Bắt đầu câu chuyện
Bắt đầu câu chuyện từ những hình ảnh vô thường trong ngày...Mỗi ngày là mỗi thước phim, một chuỗi khung ảnh - hình ảnh nối tiếp nhau nhưng sẽ là những câu chuyện có như từng ngày…
Bắt đầu câu chuyện từ những hình ảnh vô thường trong ngày...Mỗi ngày là mỗi thước phim, một chuỗi khung ảnh - hình ảnh nối tiếp nhau nhưng sẽ là những câu chuyện có như từng ngày…
Main là một người gần như đã có tất cả tuy nhiên anh lại không vui vì mấy điều đó. Trong một lần thì anh đã gặp tai nạn và chết nhưng anh đã dịch chuyển sang thế giới khác, ở đây anh đã nhận ra được sức mạnh đặc biệt của mình và câu chuyện bắt đầu.Đừng chê nhé, có thể cốt truyện nhạt thật nhưng là đầu tay nên sẽ cải thiện mà~~Cần lắm các cánh tay ủng hộ của mina~~~…
Chỉ là những câu chuyện thường ngày =)))…
Tựa : Vương Triều Đế Hậu Thể loại : Ngôn tình cổ trang, cung đấu, chính trị, đam mỹ hintTác giả : Me :"> Note : Dựa trên lịch sử và dã sử Việt Nam thời Lê Sơ.Văn án : "Nét mày ai đã họa ra dáng vẻ của giang sơn?Ngón tay ai đã được giấc mộng điểm tô thắm đượm nét e thẹn?Trăng như nước. Hoa tựa lửa. Phản chiếu một bầu trời trong.Thanh xuân của ai chưa từng trải qua một lần mơ màng?Trong giấc mộng chàng thường nhớ về hình dáng xa xăm ban đầu.Người không hỏi thế sự từng là một cô nương bướng bỉnh.Thiên đường sao khó tới. Yêu và hận không dễ quên.Thương đau này xin để thời gian lưu giữ lại trong lòng bàn tay.Dám vì thiên hạ trước. yêu hận xin lưu luyến ngàn năm.Nhan sắc yêu kiều cũng tựa khói phủ mây trời.Dám vì thiên hạ trước. vì giấc mộng cũ mà lưu luyến vạn lầntrần thế hồng nhan đợi ngày hoa nở trăng tròn.Dám vì thiên hạ trước. Vì yêu hận lưu luyến ngàn năm.Nhan sắc đằm thắm yêu kiều cũng tựa khói phủ mây trời.Dám vì thiên hạ trước. Vì giấc mộng cũ mà lưu luyến vạn lần.Trần thế hồng nhan đợi ngày hoa nở trăng tròn. "( Dám vì thiên hạ trước - Lương Tịnh Dĩnh )Ngọc Dao trên đỉnh đèo cao, hướng mắt về phía hoàng thành Thăng Long thấp thoáng trong ánh mặt trời của buổi chiều tà, nơi đó có những kỉ niệm đẹp, cũng có những nỗi đau thấu tận tâm can , những uất ức không thể kêu than cùng ai. Nàng đã trải qua hết, và giờ đây thoát dc khỏi nơi ấy, liệu nàng có thực sự tìm được bình yên ?…
Kiếp trước, chàng là long, nàng là phụng, cả hai đều có định ước tình duyên nhưng vì tẩu hỏa nhập ma trong quá trình tu luyện nên cả hai cùng chết. Kiếp này, liệu họ có thể trở thành 1 nửa của nhau?…
Đây là cuộc sống thường ngày của một đứa Cự Giải như tôy. Trong đây như nhật kí vậy á, ghi lại hoạt động thường ngày của tôi nha. Cái này cũng bao gồm về một thời tuổi thơ~ từ lúc tôi 3 tuổi đến 10 tuổi, tại đó là khoản thời gian đẹp nhất và cũng nhiều drama nhất :)))Góc nhảm:Ê tham gia nhóm "Lục địa ✨Teyvat✨" koĐây là link tham gia: https://zalo.me/g/dsnvpw360…
Câu chuyện tình lãng mạng như Bối Vy Vy , Tiêu Nại nhưng ở một chiều không gian khác và nữ chinhs là tôi…
Viễn Tưởng, Khoa Học, Hành Động xen lẫn một chút Hài Hước :3…
AAAA…
Hường, Hài hước, Đáng yêu không có Ngược đâu nhé >< 💙💙Couple: KookMin, TaeGi, HopeV, NamJin 🌸😍…
Một số bài tập về quyền thừa kế…
Tuỳ hứng…
Một cô gái từ cá tính mạnh mẽ sau khi bị lũ bạn trong lớp ăn hiếp tính cách cô gái dần dần thay đổi luôn lạnh lùng khó chịu bực tức mọi thứ xung quanh cô dường như sụp đổ…
Chuyện có phần giống Harry Potter, mình viết vì mình là Potterhead, tuy không hay nhưng là sở thích. Nếu không thích có thể không xem vì mình không xúc phạm cái gì, xin tiếp thu ý kiến tử tế, không khiếm nhã, cảm ơn!~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Một chữ " yêu " mất cả một đời để chờ đợi...Một chữ " bạn " lại nguyện trọn kiếp không phai...Lilac, giữa tình bạn và tình yêu , một mất một còn là điều tất yếu...Tôi tỉnh dậy giữa khu rừng mùa tuyết tinh thể kết tinh. Mái lòa xòa trên khuôn mặt đẫm nước mắt.Tôi nên kiên cường hơn chứ. Mọi thứ đã qua rồi mà.Phải, cảnh vẫn như xưa mà người đã mất. Vẫn như năm đó, 7 năm trôi qua tựa như một cái chớp mắt... Chớp một cái, tuổi thanh xuân đã phải trải qua cả một cuộc chiến...Cả nghĩa đen và nghĩa bóng.Cây đũa phép gỗ thông gai trong tay tôi đã gẫy vụn. Mọi thứ giờ chỉ còn là cát bụi giữa đống đổ vỡ và máy thịt.Tôi thật sự không hiểu, lý do vì sao mình được chọn.Chính vì tôi là người được chọn nên phải chịu được cái giá của một người được chọn.Tôi muốn thoát ra khỏi trách nhiệm nhưng rồi sống chung với nó có lẽ là một sự quen thuộc ...Để rồi cuối cùng mọi thứ đều có cái giá phải trả, dù sớm hay muộn đều phải trả...Giữa thiện và ác, tốt và xấu, ánh sáng và bóng đêm, thời gian và không gian, tình bạn và tình yêu,... Rốt cuộc cái gì mới là đúng ? Nhưng đôi khi đúng sai không quan trọng, đôi khi thời điểm và con người mới là thứ quyết định tất cả...…