Đoản Văn Kinh Dị BTS
chỉ là những mẫu truyện kinh dị thôi, viết ra chỉ để thỏa mãn nổi ham muốn đọc truyện Kinh Dị của tác giả không có một đích khác…
chỉ là những mẫu truyện kinh dị thôi, viết ra chỉ để thỏa mãn nổi ham muốn đọc truyện Kinh Dị của tác giả không có một đích khác…
Cô Thẩm Nhược Giai là một cô gái mồ côi bố mẹ từ nhỏ, sống trong cô nhi việnAnh Vu Tử Ân chủ tịch công ty Vu Thị, anh là một người lạnh lùng và kiêu ngạo không ai dám đụng vào anhCô từ nhỏ đã yêu anh, yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, yêu anh suốt 12 năm nhưng anh không hề hay biết. Anh vô tâm, tàn nhẫn làm tổn thương cô nhưng cô vẫn một mực yêu anh. Anh tàn nhẫn đánh đập cô rất dã mang rồi đến một ngày anh đem một cô gái về nhà, anh nói là kể từ ngày hôm nay cô ấy sẽ là Vũ phu nhân trong ngôi nhà này. Cô đau lắm anh biết không ? Cô ta hành hạ cô đủ thứ nhưng anh đâu có biết. Cô ấy nói cô làm cho cô ấy sảy thai, anh liền phá đứa bé trong bụng cô. Cô quyết định ra đi, trước khi ra đi cô hỏi anh có bao giờ yêu cô chưa nhưng anh lạnh lùng phun ra hai chữ " chưa từng ". Cô chỉ biết cười đắng và để lại tờ giấy li hôn trên bàn- Vũ Tử Ân, đến một ngày anh sẽ nhận ra em bỏ mặc cả thế giới chỉ để yêu anh...Trạng thái: Đang viếtSố chương: Chưa biếtThể loại: Ngược trước sủng sauTác giả: MyyThời gian ra chương: 3 5 7Kết HE…
NI HẢO <3Mình là Bông. Đây cũng là lần đầu tiên Bông edit truyện nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm và Bông xin nói thêm:❌Edit chưa có sự cho phép của tác giả❌_ vì thế nên đừng ai mang ra ngoài nhé.*Nếu thích truyện thì hãy bình chọn và bình luận thật nhiều để Bông lấy thêm động lực* 💖 XIE XIE 💗…
bộ này sẽ giống bộ come here baby một chút nha…
Sinh tử văn Vương Nhất Bác ×Tiêu Chiến…
Love is blood...and ....she is the whisky…
Kiếp trước, nàng ái mộ hư vinh, bị phụ thân bán vào Tống phủ làm thiếp, cuối cùng nhi tử bị đoạt, mình thì nhận được kết quả bị loạn côn đánh chết. Giờ nghĩ lại, làm lại một lần, nàng không quan tâm thắng thua, người nhà mới, cuộc sống mới, nàng muốn tay trắng dựng nghiệp, thoát khỏi nghèo khó, phu gia kiếp trước, để cho hắn đi chết đi!"Thanh Thanh, là ta, thím của ngươi, ngươi có khỏe không? Ta giúp vợ lão Nhị hầm một con gà, mang tới đây cho ngươi một chút, mau dậy ăn, ngươi phải nghĩ thoáng ra, đừng quá thương tâm, người chết không thể sống lại.""Thím?" Quế Thanh Thanh nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc, nhớ tới đây là Lý Đồng thím Tống thị, vẫn đối xử với nàng rất tốt, mắt thấy thím mở hộp đựng thức ăn ra, một cỗ mùi thơm xông vào mũi, Quế Thanh Thanh không khỏi hoảng hốt, tất cả thế nào lại chân thực như vậy? Chẳng lẽ mình không phải linh hồn? Chẳng lẽ mình còn sống? Chẳng lẽ trọng sinh trở lại mười năm trước sao?…
Đọc sẽ biết mình lười quá !!!!!!!…