Mặt trời buổi sáng sẽ mọc!
đây là t/p của tác giả: TheIntrovertRincũng là phần 2 của truyện "sự trở lại của Joyboy "tui chỉ là người dịch thôi và tui dịch theo Google nên có khá nhiều thiếu sót mn thông cảm nha ^^…
[BJYX] Anh ở trong, em ở ngoài!
H, Ngọt, chút ngượcVương tâm cơ - Tiêu háo sắc…
[AllTake] Boy in the rain.
- Chàng trai trong cơn mưa, mang đến sự nhớ nhung và luyến tiếc cho bao người, mang đến sự ấm áp và ngọt ngào trong những ngày mưa nặng hạt hay rào phớt. Hanagaki- Chàng trai ấm áp trong những ngày mưa lạnh lẽo.....Truyện chỉ được đăng tải ở Wattpad và không được đăng ở bất cứ nơi nào khác.- Sinh Vũ -…
[ Chuyển Ver ] Dạy Dỗ Kim Thiếu
Tên gốc: Dạy Dỗ Vị Hôn PhuTác giả : Tiểu YếtNhất công nhất thụ, 1×1, có ngược có sủng, hào môn thế gia, thanh xuân vườn trường, hắc bang, sinh tử văn. Bá đạo lưu manh hoa cường công × Phúc hắc băng sơn mỹ cường thụCậu - Điền Chính Quốc là một tuýp người lạnh lùngLà một thiếu gia kiêu ngạoLà một người mà ở cái tuổi 17 đã sỏi đời hơn rất nhiềuSinh ra trong một gia đình giàu có, danh giá và quyền lựcTừ nhỏ cậu đã được dạy dỗ cẩn thận, được nhào nặn trở thành một tiểu thiếu gia, một người thừa kế hoàn hảo của gia tộcBiến cậu thành một con người thực dụng, đối mặt với thế giới đen tối của đồng tiền, sự tranh giành lợi ích không từ thủ đoạn của giới kinh doanhCậu thông minh, lạnh lùng, kiêu ngạo, đôi khi có chút kì quái, nhưng đôi lúc cũng rất ấm áp.Tuy nhiên đó chỉ là vỏ bọc để che đậy trái tim mềm yếu, để vùi lấp một kí ức đen tối ám ảnh từ thời thơ béChờ đợi, chờ đợi ai đó có thể mở cửa trái tim cậuHắn - Kim Thái Hanh, một thiếu gia ngang tàng, ngổ ngáoMột chàng Hoàng tử của ngôi trường trung học danh tiếngMột Kim Thái Hanh làm mưa làm gió ở Bắc KinhMột kẻ đào hoa, trăm ngàn ong bướm vay quanhMột kẻ không sợ trời không sợ đất, cầm đầu một băng đảng xã hội đenLạnh lùng, ngạo mạn, ngang ngược nhưng cũng rất trẻ con chính là hắnSẽ ra sao khi hai người có hôn ước???Couple: VkookNhân vật chính: Kim Thái Hanh - Điền Chính Quốc…
Drarry • Một Thoáng Mê Man
Cp: Draco / Harry Draco viết thư, lặng lẽ cất ở hộc bàn gần giường ngủ. Năm này qua năm nọ, người kia chẳng hề thức giấc, còn chồng thư ngày càng dày hơn. Nhưng kệ chứ? Chỉ cần là Harry, anh sẽ mãi mãi ở bên cứu thế chủ này, bồi cậu ta đến khi cả hai cùng xuống mồ.…
[textfic - teeteepor] wrong message, right lover
tee và por ở 2 boyband khác nhau (nova và cloud). por nghĩ đàn anh teetee ghét mình và khó gần. nhưng teetee không hề thấy vậy trái ngược lại còn từ từ có cảm tình với por. mọi chuyện vẫn ổn cho đến 1 lần por gửi nhầm tin nhắn.…
Tạm Thời Xa Nhau[TuanLam]_R18
Một câu chuyện đoản văn,R18,ngược tâm,HE…
Laville × Zata : Siêu Cấp Chiếm Hữu
Không có gì đâu....[ Tiểu Bao Bao ]…
Tương Tư Một Người [TuanLam]
oneshot đoản văn…
Trong tiệm hoa [ Seungmin x reader ] |shortfic
Em là cô gái có mùi như hoa Nhài, xinh như hoa Hồng, tinh tế như hoa Ly và khiến anh tràn đầy năng lượng như hoa Hướng Dương.…
( Oneshot | PvsZ | PuffSun ) Yêu lại từ đầu
Bìa không liên quan đâu đừng để ý…
[ Mihawk x Shanks] Ngọt ngào
1 tuần ngọt ngào của họ ❤️❤️❤️…
Drop ⌈Đồng Nhân School Bus Graveyard⌋ Giờ Hạnh Phúc
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…






