Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Aniden yalnız olmadığım hissine kapıldım.Hızlı bir şekilde ağacın arkasına saklandım.Görünmeyecek şekilde etrafa bakdığımda iki tane iri yapılı adamın kavga etdiğini gördüm.Biri belinden silahını çıkarıb diğerinin kafasına dayadı.Ahh hayır kim kimi vuruyor umrumda değil benim sorunum bu görüntüye şahit olacağım için kafamın ağrıyacağı.Ben kendi fikirlerimde boğuşurken patlama sesi duydum.Gizlice bakdığımda adamın kanlar içinde yere düşdüğünü gördüm.Elinde silahı olan adam ise aniden kafasını benim saklandığım tarafa çevirince göz göze geldik. Siktir!! İşte kafamın ağrıyacağını söylerken bundan bahs ediyordum.Gelde şimdi bu adama elindeki silahın,kimi öldürdüğünün ve kim olduğunun umrumda olmadığını anlat..…
Phan Hạ Dương - cô gái mang cái tên rực rỡ như nắng sớm, luôn bước qua tuổi học trò bằng nụ cười lấp lánh và những mộng mơ chẳng biết mỏi mệt. Còn Trần Minh Vũ - cậu học sinh "đáng gờm" với thành tích học tập nổi bật và vẻ ngoài thản nhiên như chẳng bận tâm đến thế giới xung quanh. Hai con người tưởng chừng chẳng liên quan, lại vô tình va vào nhau vì một kỳ thi, một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, và... một ly đá me giữa sân trường đầy nắng.Từ một yêu cầu tưởng như vô thưởng vô phạt, Hạ Dương không ngờ mình lại bắt đầu bước vào một hành trình đầy rối ren: khi người khiến mình phát bực cũng là người khiến tim lỡ nhịp nhiều nhất. Minh Vũ không dễ gần, cũng chẳng dễ hiểu - nhưng chính cái kiểu "khó chịu nhưng không thể ghét nổi" ấy lại khiến cô không ngừng muốn tiến lại gần thêm một chút, rồi một chút nữa...Liệu ánh nắng có làm tan được lớp băng ngạo nghễ nơi cậu? Hay chính cô sẽ là người bị ánh mắt ấy giam cầm mãi không lối thoát?Một câu chuyện học trò - mở đầu bằng đá me, tiếp nối bằng những ngày rung động khó gọi tên... và kết thúc thì, ai biết được?…
Tác giả: Tinh NguyệtThể loại: đam mỹ, hiện đại, vô hạn lưu, thần quái, kinh dị, 1v1Biên dịch: YiBeta: PiiDisclaimer: 1. Đây là bản dịch cá nhân, phi thương mại.2. Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không repost khi chưa xin phép.Văn án:Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa...Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.Nhân vật chính: Kha Tầm, Mục Dịch NhiênPhụ: Vệ Đông, Tần Tứ, Chu Hạo Văn________________________Truyện đã được edit xong tại link:https://kyiruan.net/menu/hoa-pho/Hoặc đọc tại wattpad:@kreinyiCòn ở đây chỉ lâu lâu nhứ vài chương thôi =))) hihi.…
Tên Hàn:악당들에게 키워지는중입니다Tên Việt: Tôi đang được nuôi dưỡng bởi những kẻ phản diện.Tác giả: 자은 향Minh họa: 이아송Thể loại: Ngôn tìnhNhà dịch manhwa chuyển thể: Haruna's relics, Tiểu Miêu Ngốc, Phiêu Nguyệt Team(Ngọc Giao Quán)‼️Lưu ý: ĐÂY LÀ TIỂU THUYẾT Tôi tưởng đó là đứa con ngoài giá thú... Anh ấy là một người hoàn toàn xa lạ? Sau một năm bị chiếm hữu như một diễn viên phụ, tôi phát hiện ra rằng mình sẽ sớm bị đuổi ra ngoài. Khi tôi nói rằng tôi thà rời khỏi nhà một mình thì anh ấy nói: "Thật ra đứa trẻ này là con gái tôi. Đúng không con gái?" Một tên khốn tâm thần lọt vào mắt xanh của Khổng Tử? 'Tôi nghe nói số tiền tôi đưa cho cộng sự của mình sau trận đấu đủ để mua một hòn đảo?' Tôi tưởng đi chơi với anh ấy có thể kiếm được nhiều tiền nên đóng vai một cô con gái ngoan, vài tháng sau, tôi tự ý bỏ nhà đi một nửa với tài khoản ngân hàng béo bở. "Ở lại với tôi cho đến khi tôi bảo bạn rời đi." Tuy nhiên, cha tôi, người coi tôi như một món đồ chơi, đã đến và bắt tôi. * Khi tôi trở về gia đình sau sự thuyết phục của bố, gia đình Matabjune và bố tôi đã tranh nhau nhận nuôi tôi, các cô chú tụ tập lại để bảo vệ tôi, và những kẻ điên tương lai bắt đầu có một nỗi ám ảnh kỳ lạ với tôi. "Chúc mừng sinh nhật, Eirin. "Tôi muốn bạn đi từ hôm nay." Hơn nữa, vị trí người đứng đầu công tước là món quà sinh nhật của tôi. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như tôi mong đợi. [Này, cậu định ngủ bao lâu nữa? Bà nội bảo tôi cởi vật giữ ra!] [Chamiso, cậu sắp chết!] Giọng nói này là gì v…