[LONGFIC] Silent Love [Chap 14], JeTi | Update 18.04
…
~~~~ nhưng chàng trai à, em là vai chính của đời tôi ~~~~…
Lời chào của những kẻ khờ dại từ quá khứ.…
"Tôi ngơ ngẩn giữa biển người, thấy được ánh lửa của em ấy. Tôi bước đến thật nhanh, chỉ sợ dù chậm một phút giây thôi em ấy cũng sẽ bị bao phủ trong lớp bụi thời gian."Cho dù cậu đến với ai, chỉ cần trong tim cậu vẫn có hình bóng tớ, nhất định đã vạn phần mãn nguyện rồi…
Không có j…
FANFIC: THIÊN ĐƯỜNG CỦA ÁC QUỶ ( longfic)Thể loại: viễn tưởng, có vài chỗ hơi kinh dịJunseob - Kiwoon - DooSeungĐây là fic mà 1/3 là edit từ bộ phim "Vũ khí bóng đêm: thành phố xương" và 2/3 là của mình sáng tác…
Giá như có ai đó yêu tôi nhưng chính tình cảm mà tôi dành cho anh... Giá như...Nhưng chắc sẽ chẳng có ai như thế cả. Bởi người ấy đã dành trái tim của mình cho người khác mất rồi....…
Author: NacrissaRating: TPairing: VKook (main), MonJin, JiHope, Suga FA =))))Category: Longfic, Cổ trangDisclaimer: Các nhân vật thuộc về nhau nhưng không ai thuộc về tui :’( SummaryMưa.Mưa rơi tầm tã,rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của hắn, như muốn rửa trôi hết những giọt nước mắt vương trên khóe mi,hết những kỉ niệm và đau khổ mà mối tình đó gây ra. Những vết thương hằn sâu trong trái tim đã trở thành những vết sẹo sâu hoắm,mỗi khi nhìn thấy người, vết sẹo đó lại càng lúc càng sâu,nhấn chìm trái tim hắn trong hối hận và đau khổ.Trong vườn đào,một thiếu niên với đôi mắt trong veo đã hỏi hắn “huynh à, tại sao hoàng thượng lại luôn ở trong hoàng cung? Cả thiên hạ này là của người, vậy mà người chỉ ở trong hoàng cung với bốn bức tường như vậy,người không thấy buồn sao?” .Đến bây giờ,ngay cả hắn hay cả hoàng thượng đều không trả lời được câu hỏi đó,nhưng từ lúc đó,hắn đã có dự cảm không hay về những điều sắp xảy ra.Ngày lễ sắc phong,vẫn là thiếu niên đó,vẫn là khuôn mặt xinh đẹp đến kinh tâm động phách đó nhưng đã không còn nét ngây thơ mà là sự ưu buồn và lạnh lùng trong đôi mắt. Còn hắn thì cúi người trước y,cổ họng phát ra từng tiếng thỉnh an,khô khốc,lãnh đạm.Ngày tuyết trắng ngập trời,thiếu niên đó,một thân áo đỏ,kiều diễm,xinh đẹp,như bông hoa bỉ ngạn nổi bật trên nền tuyết trắng. Bông hoa xinh đẹp đó chạy đến bên hắn,khuôn mặt lạnh lùng,bi phẫn nhưng từng câu hỏi thốt ra lại ứ nghẹn,như thấm đẫm từng giọt nước mắt: “Huynh đã từng nói sẽ bảo vệ ta,tại sao lại buông tay? "…