(COVER) [WINRINA] CẨN THẬN KHÔNG BỊ ĐUỔI VIỆC
Đã xin phép…
Đã xin phép…
Nơi những hậu duệ của Grimm để viết nên một câu truyện mới…
Author: MochiJiminParkTất cả tình tiết và nhân vật đều không có thật.Xin đừng mang truyện của mình đi đâu khi chưa xin phép, cảm ơn ạ!…
_Anh-thứ ánh sáng kì diệu mà ấm áp nhất của cuộc đời em_ Cuộc đời em chính xác là một bộ phim truyền hình chỉ có hai mảng màu đen trắng nhưng tại sao khi gặp anh nó lại biến thành một bộ phim tình cảm ngọt ngào đầy màu hường. ___________^ㅅ^___________ Đây là fic đầu tay của Au đó!!!! p/s thêm: đừng mang fic đi đâu nhé, Au ngại à nhen…
cái này là một cái challenge mình tìm được lúc lướt fb#CNN157 7 Days Writing Challenge: Mùa hè bất tận của ta Day 1 : Cà phê và thuốc láDay 2 : Đồ có cồnDay 3 : Tắm đêmDay 4 : Điều em muốn nóiDay 5 : Nốt nhạc đánh saiDay 6 : Những gương mặt giống nhauDay 7 : Mùa hè bất tậnTrân trọng kẽm ưn cái cover chinh đẹp của chị người yêu đã làm ạ hihi…
"Đừng nghe họ nói, con đối với ta không phải một đứa trẻ bị nguyền rủa""Sơ, đợi con, đợi khi hòa bình lặp lại, con sẽ lo cho người"…
" Oan gia ngõ hẹp "." Này nhóc, muốn gì?"."Ê bà chị, tui thích bà"."Bảo bối"- MonGi- ThiNer- UpLey| MonGi | ❤#Miin…
TRUYỆN: CHỈ YÊU ANH MƯỜI BỐN NĂMHán Việt: Ngã chỉ ái nhĩ thập tứ niênTác giả: Ngải NgưEditor: MướpBìa: MậnTình trạng raw: Hoàn thànhĐộ dài: 13 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, SE, Tình cảm, góc nhìn nữ chính.Giới thiệu:Năm Tống Doanh bảy tuổi gặp được Yến Thừa Chu, mười lăm tuổi chia xa, mười tám tuổi mất liên lạc.Hai mươi lăm tuổi gặp lại anh rồi cả hai ở bên nhau, năm hai mươi chín tuổi cô bị bệnh qua đời, rời xa anh vĩnh viễn.Thật lâu sau khi Tống Doanh qua đời, Yến Thừa Chu mới mở lá thư em để lại ra đọc.Trong thư em nói: "Thừa Chu, em chỉ yêu anh mười bốn năm."Đêm đó, Yến Thừa Chu viết một lá thư cho Tống Doanh mà vĩnh viễn em không thể nhận được.Trong thư anh viết: "Khắc cốt ghi tâm, yêu em cả đời."[Ảnh hậu mắc bệnh nan y x Tổng tài si tình][Tha thứ cho em vì chỉ có thể yêu anh mười bốn năm.]Tag: Tình yêu sâu sắcLập ý: Chân ái vĩnh hằng…
Đang sống một cuộc sống yên bình vui vẻ, chẳng may cô nhóc lại "phạm tội" với ác quỷ đội lốt người. Khóc cho số phận đen đủi của mình, cô nhóc phải chịu sự hành hạ của ác quỷ.Cô than thầm: "Trời ơi! Có ai khổ như tôi không hả?"Hắn bá đạo: "Đừng hòng thoát khỏi tôi, nhóc con"Tên đáng ghét... Hắn đúng là ác mộng khủng khiếp nhất của đời tôi...…
Hihi đọc đi !! Đọc thì mới biết mới hay ??Couple : Kang Daniel × Jeon Somi ??Sửa lại thành HENếu như truyện của tôi 10k đọc hứa sẽ ra nhiều chap nữa nhá!!! ? để có thể chăm chỉ viết tiếp ^^Tôi viết theo ý tôi ! Đây là tác phám của tôi nên tôi có quyền đc viết theo ý mình , nếu các bạn ko thích có thể ko đọc !…
Thanh Pháp bị xuyên không về thời ngày xưa,ở đây em là thanh mai trúc mã nhưng bị Đăng Dương ghét…
Hiếu Mẫn, nàng là công chúa tối sủng ái của vương triều Thiên Lạc.Trí Nghiên, nàng là nữ tướng tài hoa bậc nhất của vương triều Thiên Lạc.Nàng vốn đã có ý trung nhân trong lòng, chỉ muốn gả cho hắn.Nàng vốn coi quốc gia là trên hết, chỉ đợi ngày ra chiến trường.Nhưng vận mệnh quốc gia lại nằm trong tay các nàng, không cưới không được, không gả không xong.Hiếu Mẫn không hy vọng mình thay lòng đổi dạ.Trí Nghiên không hy vọng Hiếu Mẫn yêu thương mình.Vậy các nàng làm sao qua khỏi đoạn hôn nhân này?…
cái này là kiểu oneshot tà lưa tùm lum đồ đó, nma viết cũng lu xu bu lắm. Quan trọng là mọi người ơi, đẻ hàng cho mình bú với, doi hang qua huhu…
Plot đẻ sau khi xem cốt truyện của 1.2, vì Jingyuan dịu dàng với em Hằng vl nên đẻ hàng cho bớt đói…
Tôi vẫn thường cho rằng, Choi Seungcheol là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Yoon Jeonghan, đứng trước người thân là một con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Choi Seungcheol.CHUYỂN VER CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢAuthor: downpour0721…
Woojoo từng cảm thán rằng không biết kiểu người như thế nào mới đủ khả năng tách Seonghyeon khỏi đống bài tập khéo phải nặng bằng hai lần thằng bé cộng lại, Juhoon đáp chịu, nhưng nghĩ một lát rồi nói tiếp, trái dấu thì hút nhau, biết đâu lại có một người mà cần giở sách đến trang bao nhiêu còn chẳng nhớ lao vào cuộc đời thằng bé thì sao. Lúc đó Seonghyeon chỉ cười và không nghĩ gì cả.…