Xin Lỗi em
ko có…
Nam Chính Sủng Nữ Phụ Nữ Chính Muốn Đình Công
Hạ Thượng là một công tử ăn chơi chác táng, tính cách nóng nảy thất thường. 1 câu " Giết" 2 câu " Giết" 3 câu " Giết"Dạ Liên là một minh tinh nổi tiếng. Cô là một viên minh châu quý báu toả sáng lấp lánh trong lồng kính khiến triệu người phải ngước nhìnHạ Ngữ là một người phụ nữ bí ẩn. Cô liên tục giúp đỡ Dạ Liên nhưng rồi lại không tiếc chà đạp cô đến tận xương tuỷ. Hạ Thượng yêu cô. Yêu đến điên dại, si tình đến ngu ngốc. Anh có thể gây dựng lên một cơ đồ khiến triệu người ngưỡng mộ nhưng rồi lại sẵn sàng đánh đổi để lấy được cô. Anh từng đứng dưới mưa 7h chỉ để ngắm nhìn cô mặc cho cô chưa từng thấy anh. Phong Ngữ là một nam nhân bí ẩn không kém Hạ Ngữ. Anh yêu Hạ Ngữ và cô cũngg vậy. Tham vọng và quy luật của xã hội là hai điều duy nhất trói buộc họ lại với nhau. Họ là Vua họ là Nữ Hoàng họ sinh ra là dành cho nhau.…
[GL][Tự viết]NGHE NHƯ MÙA HẠ
Ở đây có một chuyện tình…
Tỏ tình đáng yêu ( nhặt )
Mấy câu tỏ tình…
Dưới bóng cây Phượng
na9 : Phạm Tiến Minhnu9 : Nguyễn Thảo Phương nói về chuyện tình giữa Phương và Minh từ tiểu học,thcs,thpt…
Chinese! Go away!
Yaeee me quyết định viết 1 cái gì đấy vào mua dịch và đã quyết định viết cái gì đấy về chiến tranh ở biển với TQ, chắc là sẽ thêm 1 ít yếu tố tình cảm hay gì đấy. Me sẽ viết về trong các trận chiến ở biển và main là đội trưởng của 1 phiên đội đặc biệt đã trãi qua các cuộc huấn luyện gắt gao.…
[Truyện Sáng Tác] Thanh Xuân Ấy, Tôi Có Cậu
Tác giả: Phí HoàiThể loại: Đam mỹ, chủ công, thanh xuân vườn trường, hiện đại, có yếu tố thụ sủng công nhưng không hoàn toàn Vô tư, hướng ngoại, lạc quan yêu đời công? x Ngoài lạnh trong nóng thụHứa Dương Minh x Trì Dực HànVĂN ÁNMười sáu tuổi, Hứa Dương Minh gặp Trì Dực Hàn trong buổi khai giảng đầu tiên của cấp ba.Một người vô tư, rực rỡ như ánh nắng mặt trời. Một người trầm lặng tựa trời đêm. Cả hai cùng ngồi chung bàn, cùng học tập, cùng trưởng thành.Họ đã từng lặng lẽ nắm tay nhau dưới hộc bàn, từng trốn học chỉ để cùng ăn một que kem giữa cơn mưa đầu hạ , đã từng nhìn đàn anh lớp 12 phát biểu trên sân khấu rồi cùng hứa hẹn một ngày nào đó cũng sẽ đứng ở đó, tự hào gọi tên nhau giữa tiếng reo hò. Nhưng thanh xuân vốn dĩ ngắn ngủi, những lời hứa năm ấy liệu có còn giá trị khi định kiến xã hội và hiện thực khắc nghiệt dần chen vào giữa họ? Liệu tình cảm của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, hay rồi cũng chỉ trở thành một hồi ức đẹp, một cái tên thoáng qua trong ký ức tuổi trẻ?…
Ngẫu Hứng
Mình đặt tên truyện là "Ngẫu Hứng" vì khi viết truyện này mình chỉ viết theo suy nghĩ của mình lúc đó nên nếu có chi tiết hay tình huống khó hiểu phi lý thì mong mọi người thông cảm. Lần đầu viết truyện còn nhiều sai sót mong mọi người góp ý. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…











