BÙA NGẢI (Dịch: ĐINH CÔNG THÀNH )
truyện có yếu tố kinh dị. Cân nhắc trước khi xem~…
truyện có yếu tố kinh dị. Cân nhắc trước khi xem~…
Câu chuyện kể về 1 cô gái tên là Jenny Fullbuster,hot girl trường THCS FAIRY TAIL, bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong vui vẻ ấm áp, liệu sẽ xảy ra tìh huốg j cho câu chuyện này xin mời hãy đọc…
Tác giả :anhcolaNhân vật chính:cola Nội dung: Xoay quanh cuộc đời của cô bé đã mất mẹ cùng người cha khù khờ .Vì sự vô trách nhiệm của các cơ quan tổ chức có thẩm quyền mà cô bé ấy đã mất luôn cả cha... Nhưng vẫn mãnh mẽ sống,sống và thực hiện kế hoạch báo thù…
Đại khái thì đây là một cái hệ liệt, bao gồm hai bộ. Một đam mỹ, một ngôn tình.[Đoản văn đam mỹ ngược luyến] Kẻ đơn phương kẻ tương tư [Đoản văn ngôn tình ngược luyến] Khả nguyền bất khả thềDorN001: Nói nhỏ cái này, thiệt ra ban đầu này sẽ là một bộ trường thiên ngôn tình với phiên ngoại có couple phụ là đam mỹ. Nhưng một phần do tớ lười, phần lớn là hứng đam cứ nổi lên dìm chết hứng sáng tác ngôn nên hầy thế đó.…
> Hắn là Trạng Nguyên. Nàng là người bán chè.>> Hắn không dám lại gần. Vì gần quá, mộng sẽ tan. >> Cho đến ngày cánh mai cuối cùng rơi xuống... cũng là ngày nàng theo chồng người khác.…
Giữa trăm hoa đua nở , ta chỉ nhận mình một bông hoa dại . Chỉ mong có thể sống sót giữa bẫo tố để báo thù...…
"Tình yêu là cái thá gì chứ, há chẳng phải là trò cười cho thiên hạ sao? Chả ai muốn lấy thân mình đi bù đắp cho cái gọi là 'tình yêu' của anh cả, tôi bán nghệ chứ không bán thân!"___________________ig: chachaci_12 Những chi tiết trong fic đều là do mình nghĩ ra, không có thật ngoài đời nên mong đừng ai xúc phạm danh dự của Tiêu Chiến với Nhất Bác.Nếu có vấn đề gì thì cmt hoặc ib riêng để mình biết ạ!Do Not Reup❕…
Dựa trên câu chuyện có thật của một người quen…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Truyện ngắn!…