[Đoản văn] PerthSaint - Anh đi là được!
Đoản văn nhỏ thiên về hướng tiêu cực. Ai đang tâm trạng như hoa như mây mùa xuân vui lòng clickback để tránh bị ảnh hưởng.... lỡ đọc cũng đừng trách tại sao Au không nhắc trước....…
Đoản văn nhỏ thiên về hướng tiêu cực. Ai đang tâm trạng như hoa như mây mùa xuân vui lòng clickback để tránh bị ảnh hưởng.... lỡ đọc cũng đừng trách tại sao Au không nhắc trước....…
Dành cho Khoa, nam chính "Mặt Nạ". Cậu có ngoại hình giống mối tình đầu của bạn và tính cách láu lỉnh của cậu trai tuổi dậy thì. Mọi người thích cậu vì cách cậu thích Ái, người không bao giờ thuộc về cậu.…
Hãy đọc và cảm nhận nó . Đây hoàn toàn là câu chuyện cuộc tình đơn phương mà tớ tưởng tượng nhưng chỉ cần bạn đọc và cảm nhận nó mỗi khi nhaan vật buồn trái tim bạn cũng sẽ chùng xuống theo. Cùng tớ chúng ta sẽ tìm hiểu về mối tình xuất phát từ một phía .…
Truyện do tui tự viết , nhân vật và hoàn cảnh , bối cảnh trong truyện hoàn toàn là hư cấu , không đánh đồng với bất kỳ điều gì vui lòng không tô xít tui nghen , tui viết truyện để giảm căng thẳng thui à , không muốn vì viết truyện mà tạo thêm 1 áp lực mới , cảm ơn bà con :')…
Vật vã với tình yêu năm cấp 3 đầu đời^^⚠️❌KHÔNG RE-UP, ❌KHÔNG CHUYỂN VER, ❌KHÔNG BÊ TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC, ❌KHÔNG ĂN CẮP⚠️…
Chuyện kể về một chuyện tình đơn phương của 1 cô gái tên Haru do chính cô kể. Cô đã yêu một người không yêu mình và luôn lừa mình để rồi nhận lấy sự đau đớn và sai lầm ở bản thân mình.....…
Tôi thích cậu ấy, cậu ấy cũng từng thích nhau..nhưng giờ chỉ còn hai chữ "bạn thân",cậu ấy không còn thích nữa nhưng tôi vẫn thích cậu rất nhiều, ai có chung hoàn cảnh thì đọc nhé I-I…
"Hoá ra có rất nhiều thứ,phải tận mắt chứng kiến,mới chịu tin là không thuộc về mình".Tôi dành cả thanh xuân chỉ để chờ đợi cái xoay người của cậu, tình cảm của cậu đáp lại với tôi.. Nhưng cuối cùng, người cậu chọn không phải là tôi , mà là cô ấy...…
Tôi viết truyện này mục đích để lưu trữ các thầy cô và học sinh lớp tôi thuiLƯU Ý: truyện này dành suốt cho cả năm tháng học ơ cấp hai của tôi…
con đường đầy nắng hoa mà sao giờ anh đã xaem ngồi đây khóc to do trời lại lấy anh đitext-fic; moon hyeonjoon x choi woojevui lòng check tag couple trước khi đọc…
Tình cảm rung động nhẹ nhàng, lắng đọng giữa những người bạn trẻ. Cảm giác rung động dưới mái trường cấp 3 như cơn mưa rào lướt qua mùa hạ, nó tươi mát nhưng cũng lại đầu ấp những cảm giác lay động như từng giọt nước lăng rơi. Tình yêu tuổi 17 thật đẹp và hồn nhiên…
khi jungkook cùng đám bạn của mình bắt đầu một kì nghỉ hè bằng việc cắm trại trên hòn đảo hoang và định mệnh thay jungkook đã nhìn thấy một chàng tiên cá xinh đẹp…
Với họ, chuyện tình cảm là một thứ quá bình thường.Nhưng đối với tôi, thì nó sẽ phải đánh đổi bằng danh dự và đặc biệt là mất đi tình cảm mà tôi dành cho anh...…
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
| Anh không trả lời tôi thay vào đó anh khẽ xoa đầu tôi nở nụ cười hút hồn người khẽ nói"chúc chúng ta sau này tương lai sáng lạng , tiền đồ như gấm , thuận buồm xuôi gió" |…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…
chỉ là những câu chuyện nhỏ lẻ từ trong cuốn nhật kí của chàng trai nọ đơn phương một cô gái . Tình cảm quá đỗi xao xuyến , luyến lưu lại chỉ có thể gửi vào trang giấy mà chẳng thể tỏ bày ...…
💔💔💔- Tại sao tôi cũng là người, cô ta cũng là người, mà cậu lại đối xử với tôi như vậy....- Tại sao khi vẫn còn tình nghĩa, anh nói rằng sẽ suốt đời yêu tôi...- Tại sao anh dễ dàng quên tôi đến vậy...- Tại sao tôi đã cố kìm nén mà vẫn phải rơi nước mắt khi người khác nhắc về chuyện xưa...…
chuyện tình cảm đơn phương của cô cháu gái và ông chú 'hờ'p/s: chuyện gồm nhiều mẩu chuyện nhỏ, lặt vặt, không có tình tiết gay cấn, không có cảnh lâm li bi đát, chỉ là những câu chuyện hết sức đời thường.…