng đôi vừa lứa."Nếu được chọn lại, hay nếu có thể chỉ một lần trong đời được quyết định lại - Vẫn sẽ chọn nhau sao ?"Trải qua nhiều biến cố khó nói trong cuộc đời, mỗi người đã trường thành hơn - Họ cùng nhau tiến về phía trước và cứu rỗi lẫn nhau.Liệu đây là tình yêu màu hồng hay là chuỗi bi thương không hồi kết? Hãy đón xem "Nơi tán cây còn bóng em" của tác giả Tịch Mai nhé!!…
Đây là một câu chuyện ngôn tình hiện đại xoay quanh Hạ Linh và Minh Quân - hai con người gặp nhau tình cờ trong một cơn mưa, rồi dần trở thành đồng nghiệp, tri kỷ và cũng là người quan trọng nhất trong cuộc đời nhau. Tình cảm của họ nảy sinh một cách nhẹ nhàng qua những buổi làm việc muộn, những lần cùng che chung một chiếc ô, nhưng lại bị chia cắt bởi hiểu lầm và sự im lặng.Năm năm xa cách là năm năm cả hai trưởng thành, thành công nhưng luôn mang trong lòng một khoảng trống không thể lấp đầy. Khi gặp lại, họ nhận ra rằng điều quan trọng nhất chưa bao giờ thay đổi - đó là tình cảm dành cho nhau.Truyện mang màu sắc trưởng thành, nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, khai thác những cảm xúc rất thật: yêu, bỏ lỡ, hối hận và cơ hội thứ hai. Thông điệp chính của câu chuyện là:Trong tình yêu, đôi khi chỉ cần chậm một bước hoặc im lặng một lần, có thể đánh mất nhau cả một quãng đời. Nhưng nếu còn cơ hội, hãy dũng cảm giữ lấy.…
Năm ấy, cậu bé tám tuổi gặp một cô bé không tên dưới cơn mưa tầm tã.Cậu đặt tên cho cô là An An - mong cô sống an yên cả đời.Nhưng rồi, cô ấy rời đi...Mang theo cả thanh xuân, lời hứa cưới hỏi và một cuốn nhật ký thấm đẫm nước mắt."Mười năm chờ đợi, một người vẫn sống mãi trong quá khứ.Một người, mãi mãi không thể trở về.Tình yêu của họ như đóa hướng dương -đẹp đến nhói tim, rực rỡ... rồi tan vào hư vô…
Chúng tôi hồi đó đều rất ổn. Chúng tôi hồi đó đều rất ổn Chúng tôi hồi đó đều rất ổn, thường thì là ba người, có lúc 4 người, thỉnh thoảng có thể là năm người, tụ tập đông đủ phải lên đến tám người, còn một lần, chỉ có hai người với nhau. không có mấy chuyện linh tinh kiểu trên tình bạn dưới tình yêu, nên có thể một mình ra rạp xem "Cape No. 7", nghe Phạm Dật Thần gằn giọng: Mẹ kiếp, đi Đài Bắc. Hoặc nữ chính gào khóc: Sao anh bắt nạt em? Cũng có thể một mình nhai dưa góp, gặm cơm nắm bên sân bóng chày, vẫy cờ cỗ vũ cho đội Trung Hoa, vỗ tay hoan hô cùng toàn thể đồng bào xa lạ phía trên phía dưới bên trái bên phải. Sau khi trận đấu đã kết thúc, tim đau tan nát vẫn không quên hỏi: Hình quốc kì in trên má chỉ cần dùng sữa rửa mặt rửa là sạch phải không? Bởi vì chúng tôi hồi đó đều rất ổn, chúng tôi hồi đó đều có ai đó trong lòng, đến nay những người đã từng được đặt trong lòng chúng tôi, người thì làm mẹ, người thì làm bố, người vẫn độc thân, người tình cảm ổn định nhưng lần lữa mãi không bước vào hôn nhân. Từ Đài Bắc theo gia đình chuyển về một vùng quê nhỏ bé, nơi nhà hàng xóm đối diện còn nuôi gà, Tiêu Vũ Huyên có nằ.m mơ cũng không ngờ mình sẽ đụng độ ngay hai oan gia trong ngày đầu tiên đi học. Tình bạn giữa hai cậu học sinh cá biệt Chính Ngạn, Khải Hiên và cô bé gầy gò, thuần khiết như mưa đã bắt đầu từ buổi nướng thịt bên bờ suối, rồi gắn kết hơn qua nhưng lần kéo nhau lên núi ngắm cảnh đêm. Như chồi non, tình yêu chớm nỏ trong cơn mưa tuổi trẻ không…
Hôn nhân của anh bị ép gả cưới cho cô tiểu thư của tập đoàn VAN . Có cô vợ là luật sư,mọi điều anh muốn không thể nắm được trong lòng bàn tay . Những gì anh làm đều luôn có cô vợ luật sư theo sau âm thầm giám sát…
kể về cô gái tên Jung Hanni xinh đẹp,cute, và đặc biệt là LÙN , tích cách của cô thì dễ thương, dễ gần hòa đông nhây nhà cô rất giàu , và có 1 chàng trai đẹp trai cực Tên Kim TAEHUYNG, gái theo nhiều ,cao nhà anh cũng giàu và THÍCH CÀ KHỊA, tính cách của anh thì khá là lạnh lùng…
"Tớ là Hạ Nhật, cậu là Hạ Thiên. Mặt trời và bầu trời - vốn sinh ra để thuộc về nhau. Cậu là bầu trời không thể thiếu ánh sáng của tớ, còn tớ là mặt trời chỉ rực rỡ khi có cậu dang rộng bao dung."Tháng 4 mùa hạ năm ấy - tôi gặp cậu .Vẫn là hè năm ấy - tôi yêu em .Sau này, anh vẫn luôn yêu em - hạ chí của riêng anh. Hai con người sinh ra vốn thiếu thốn về tình cảm của gia đình, họ khao khát được yêu thương, được thấu hiểu, sẽ chia - để rồi họ tìm thấy nhau, 2 mảnh ghép nứt nẻ nhưng lại khít đến kỳ lạ.…