Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác Giả: Huyền Nguyệt Băng Đồng Thể Loại: Ngôn tình, xuân vườn trường, ngược nhẹVăn án: Em thích anh nhiều đến thế, anh quay lai nhìn em một lần được không!Lý Ngữ Đồng ghét nhất không phải là Phong Khải Hàng, mà là số phận cứ trêu đùa cô khắp mọi nơi.Năm năm tuổi, Lý Ngữ Đồng mất đi ký ức, đổi tên đổi họ, có gia đình mới, bạn bè mới, cuộc sống mới.Nhưng cô không hề hay biết, từ rất lâu trước đó, đã có một người khắc sâu hình bóng cô vào tận đáy lòng.Thật bi kịch thay, người đó không biết cô của hiện tại chính là cô của ngày xưa, còn cô thì lại không hề hay biết người khiến cô ghen tị điên cuồng, kỳ thực lại chính là bản thân mình.…
Mộ Dung Thiếu Khanh, tuổi còn trẻ đã bệnh chết sớm, chưa bao giờ đề cập cũng như cảm nhận đến tình yêu nam nữ. Sau khi chết được Nguyệt lão phân phó trở thành Nguyệt sử, xuyên qua ba nghìn thế giới, sửa chữa những mối nhân duyên rối loạn do các nữ phụ xuyên thư trọng sinh gây ra. Tình sâu như biển, từ nay về sau tiết tháo thành người qua đường. Cô cũng chính thức bước vô con đường công lược đầy kích thích của mình, cuộc sống hạnh ( tính) phúc.------------------------------------------------------------------------------Bổn văn chậm nhiệt, có cốt truyện, thịt chiếm 50%, 1v1 có CP, ngọt sủng.------------------------------------------------------------------------------1. Vườn trường nữ chủ ngây thơ bảo thủ ( giáo viên) với nam chủ quỷ sức lưu manh ( học sinh ) ( hoàn thành )2. Đô thị nữ chủ thư ký cấm dục lãnh dục với nam chủ tổng tài phong lưu phúc hắc ( hoàn thành )3. Tiểu thư võ lâm thế gia với cao thủ ẩn sĩ lãnh khốc trung khuyển ( hoàn thành )4. Hoa khôi thanh lệ thoát tục với giáo chủ ma giáo tà mị ( hoàn thành )5. Vương gia tàn tật âm trầm với thần y đơn thuần thiện lương ( hoàn thành )6. Ngụy huynh muội: muội muội bị mù tự bế với ca ca bá đạo khát máu ( hoàn thành )7. Giới giải trí: nam xuyên nữ diễn viên với nam chủ ảnh đế ( hoàn thành )8. Thiên kim dân quốc với lão đại xã hội đen ( hoàn thành )9. Đồ đệ nam chủ si hán hắc hóa với sư phụ nữ chủ trì độn cao lãnh ( hoàn thành )Thứ tự của các thế gới có thể thay đổi.…
Trong cuộc đời, có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng như ngẫu nhiên, nhưng hóa ra lại là định mệnh sắp đặt. Phạm Nữ An Nhiên từng là một cô gái tràn đầy sức sống, nhưng biến cố xảy ra khiến cô dần khép lòng, chìm sâu trong trầm cảm và rối loạn lưỡng cực. Những mối quan hệ dần xa cách, thế giới xung quanh trở nên u ám. Khi bệnh tình trở nặng vào năm lớp 11, gia đình quyết định cho cô đi du lịch cùng em họ Hạ Chang, với hy vọng giúp cô tìm lại chút bình yên.Tại cánh đồng hoa hướng dương-nơi cô từng không hề yêu thích nhưng giờ lại trở thành điểm tựa tinh thần-An Nhiên vô tình gặp Đức Vũ Minh Dương, một thiếu gia có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng thực chất cũng mang trong mình những vết thương chưa lành. Hai người chạm mặt trong khoảnh khắc thoáng qua, tưởng như chỉ là một cuộc gặp gỡ vô tình. Nhưng số phận lại một lần nữa đưa họ đến gần nhau khi An Nhiên chuyển đến trường mới, nơi Minh Dương đang theo học.Ban đầu, Minh Dương không để tâm đến cô. Cậu từng gặp rất nhiều cô gái, và An Nhiên cũng không ngoại lệ-ít nhất là cậu nghĩ vậy. Nhưng càng tiếp xúc, cậu càng nhận ra cô không giống bất kỳ ai. Đằng sau vẻ ngoài trầm lặng ấy là một tâm hồn chất chứa những nỗi đau và tổn thương. Không hiểu từ bao giờ, sự tò mò ban đầu đã dần biến thành sự quan tâm chân thành. Minh Dương không chỉ muốn biết về An Nhiên-cậu muốn bảo vệ cô, muốn kéo cô ra khỏi bóng tối của chính mình.Bên cạnh hai nhân vật chính, truyện còn xoay quanh những người bạn đặc biệt: Phan Thiên Kim, tiểu thư kiêu kỳ nhưng giàu lòng nhân ái; Phan Thiên Ph…
Thể loại: Đam mỹ, Thanh xuân vườn trường, Học đường, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng.Nhân vật: Lục Phong (Top) x Bảo Niên (Bot)Văn ÁnGiữa cái nắng gắt của tháng Chín tại trường Nam Ngạn, có hai thế giới vốn dĩ chẳng bao giờ chạm nhau.Một bên là Lục Phong - nam thần lớp 11A1, "tảng băng trôi" cao 1m83 với đôi mắt sắc lạnh sau gọng kính bạc, người luôn ngự trị trên đỉnh cao của các bảng xếp hạng học thuật. Một bên là Bảo Niên - cậu nhóc lớp 11B3 cao 1m70, nhút nhát như một chú thỏ đế nhưng lại mang trong mình nguồn năng lượng ấm áp như nắng mùa hè.Khoảng cách 13cm chênh lệch không chỉ là chiều cao, mà còn là ranh giới giữa một kẻ luôn xa cách thế gian và một người luôn muốn hòa mình vào nó.Mọi chuyện bắt đầu từ một cú va chạm đầy vụng về nơi hành lang vắng, từ xấp giấy bài tập bay tán loạn và chiếc móc khóa gấu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh lẽo của Lục Phong. Bảo Niên đâu biết rằng, giây phút cậu va vào lồng ngực vững chãi ấy, cũng là lúc cậu vô tình làm nứt vỡ lớp băng bao phủ trái tim của chàng thủ khoa kiêu ngạo."Hóa ra, khoảng cách 13cm không phải để tạo ra sự chênh vênh, mà là để một người có thể vừa vặn tựa đầu lên vai một người, và để một người có thể bao bọc trọn vẹn người kia trong vòng tay mình."Liệu ánh nắng rực rỡ của Bảo Niên có thể sưởi ấm được mùa đông vĩnh cửu trong mắt Lục Phong? Hay chính sự lạnh lùng của Phong sẽ khiến trái tim nhạy cảm của Niên phải e dè lùi bước?Chào mừng bạn đến với những năm tháng thanh xuân nồng đượm vị kem dâu và vương vấn mùi nắng sân trường.…
Giang Ý và Lục Nhược sẽ đến để mở chương đầu cho bộ truyện. Giống như một đoạn nhạc đệm, hai người họ ở bên nhau có được kết tinh là Giang Dật, cũng chính là nam chính trong câu truyện. Giang Dật không phải kiểu người âm thầm làm mọi thứ, hi sinh lặng lẽ không ai biết. Tiểu Kiều Gia hỏi đến cậu ấy sẽ thẳng thắn thừa nhận. Giang Dật cũng không gắt gao chiếm hữu nữ chính. Cậu ấy là dùng từng lần bảo vệ che chở cho Tiểu Kiều Gia dần dần chiếm được trái tim của cô ấy. Về sau này Tiểu Kiều Gia rất tò mò, Giang Dật trong mắt cô giống như một gã cà lơ phất phơ đội lốt học bá, thích vung tay hành hiệp trượng nghĩa chứ nửa phân cũng không thấy có dính dáng gì đến việc cậu ấy tất cả đều là vì bảo vệ cô. Giang Dật khi ấy mỉm cười, hôn lên tay Tiểu Kiều Gia giống như cách kỵ sĩ tôn thờ công chúa của hắn. Đoàn Kiều Gia có cá tính mạnh mẽ, trong các mối quan hệ bạn bè đều đối đãi hết mình. Cô ấy có con mắt nhìn người để kết giao, cũng là người có thù tất báo. Cô sống một đời đến năm 18 tuổi, từ một đứa trẻ được thương yêu nhận ra bản thân chỉ đang sống trong sự lừa dối. Trọng sinh sống lại năm 16 tuổi, Tiểu Kiều Gia trở thành đứa trẻ không ai thương. Đoàn Kiều Gia dẫu sao cả hai đời sống lại đều chưa thực sự trưởng thành, cô ấy còn nông nổi, ngông cuồng nhiều khi suy nghĩ thiếu chín chắn. Làm nhiều điều phản nghịch nhưng sau cùng những thứ mắt thấy chưa chắc đã đúng cũng đến ngày phơi bày. Cô ấy có Giang Dật luôn bảo vệ che chở, có một người dùng cả đời để chăm sóc yêu thương,…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Nhân vật chính: Thiên Khang - An NgânThể loại: thanh xuân vườn trường, yêu thầm, gương vỡ lại lành, lãng tử quay đầu, nam truy thê."Có những người, chỉ cần họ quay lại một lần trong đời, cũng đủ khiến trái tim ta rung lên như tiếng chuông gió ngày hè.""Hoàng hôn hôm nay đẹp thật." - An Ngân thốt lên."Ừm, đẹp thật. An Ngân thích hoàng hôn lắm à?" - Thiên Khang hỏi, giọng dịu dàng.An Ngân quay sang nhìn cậu, nở một nụ cười thật nhẹ:"Ừm. Tôi từng đọc được rằng, hoàng hôn là minh chứng cho việc kết thúc cũng có lúc đẹp. Từ đó, tôi luôn yêu thích hoàng hôn. Kết thúc lúc nào cũng khiến tôi buồn... nhưng hoàng hôn thì lại làm tôi thấy nhẹ lòng."Cậu nhìn An Ngân, đôi mắt phản chiếu cả ánh chiều buông như ánh gương, rồi cười nhẹ:"Chắc là trưa nay ông trời thấy An Ngân lo lắng quá, nên giờ cho một buổi hoàng hôn đẹp như này để an ủi đó." - nói xong, cậu cũng lấy điện thoại ra, chụp lại bầu trời.Chụp xong, Thiên Khang khẽ nghiêng đầu về phía cô:"Về thôi, muộn rồi.""Ừm." - An Ngân đáp, lòng còn lưu luyến ánh nắng nhạt và cả... cậu.Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, An Ngân và Thiên Khang cùng sánh bước chậm rãi bước đi trên hành lang. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên nền gạch, nhuộm không gian một màu vàng cam dịu nhẹ, khiến mọi thứ như chìm vào một thước phim lặng lẽ, ấm áp.…
Chàng trai tôi thầm thương trộm nhớ, như là tia nắng sáng chiếu vào bóng râm nơi tôi đang đứng. Thế nhưng, khi cậu ấy tỏ tình tôi, tôi lại từ chối. "Mày cũng thích tao mà, Quách Tuệ Như." Hoàng Bách kéo tay tôi, vẻ mặt khó hiểu đến khờ khạo. Tôi cúi mặt xuống, cố gắng không để ánh mắt trống rỗng của mình chạm phải Hoàng Bách. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nói những lời khó nghe với đối phương: "Chỉ là những lời nói đùa trong lúc chán nản thôi, mày dễ tin người quá rồi." Tôi cảm nhận được rõ ràng bàn tay của Bách siết lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã thả lỏng ra, có thể là sợ tôi đau. Nó cười một cách chế giễu: "Mày nghĩ tao không nhận ra được mày đang đùa hay không sao? Đây không bị ngu nhé." "Quách à, nói gì đi chứ." Nó vẫn nắm tay tôi, chỉ là di chuyển từ cổ tay sang nắm lấy lòng bàn tay."Tao thích mày, tao rất thích mày, cực kỳ thích mày, mày thích tao, vậy sao mày lại từ chối? Có ai đe doạ gì mày à?" Tay trái của Bách như muốn chạm vào má tôi, nhưng tôi nhanh chóng né đi sự đụng chạm ấy, rụt người lại. Sau đó kiếm một lý do nghe có vẻ hợp: "Không phải làm bạn cũng rất tốt sao, vì mày là bạn của tao nên tao mới thoải mái như vậy, chứ tao không có thích mày." Ba từ "không thích mày" được dứt ra khỏi họng. Tôi thầm nghĩ, nếu như nói dối sẽ bị sét đánh vào đầu thì tôi chắc chắn rằng mình bị sét đánh ngay lập tức tại thời điểm nói."Không thích tao? Thế là ghét tao chứ gì?" Bách buông tay tôi ra, xoay người đi. Hèn mà, tôi đâu dám hét lớn phản kháng, chỉ có thể yếu ớt nắm lấy ống tay áo của B…
Tên truyện: Âm Sắc Vỡ TanTác giả: Miên ViễnTình trạng: Đang sáng tácThể loại: Thanh xuân vườn trường, đam mỹ, 1x1, yêu qua mạng, ngược tra, trước tra nam sau thê nô công x bên ngoài tiện bên trong phúc hắc thụNgày đào: 01/07/2024Ngày lấp: Chưa biết__________________________________________________________________________________Thời gian gần đây Mục Chu Thanh cảm thấy cô em gái Mục Thanh Nghiên của mình có chút kì quặc. Cô nhóc thường xuyên bỏ bữa, có khi cả một ngày dài chỉ ăn có nửa bát cơm, vẻ mặt khi về nhà lúc nào cũng ủ rũ, những cuộc hẹn hò chơi bời với tần suất cao lúc trước cũng không còn xảy ra.Với tư cách là anh trai siêu cấp, Mục Chu Thanh liền bắt tay vào công cuộc điều tra nguyên do của những biểu hiện trên. Và rồi cuối cùng sự thật cũng đã được vén màn...Em gái cậu thế mà lại hẹn hò yêu đương qua mạng với tên học thần khối cậu!?Càng động trời hơn nữa là tên Mộ Cầm học bá khốn kiếp kia còn dám trêu đùa tình cảm của Thanh Nghiên nha cậu!?Lửa giận của Mục Chu Thanh trong phút chốc bừng lên hừng hực, theo cùng với đó là một kế hoạch điên rồ được nhen nhóm đề ra.Kế hoạch này là sai hay đúng? Mãi tới sau này Mục Chu Thanh cũng không trả lời được. Chỉ biết, chính nó là thứ đã làm cuộc sống của cậu rẽ ngang, thay đổi theo một hướng hoàn toàn mất kiểm soát._________________________________________________________________________________Mộ Cầm lúc đầu: "Lại có thêm một con cá tự chui đầu vào rọ."Mộ Cầm lúc sau: "..."Mộ - cá chép - Cầm tự động nhảy vào lưới của Mục - ngư dân - Chu Thanh.Mục Chu Thanh: "Cút."…
Giới thiệu truyện: Nắng Hạ Ấy Có Cậu____________Ở trường THPT ấy, không ai là không biết đến Trần Bảo Khánh. Nhắc đến cậu, thầy cô lắc đầu, bạn bè e dè với cái danh "con trai Hiệu trưởng nhưng lại là học sinh cá biệt". Với mái tóc ngố nghịch ngợm và gương mặt lúc nào cũng hầm hố, Khánh chọn cách nổi loạn để che giấu sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Cậu tin rằng, nếu tất cả đã tin vào lời đồn, thì cậu cũng chẳng cần phải giải thích.Ngược lại với một Bảo Khánh ồn ào là một Phạm Đăng Khoa lặng lẽ. Khoa là "con nhà người ta" chính hiệu: học giỏi nhất khối, cao ráo, gương mặt thanh tú nhưng lúc nào cũng phủ một lớp băng lạnh lùng. Cậu đứng trên đỉnh cao của sự ngưỡng mộ, nhưng thực chất lại giam mình trong thế giới riêng vì những tổn thương từ quá khứ, không dám mở lòng với bất kỳ ai, kể cả sự chân thành của người mẹ kế.Hai con người, hai thế giới hoàn toàn trái ngược, tưởng chừng như hai đường thẳng song song không bao giờ chạm mặt. Cho đến một buổi chiều nắng rực rỡ bên hành lang lớp học, Bảo Khánh nhìn thấy bóng lưng cô độc của Đăng Khoa và chợt nhận ra: Hình như, người kia cũng giống hệt mình.Bằng một sự liều lĩnh của tuổi trẻ, "đại ca" mái ngố quyết định dẫn theo hai thằng bạn thân đi "thu phục" nam thần lạnh lùng vào nhóm."Này Phạm Đăng Khoa! Đi một mình không thấy chán à? Vào hội với tụi này đi, tôi bảo kê!"Lời mời gọi vụng về ấy đã mở ra một mùa hè đầy biến động. Giữa những tiết học nắng vàng rực rỡ và tiếng ve kêu râm ran, họ dần nhận ra phía sau vẻ ngoài cá bi…
"Trái Đất, thế giới loài người tồn tại trong một chiều không gian của nền văn minh hiện đại, của khoa học kỹ thuật hiện đại. Lịch sử con người cứ thể chảy trôi mà họ không hay biết rằng, luôn có những chiều không gian khác, tương ứng với những nền văn minh khác vẫn tồn tại đến tận ngày nay...Trong vô vàn những miền không gian của muôn vàn vũ trụ song song, có một nơi được gọi là Linh Giới, thế giới của phép thuật huyền bí, ma thuật diệu kỳ, những điều dường như chỉ có trong các câu chuyện cổ tích. Khi mà người ta chỉ nghĩ rằng đó là truyện hoang đường, thì ở Linh Giới, phép thuật chung sống với con người, các tiên, pháp sư, phù thủy, á tiên, kỵ sĩ phép thuật, thuật sĩ, và những sinh vật huyền bí...Tuy nhiên, ngay từ thuở còn sơ khai, từng có một trận chiến nảy lửa giữa phép thuật bóng tối và phép thuật ánh sáng. Để bảo vệ sự nhiệm màu trong sáng của phép thuật không bị vấy bẩn, một liên minh phép thuật đã được thành lập, gồm những thuật sĩ phép thuật nguyên tố, á tiên phép thuật thiên đường, những pháp sư thông thái, những kỵ sĩ phép thuật và những phù thủy tâm linh... Đã có những hy sinh, mất mát rất lớn về tính mạng con người,.. sau cùng, bóng tối đã được đẩy lùi,...Và để tiếp tục gìn giữ sự nhiệm màu thuần khiết của phép thuật, họ lập ra những Học viện phép thuật để truyền lại những bài học quý báu cho những thế hệ sau, và chuẩn bị cho những điều xấu có thể quay lại bất cứ lúc nào..."https://www.facebook.com/H%E1%BB%99i-Ph%C3%A9p-Thu%E1%BA%ADt-1726612590689844/…
Vào một ngày buồn chán tẻ nhạt như bao ngày, cậu - Diệp An một thiếu niên thích suy tư, nhưng lại có đôi chút nghịch ngợm gặp anh - Trường Phong ngay trước cửa căn tin. Cuộc gặp gỡ vô tình nhưng hoá ra lại là một bước thay đổi tất cả của cậu. Mỗi ngày, thay vì ngồi buồn chán và trách móc mọi người suốt ngày thích chọc cậu vì cái tên như con gái của cậu, hay suy tư tại sao ba mẹ cậu lại đặt cho cậu cái tên ấy. Thì giờ đây, hình ảnh một người anh cao lớn trầm tĩnh đến đáng sợ nhưng lại vài phần thân thiện và tốt bụng cứ xuất hiện trong đầu cậu miết, không cách nào xoá bỏ được. Hình như... cậu thích anh mất rồi! Từng ngày trôi qua, cậu và anh cứ lặng lẽ tiếp xúc, lặng lẽ nói chuyện, rồi lặng lẽ hiểu về nhau...P/s : - Ảnh truyện là tớ thấy trên google nên chưa biết cre, nếu mng biết hãy bảo tớ để tớ đổi nhé^^- Đây là bộ truyện đầu tiên của tớ :3- Truyện ngắn, không phải truyện dài tập~…
⚠Warning : OOC. Nhân vật thuộc về tác giả Wakui Ken nhưng ở đây số phận họ do tôi quyết định-Truyện: [ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á-Tác giả: Hoàng tử của nàng bạch tuyết bị dính lời nguyền daden------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ Nó- một baocon từ Việt Nam ẩn mình dưới cặp kính dày cộp lúc nào cũng giải quyết mọi thứ bằng lời nói hoặc tri thức và hắn- một bất lương khét tiếng luôn giải quyết mọi thứ bằng bạo lực dường như chẳng liên quan nhưng lại là những mảnh ghép cho bức tranh cuộc tình thanh xuân vườn trường hoàn hảo.…
Vượt qua không gian để gặp nhau, ngược cả dòng thời gian, cuối cùng lại có thể chạm vào nhau ở cùng một thời điểm."The longer I'm close to you, the more I love you"…
"Giang Dương không thích bị gọi là bé.Cho đến khi Cố Ngô Thâm xuất hiện."Cuối thu, hành lang KTX ngập nắng vàng. Giang Dương ôm đóng sách vở, còn đang mơ màng nhớ về mùa hạ thì cậu vô tình chạm trán vào lưng người đằng trước. Người kia đứng ngay trước mặt - cao đến mức Giang Dương phải ngước lên.Rồi ngước thêm một chút nữa.Vai rộng, cổ áo đồng phục kéo thẳng theo đường xương quai xanh. Làn da trắng sạch dưới ánh chiều, sống mũi cao đổ xuống một đường bóng mờ sắc nét. Đôi mắt sâu, tròng mắt tối, ánh nhìn bình tĩnh nhưng khiến tim người ta lệch nhịp.Học sinh mới."Xin lỗi." Giọng anh trầm và thấp.Khoảng cách gần đến mức Giang Dương có thể thấy rõ hàng mi dài của anh khi anh chớp mắt. Cậu vô thức lùi nửa bước."Không sao."Người kia nhìn cậu thêm một giây."Đàn anh lớp 12?""Ừ."Khóe môi anh khẽ cong lên. "Vậy sau này nhờ đàn anh chiếu cố."Anh bước ngang qua, để lại mùi xà phòng sạch sẽ thoảng trong gió.Tối hôm đó, khi thầy chủ nhiệm giới thiệu học sinh mới trong phòng, người cao lớn kia đứng trước giường, nhìn thẳng về phía Giang Dương."Cố Ngô Thâm."Anh dừng lại một nhịp."Giang Dương đúng không?""Ừ."Ánh mắt anh tối lại dưới ánh đèn."Nghe tên đáng yêu thật."Rồi rất tự nhiên, anh gọi:"Bé."Giang Dương ghét bị gọi như vậy.Nhưng lần này, cậu không lập tức phản đối.…
nhân vật chính cùng nhóm bạn đã tìm thấy một thứ sẽ làm thay đổi cuộc đời họ mãi mãi, dấn thân vào hành trình không thời gian. Nhiều hành tinh, nhiều câu chuyện thú vị…
Tên Hán Việt: Phụng chỉ hòa thânTác giả: Mễ LạcSố chương: 158 chương + 1 phiên ngoạiTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng Edit: Đang tiến hànhNguồn CV: wikidth.comEdit + beta: Bỉ NgạnNhân vật chính: Đế vương công Ô Tư Mạn x Thân vương thụ Thuần Vu ViêmThể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, HE, Ngọt sủng, Sinh con, 1v1, Ngược nhẹ, Tình cảm, Lãng mạnVăn án: Đoàn người sứ giả của nước Đại Yến hộ tống công chúa đi sứ sang nước Tây Lương, vậy mà từ xe loan bước ra tới lại là Vĩnh Hòa Thân vương Thuần Vu Viêm.Công chúa muội muội đáng yêu như vậy, làm sao có thể để nàng cùng một người khẩu phật tâm xà, lại táo bạo che trời như vua Tây Lương tiếp xúc được chứ?Đương nhiên phải để người làm ca ca là hắn, đi thăm dò ám sát trước.Kết quả bản lĩnh không bằng người, Thuần Vu Viêm bị bắt vào tù!......Thuần Vu Viêm: Thuần Vu Viêm ta thà đói chết trong địa lao, chết trận ở doanh trại đấu thú, độc thân cả đời cũng sẽ không gả cho Ô Tư Mạn ngươi, chứ đừng nói đến sinh con cho ngươi!......N năm sau.Thuần Vu viêm: ...... Ô, đại móng heo thật là thơm!Ô Tư Mạn: Ái phi, muốn nhanh lên hay là chậm một chút?Thuần Vu viêm: Nói nhiều, nhanh lên hay chậm một chút đều tới một lần --Ô Tư Mạn: Ha hả!…
Giới thiệu:- Cảnh 1 -Cảm giác khi cậu bạn trúc mã bỗng nhiên già đi mười tuổi là thế nào?Rõ ràng ngày hôm trước cả hai còn rủ nhau trốn học đi chơi game, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, người đàn ông ấy đã khoác lên mình bộ âu phục phẳng phiu chỉnh tề, khuy cổ áo sơ mi cài kín đến nấc cuối cùng. Giữa từng cử chỉ hành động, đôi măng sét đính kim cương lấp lánh rực rỡ đủ khiến người ta hoa mắt.Anh cao hơn Phương Nhiên rất nhiều. Khi đứng trước mặt cậu, ánh mắt anh hơi hạ xuống, mang theo đôi chút cảm giác áp đảo của kẻ bề trên."Tại sao trốn ra ngoài chơi mà không báo cáo?""Ai cho phép em tắt định vị trong điện thoại?""Nhiên Nhiên, em không ngoan sao?"- Cảnh 2 -Cảm giác khi lăn lộn trên giường cùng bạn trúc mã là thế nào?Phương Nhiên không biết mười năm qua Hoắc Diễn đã ăn gì mà lớn lên như vậy. Thân hình anh vạm vỡ cao lớn, khi ôm Phương Nhiên giống như đang ôm một con gấu bông cỡ bự. Anh có thể dễ dàng nắm chặt cổ chân cậu, kéo tuột người về phía mình khi cậu đang liều mạng bò lên phía trước để chạy trốn.Chính hành động muốn bỏ chạy này của Phương Nhiên đã kích thích Hoắc Diễn. Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, anh càng ra sức ôm chặt lấy cậu, giọng nói hơi khàn đi:"Thật muốn nhốt bé con lại quá đi.".•♫•♬• Tửu Liên Yên Vũ •♬•♫•.…