Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện do mik tự sáng tác ko sao chép hay ăn cắp ý tưởng của bất cứ aixl vì đã đổi giới tính do mik ko viết đc đamĐọc nhớ vote cấm đọc chùaKo chuyển ver nếu ko có sự cho phép của chủ truyệnMới viết mong ủng hộ Tks nhìu 😘…
Tén Ten ta đã quay lại và đây là truyện ta tự viết nên có gì sai sót mấy cô thông cảm nha, nhớ góp ý kiến cho ta .Ngược trước yêu sauKhải Thiên,Nguyên Hoành,Lân Tín,Và một số nhân vật khác…
Cố Tây từ khi sinh ra đã có hai tiểu huyệt. Không vì thế mà cậu bị người xung quanh ghét bỏ, mà ngược lại, cậu được mọi người yêu quý. Trải qua những phút giây sung sướng P/s: truyện tưởng tượng, ai không thích có thể không đọc. Đừng cố gắng đọc rồi chửi tổn thương người viết. Truyện mang tính chất giải trí xin nhắc lại ai không thích có thể lướt qua…
Kẻ Lạc Đường <>Trời tối sầm, và tôi đang chạy thục mạng. Chân giẫm lên bùn đất, trượt vài lần suýt ngã sấp mặt. Sau lưng, tiếng gào rú quái dị của lũ ác đoạ vang vọng, nghe như ai đó kéo lê cả tấn kim loại rỉ sét qua nền xi măng. Mùi tanh tưởi từ chúng xộc lên mũi khiến tôi muốn ói. Tởm đéo chịu được..."Chạy nhanh lên, Sean! Bộ cậu muốn làm món khai vị cho tụi nó?" Vinny hét lên từ phía trước, giọng đầy hào hứng như thể đây là một cuộc thi marathon."Tôi sẽ ném cậu cho tụi nó trước đấy, đồ chó điên!" tôi gào lại, vừa thở hổn hển vừa nắm chặt khẩu shotgun, nó nặng vcl.Vinny chỉ cười phá lên, cái kiểu cười bất cần làm tôi phát bực: "Thế thì cố mà theo kịp tôi đi!"Lũ ác đoạ đuổi sát phía sau. Mắt chúng không thấy gì, nhưng cái khả năng đánh hơi cảm xúc tiêu cực của chúng thì đúng là một thảm họa. Tôi biết chắc chúng đang hít lấy hít để mùi căng thẳng và tức giận từ tôi.Vinny đột ngột quẹo sang bên trái, lao qua một bức tường đổ nát. Tôi lảo đảo chạy theo, suýt đâm đầu vào một mảng bê tông nhô ra. "Tới đây nào, chúng ta có lối tắt!" Vinny hét lên."Lối tắt? Đây là đường xuống địa ngục thì có!" tôi gào lại.Chúng tôi băng qua một hành lang chật hẹp, bùn đất bám dính vào giày. Phía sau, tiếng gào rú càng lúc càng gần. Tôi thề là đã nghe thấy tiếng móng vuốt cào vào tường, một con đã có thể cào vào chân tôi.Vinny đột ngột dừng lại và rút ra... một quả bom tự chế từ trong túi áo khoác."Bịt tai lại" hắn nói tỉnh bơ."Đừng bảo cậu định-""BÙM!"Cả hành lang rung chuyển, bụ…
"Nếu mùa mưa năm ấy không kéo dài bất thường đến vậy, có lẽ tớ đã chẳng có cơ hội ở cạnh cậu mỗi chiều tan học.Nếu buổi chụp ảnh cuối cùng không diễn ra trong căn phòng cũ kỹ ấy, có lẽ tớ đã không biết... tớ thương cậu nhiều như thế nào."…
Mình muốn tạo một thư viện lưu trữ những cảm xúc, suy nghĩ về những bộ truyện mình đã đọc. Và những điều mình viết chỉ là suy nghĩ cá nhân, quan điểm chủ quan của mình mà thôi.…