Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đêm MMA 2025 tại Gocheok Sky Dome không chỉ là một bữa tiệc âm nhạc, mà còn là một thước phim quay chậm đầy hoài niệm. Giữa biển người cuồng nhiệt, khi IVE được xướng tên cho những hạng mục danh giá, có một thứ không đổi thay: Ánh mắt của Jang Wonyoung dành cho Ahn Yujin.…
văn xuôi, lowercase_lấy bối cảnh tại một ngôi trường thpt ở việt nam. (vẫn dùng tên seonghyeon và keonho)_nếu tiếc nuối có hình dạng, có lẽ sẽ gói gọn trong hai chữ "mùa hạ".mùa của nỗi nhớ, mùa của kỉ niệm, mùa của chia ly.vì tiền đồ của cậu, vì giấc mơ của tớ, vì tương lai hai đứa mìnhhẹn lần sau.…
Hầy, một người như ta, chỉ vì một cái chết lãng xẹt mà xuyên qua mạt thế tiểu thuyết. Ô kìa, gì đây? Không gian lạ thế? Nấu ăn tại mạt thế sao? Thú vị đấy!Một câu chuyện slice of life nhẹ nhàng, hài hước của một bạn trẻ xuyên không đến mạt thế.…
main chúng ta là một thanh niên số cực nhọ ,bị thiên thạch rơi , bị đĩa bay đụng , bị NTR .... rồi trong một lần đi chơi cùng lớp mình thì chiếc xe chở nhóm bị ngã xuống vực . và main được gặp kami-sama rồi isekai qua thế giới khác .…
Tên truyện: Bóng Hình Năm 17Tác giả: ChotomatteNguyễn Hoàng Nguyên × Ngô Thanh HàVibe: Trap Boy × Good Girl _____________THPT An Phú "Chẳng qua là một đứa con gái thôi, nó cũng chẳng phải là đứa đầu tiên.""Tao thích được cũng buông được."Một ánh mắt, một nụ cười.Một trái tim, một trò đùa.Một người khóc, một người đau.Rốt cuộc ai là người không buông được? ________________Lưu ý: • Những chi tiết trong truyện đều là hư cấu, có nhiều yếu tố tưởng tượng. • Nhân vật, bối cảnh trong truyện đều do tác giả tưởng tượng, không liên quan đến bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. • Truyện viết với mục đích giải trí, không khuyến khích bắt chước hành động tiêu cực của nhân vật. • Mong nhận được góp ý của độc giả để tác phẩm ngày càng hoàn thiện hơn.…
em là một hoa hồng trắng đầy quý phái và tinh khiết thế nhưng em đã bị vấy bẩn bởi những khó khăn trong cuộc sống. tia nắng duy nhất của em cũng bị tước mất. * lưu ý*: văn xuôi, lowercase,oneshot...đây là tác phẩm đầu tay nên mong các cậu sẽ ủng hộ ạ.…
tôi đăng lên cho anh em khỏi kiếm chi cho mệtTruyện ngắn của tác giả Nguyễn Minh Châu, sáng tác năm 1970, trong tập "Tuyển tập truyện ngắn hay nhất của Nguyễn Minh Châu". Truyện tình đồng chí, đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ…
Fic được chuyển thể từ tác phẩm "Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi " ------------------------------ Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho Unnie, lần này em nhé!Tôi Kim JiSoo - 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc. Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.…
Taehyung ghét địa lý, còn đối với Jimin thì lịch sử mới chính là môn học nhàm chán nhất. Họ đều ngồi cùng một chỗ trong lớp, nhưng chỉ khác các tiết học với những bộ môn khó nhằn. Vào một ngày, khi Taehyung đang vật vã bên những cái tên của các đất nước trên thế giới, hay diện tích của vài nơi mà sau này có lẽ anh cũng chẳng màng đặt chân đến, thì một suy nghĩ vẩn vơ nào đó lại khiến anh hí hoáy trên mặt bàn cùng dòng chữ "Tôi ghét địa lý" và nhận được phản hồi trong sự bất ngờ vài ngày sau đó. ________________•Translated with permission of the author• Origininal Author : @NonIrishPotato• Link : https://my.w.tt/TIl7uk0IfO…
Sống đối diện biệt phủ của 13 anh em nhà Asahina tưởng sẽ là giấc mơ ngôn tình cho bất kỳ ai......nhưng với Koga Koharu, nó lại là khởi đầu của chuỗi ngày đầy "biến".######################################P/S: Khoảng 50 chương đầu thiên về tấu hài, còn khoảng 50 chương cuối là viết về cảm xúc, tình cảm và nội tâm của các nhân vật.Đọc lại bộ này ngày xưa tui viết nó kì quái v~~ Nên nay nổi hứng đẹp trời tui sửa lại cho hay😁Mục tiêu là hoàn thành bộ này trong 100 chương, mà hành trình có hơi "ấy" tý. Không biết có hoàn nổi không 🙂↔️ . 💋💋💋 Ủng hộ tui nha…
Trường Thpt Chuyên Tỉnh có lẽ không ai là không biết rõ một chân lý : 11A1 Chuyên toán và 11A2 Chuyên văn , nước sông không phạm nước giếng .Nếu Hoàng Bảo Anh lớp 11A1 là cơn lốc sắc bén và lạnh lùng thì Tô Ngọc Như lớp 11A2 là một đoá hoa đầy dịu dàng và ấm áp. Nếu cả thế giới bắt 11A1. Nhưng Hoàng Bảo Anh tôi nguyện thề thua dưới chân Tô Ngọc Như cả đời , như cơn lốc xoáy sắc bén nguyện bảo vệ đoá hoa của đời mình.…
trap boy hoá si tình boyhttps://www.wattpad.com/story/389422521?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=memxeo…
[GÓC ẢO TƯỞNG] đơn giản là tưởng tượng =))) Nghiêm cấm các hành vi quá nghiêm túc và cũng nghiêm cấm các hành vi quá khích mà đêm khuya không cho cô chú hàng xóm ngủ =))))…
Ngay từ đầu, chúng tôi đã là hai đường thẳng song song, gần đến mức tưởng như có thể chạm vào nhau, nhưng vĩnh viễn không bao giờ giao nhau........ người có thể mang lại cho Perth một cuộc sống bình thường, một tương lai đúng nghĩa... không phải là tôi.…
Không phải cái gì cũng cần sửa cho đúng.Có những cái nhầm lẫn, cứ để vậy luôn lại hay.Giống như cái bảng tên lộn ngược,giống như dĩa trứng cháy mà vẫn ăn hết,giống như chuyện hai người lỡ quen nhau rồi,thì thôi, cứ để vậy mà vui.…
i have a heart full of love and a head full of dumb.textfic, yêu cầu biết đọc chữ và trở thành não iu đương khi đọc. vì khi iu thì người ta không biết cringe là gì.…
Căn hộ nhỏ của Perth và Santa vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng của buổi sớm. Không cần cầu kỳ, không cần xa hoa, chỉ cần những dấu vết rất đỗi đời thường: hai chiếc cốc đặt cạnh nhau, chiếc áo khoác của Santa vắt hờ trên ghế, vài tấm ảnh chụp vội nhưng đầy tiếng cười. Đủ để nói rằng nơi này luôn có hai người thuộc về nhau.…