Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Minah_hcNgười ta thường nói ý nghĩa của hoa Hướng Dương là tình yêu thầm lặng, lòng trung thành, sự chân thành, ấm áp, niềm tin và hy vọng.Tình trạng: Hoàn⚠️ Không mang truyện đi nơi khác nếu chưa có sự đồng ý của tác giả.…
Tên: Đêm saoCouple: Sangwon × AnxinTác giả: Đông"While we young, dumb and broke." (Khalid)Tuổi trẻ, bồng bột và rỗng túi. Chỉ có duy nhất một điều mà Sangwon không biết được, liệu những đêm sao sau này, anh có còn Anxin bên cạnh nữa hay không?…
"em sẽ không bao giờ buôn tha cho anh đâu James"Top tâm cơ-trà xanh x bot đơn thuần- tử tếLưu ý:-Ooc-tất cả các tình tiết, tuyến cảm xúc và chỉ tiết trong dịch đều hư cấu.-Notp xin văn minh không đục thuyền.-R18.-Trà xanh thượng vị-Toxic thinking.-Rape maybe.-Tư tưởng và nhân sinh quan được xây dựng méo mó.…
Trong căn phòng tối tăm, không một chút ánh sáng, có một cậu thanh niên dáng dẻ nhỏ nhắn, mái tóc màu tím rối bù và mặc trên người chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng, người đầy vết bầm tím. Trong không gian mù mịt đó, hai cặp mắt cậu đỏ hoe, nhòe đi, thực sự tối qua cậu đã khóc rất nhiều. Cậu biết rằng dù có làm cách gì đi nữa, thì anh hai của cậu đã không còn là người mà cậu biết tới nữa, không còn là người quan tâm hay thương yêu gì cậu nữa. Bây giờ trong con người cậu, cảm thấy rất trống rỗng, khoảng không vô tận mà cậu không thể tìm thấy lối thoát cho riêng mình.*Còn có một số cặp phụ như Kokonoi x Inui, Mikey x Takemichi....* Tui không giỏi viết H+, lại hay sai chính tả.* CHUYỆN NÀY LÀ TÌNH TAM GIÁC NHÉ.…
Jong Hoon nghe thấy tiếng sụt sùi ở ban công bên cạnh. Thế nên anh ra ngoài, gõ cửa phòng. Một cậu trai trẻ tuổi đi ra mở cửa, mắt vẫn còn đỏ hoe. Nhưng nhìn đồng phục thì cho thấy cậu ta bằng tuổi Jong Hoon."Có chuyện gì vậy?"- anh lúng túng gãi đầu. Cứ tưởng là một cô gái nào đó đang khóc chứ?"Không có chuyện gì đâu" - cậu nói"Nhưng tôi nghe thấy gì đó ngoài ban công...""Chắc anh nghe nhầm thôi"- cậu cắt lời anh"Chỉ là tiếng gió thôi"Và Jong Hoon gật đầu trở về phòng. Nhưng anh biết nào phải là tiếng gió đâu...…
Một chiếc fic đáng yêu của Heehoon mà mình trans trên AO3 từ tài khoản của bạn @outronxhs.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả!VUI LÒNG KHÔNG ĐEM BẢN DỊCH CỦA MÌNH ĐI BẤT CỨ ĐÂU!…
Lần đầu tiên Park Jimin nhìn thấy Y/N, là vào một buổi chiều muộn của năm nhất.Phòng tập của câu lạc bộ nghệ thuật khi đó gần như không còn ai. Ánh nắng cuối ngày len qua ô cửa kính lớn, rơi xuống sàn gỗ thành từng vệt nhạt. Cậu chỉ vô tình đi ngang qua-nhưng rồi lại dừng bước.Bên trong, Y/N đang múa.Không có nhạc, không có khán giả. Mái tóc dài theo từng động tác khẽ tung lên trong không trung, những sợi tóc mềm mại bắt lấy ánh nắng, nhẹ đến mức như có thể tan đi. Gương mặt cô lặng lẽ, đẹp một cách rất xa cách, như thể mọi thứ xung quanh đều không thể chạm tới.Khi ấy, Jimin không hiểu vì sao mình lại đứng đó lâu đến vậy.Chỉ biết rằng từ khoảnh khắc ấy, Jimin bắt đầu để ý đến Y/N-người luôn đứng ngoài tất cả.Cho đến khi cậu nhận ra-có những rung động, một khi đã bắt đầu, sẽ không bao giờ dừng lại.…
- Là cô à, Aura? - Gon gượng dậy- Cậu khỏe rồi?- Không hẳn, nhưng đủ để nhận biết sự hiện diện của ai đó trong phòng mình.- Khá lắm, chàng trai. - Aura ung dung nhìn quanh căn phòng.- Đã đến lúc cho tôi biết nhiệm vụ của mình chưa?- Cậu nôn nóng đến vậy sao - Cô buông lời trêu ghẹo - Còn người trong gương thì...- Nếu Killua xảy ra chuyện gì, tôi sẽ liều mạng với cô.- Nào nào, bình tĩnh một chút - Aura nhặt lấy túi thuốc bên giường lên ngắm nhìn đầy ẩn ý. Cô lấy ra một viên tròn màu nâu đưa cho Gon:- Uống nó đi, đó chính là nhiệm vụ của cậu- Chỉ cần cô không làm tổn thương Killua...- Gon nhìn viên thuốc trên tay Aura, ánh mắt kiên định.- Ha ha được rồi, tôi hứa."Tôi còn tặng cho cậu ta một món quà lớn nữa là đằng khác" Aura nhìn Gon uống xong viên thuốc ấy, cậu bất tỉnh, cô bình thản rời đi.…
ー thời con người xài di động gập, cách duy nhất để theo đuổi người mình thích chỉ có thể là gửi thư tống tình, cố gắng tiếp cận và đặc biệt là phải: mặt dày xuất sắc!…