Mùa Thu | by hathidieu
Mùa thu, mùa của những điều man mác buồn!#hathidieu…
Mùa thu, mùa của những điều man mác buồn!#hathidieu…
Vì tôi ume trai đẹp và mặn mòi nên tôi thử viết truyện về mấy ATSH nhá.Lần đầu viết nên câu chữ có thể không hay mọi người đọc cho vui thôi nha đừng kỳ vọng quá nhiều có gì góp chút ý kiến nhéVới lại mình viết bùng binh nên ai cp only mà ko chịu đc thì có thể cân nhắc trước khi đọc.Không mang truyện đi nơi khác, và tất cả nội dung truyện chỉ là tưởng tượng không áp lên người thật.…
[Longfic - 18+]Tác giả: Mỹ Nam Như HọaThời gian quen biết không dài nhưng một ánh mắt đủ để chứng minh chúng ta thuộc về nhau.Chị đi con đường của minh tinh với áp lực dư luận, vì để bắt kịp chị mà em không ngần ngại thử sức.Áp lực dư luận hay những tin tức tiêu cực khiến chúng ta bị xoay vòng trong làng giải trí hỗn độn nhưng em vẫn tin vào câu "Chị sẽ bảo vệ em!", chị sẽ không làm em thất vọng đúng không, Engfa? Charlotte Austin em chỉ cần có ánh sáng thì sẽ kiên trì tiến về phía trước, hi vọng ánh sáng của em sẽ không bao giờ tắt, Engfa Waraha ạ!Lưu ý: nhân vật, dòng thời gian và bối cảnh truyện thuộc về tác giả, vui lòng không phán xét và chỉ nhận góp ý chân thành.…
Đơn giản chỉ là nơi tập hợp các oneshot hoặc đoản mà tôi viết.…
For the test ✅…
Cả tuần nay cứ mưa mãi không ngừng.…
Motip nhân vật : Đại yêu - Sát thủ nhân tạo với thân thế bí ẩn , kịch tính , nhiều phân cảnh hành động dựa trên bộ phim sát thủ nhân tạo ss1+2 Hàn Quốc. Bối cảnh : Thượng Hải , Hàn Quốc Cp : Thừa Lỗi x Điền Gia Thụy Thể loại : Niên đại , hiện đại , huyền nghi + huyền huyễn. Đại yêu hơn 10 vạn năm lạnh nhạt x cậu thiếu niên 19 tuổi vẻ ngoài ngây thơ , bí ẩn . Nóng lạnh tùy lúc , ngọt dần .…
Mình viết để lưu trữ cho bản thân về kỉ niệm Cp của mình. Mọi người hoan hỉ có thể đọc cùng mình nhé.…
Chuyện về anh boy phố tán tỉnh em Han bán canh bánh gạo 🥰…
Tuổi trẻ này, cháy bỏng lắm.Mùa xuân này, nồng thắm lắm.#hathidieu…
Trong này là all cúp pồ mà tui iu , kể cả có cũ hay mới như Lỗi Thụy , Giác Chủy , Ly Dực, Chu Thần , Lệ Ký... Thật ra ban đầu tui ko muốn duy trì bộ này nữa vì t đã bỏ đu 1 số cp , và giờ t lại nghĩ lại vì t chưa move on được 😭 được ròii , cái này sẽ có cả ngọt cả ngược, đại đại đường trộn thủy tinh á , tại t thích =)))))…
Thanh Xuân giống như một chuyến tàu, trạm tiếp sức chính là kì nghỉ hè và đích đến chính là nơi mang tên Đại Học. Một khi đã lên tàu, chỉ có thể hướng đến đích mà mong chờ nhưng khi chuyến tàu đó dừng lại, bạn chỉ sẽ có thể đứng một bên lặng lẽ nhìn nó đi trong niềm hối tiếc. Đây là Chuyến tàu Thanh xuân, chuyến tàu chỉ có duy nhất một tuyến đi...Ngọc Vi…
wintddeung | Không ồn ào, không xám xịt, chỉ là một màu yên bình dễ chịu, màu trời của một ngày nắng đẹp đúng nghĩabookcover by @Zetsubowo…
lưu ý: *ooc*mình không mong muốn những bộ fic khác nói chung và bộ này của mình nói riêng bị đem ra khỏi đây…
"giờ đây em đã có tất cả, nhưng vĩnh viễn sẽ không bao giờ có được người..."__"em" - thanh duy"chàng" - đại nhânwarning: lowercase, angst, ooc, be, âm dương cách biệt, siêu ngắn và siêu nhạtmình không có để cập đến tên của hai người trong này nhưng đây là fic của nhân duy đó :)))…
" Sau này anh cưới người môn đăng hộ đối, còn em chìm sâu ở tận dưới đáy xong lạnh lẽo này "…
Vương tử tinh linh của thần quốc bướng bỉnh kiêu ngạo Hoàng đế của Hắc đế điên cuồng máu lạnh Cậu là hoàng tử tinh linh của nước địch - đẹp như ánh trăng lạnh, thuần khiết như tuyết đầu mùa.Hắn là đế vương của Thần quốc - một "Thần chết" điên cuồng, tàn nhẫn và biến thái đến tận xương tủy.Một đêm chiến tranh kết thúc, cậu trở thành chiến lợi phẩm được dâng đến ngôi cao nhất. Nhưng Lạc Uyên không giết, không tha. Hắn giam cậu vào hậu cung như một con thú thuần dưỡng, từng bước trói buộc thần hồn, từng nhịp xé toang tự tôn, từng đêm đẩy cậu chìm trong hoan lạc cùng cực và nỗi nhục không thể nói thành lời."Ngươi không cần yêu ta, chỉ cần nhớ: Cả thân thể và linh hồn ngươi-đều do ta ban, do ta hủy."Cậu phản kháng. Cậu im lặng. Rồi cậu khóc.Nhưng không ai trong cung biết, mỗi lần cậu muốn trốn chạy, chính xiềng xích thần hồn ấy lại khiến cơ thể phát cuồng, phản chủ.Mỗi khoảnh khắc yếu lòng, Lạc Uyên sẽ cười - nụ cười biến thái méo mó, vừa yêu thương, vừa nghiền ép cậu đến tận cùng bản năng."Ngươi ghét ta? Vậy hãy rên rỉ dưới thân ta đến khi ngươi chỉ còn biết cầu xin ta trói ngươi lại."Lạc Uyên, khi ngậm sợi xích thần hồn đẫm máu trên cổ cậu.Trong địa cung, trong tuyết rơi, trong thâm thất lạnh lẽo... liệu ánh sáng có còn cho một tinh linh đã bị thần chết đóng dấu sở hữu đến tận cốt tủy?…
Knives in my heart…