ĐN Creepypasta-Nữ sát nhân xinh đẹp Bloody Angels
zô đọc nghe…
Aikatsu…
"Em đúng là may mắn thật nha, lần nào cũng được bóc trúng tên, làm người anh này ngưỡng mộ lắm nha"."Anh im đi, chắc chắn là anh đã giở trò gì đó rồi".Lưu ý: Không đảm bảo đi đúng mạch cốt truyện.…
:3 Nhật ký hằng ngày của tui thôi không có gì hêhhe…
Phải đọc mới biết được nha😂…
Vũ Khiết hôm ấy ngã trúng một người. Anh ta cao lớn, sừng sững. Sợ đối phương bực tức đánh mình xả giận, ai ngờ người ta lấy khăn cho cô, còn tử tế giúp cô lau tóc. Xa cách bao năm lại có dịp trùng phùng. Cô ngày ấy gặp lại bạn thân thanh mai trúc mã sau bao năm chia xa. Cảm giác của Vũ Khiết có chút...không tin được. "Cậu ta...chính là đồ lùn mít ướt cả ngày bị ức hiếp đều chạy đi tìm mình ăn vạ đó ư?! Khuôn mặt đẹp trai này, đúng là phạm pháp!" Chàng trai dang một cánh tay muốn tiến tới, cô gái lại cất một bước chân muốn lùi về. Cảm giác bồi hồi khôn tả, lại có chút xao xuyến lạ kì. Năm ấy, khi hoa lê nở báo hiệu một mùa xuân ngọt ngào, cũng là lúc một tình yêu ngọt ngào chớm nở.thể loại: thanh xuân vườn trường, ngôn tình, hiện đại, hài hước, sủng, ngọt, nam nữ sạch, thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành, tình cảm gia đình, tình thầy trònam ôn nhu, chín chắn, thâm tình, kiên nhẫn.nữ thuần khiết, đơn giản, nhạy cảm, lương thiện.…
MÌNH NHẬN DESIGN BÌA. MÌNH SẼ KHÔNG LƯỜI NỮA ĐÂU. MONG MỌI NGƯỜI ỦNG HỘEdit by: @_YinGryu_…
viết vuii thôi nhá!!!…
HE, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngọt, ......…
Đọc đi rồi biết. Cháu lười ghi cái này lắmMà do lười nên viết Oneshort luôn. Các bác có oder cặp nào cứ bảo cháu Cháu đi đây ??…
thể loại ABO Đam Mỹ Ngược…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…
Đây chỉ đơn giản là vài dòng tâm sự của mình những lúc rảnh rỗi buồn chán hay đơn giản là những đêm dài thao thức không ngủ được. Mình chỉ nhớ ra gì rồi viết đó nên nhiều khi nó sẽ hơi lủng củng nếu bạn nào có hứng thú đọc thì hãy cứ mặc kệ sự tuỳ hưngs của mình nhé!…
Hắn- Cố Nam Khải là chủ tịch của tập đoàn Cố gia lớn nhất Bắc Kinh. Lúc nào cũng lạnh lùng, không thích ai là phụ nữ lại gần mình. Nhưng từ khi gặp cô thì trở nên ấm áp và cưng chiều , hay ghen. Hễ đàn ông nào lại gần cô thì coi như là không còn thấy mặt trời nữa. Cô- Lãnh Gia An là con của tập đoàn Lãnh gia chuyên sản xuất vàng bạc đá quý lớn nhất Bắc Kinh. Luôn được bao bọc trong sự yêu thương của cha mẹ . Mặc dù nhà giàu nhưng không kiêu ngạo với mọi người , thân thiện , dễ gần , đáng yêu nên dễ làm cho hắn ghen.Đây là lần đầu mình viết truyện, nên có sai xót gì thì mong mọi người bỏ qua.…
Ủng hộ nha!!!!😚😚😚…