My standpoints
There are my standpiont…
There are my standpiont…
HP làm test nạ! Lần đầu tiên làm cái này nên lo quá đi! >v<…
Hạnh phúc của mình🫶Mong cb ủng hộ…
Chuyện này sẽ giúp bạn hiểu rõ về các cặp đôi trong Liên Quân…
Thành ngồi trên lan can tầng 3, tựa lưng vào cây cột chống, chân duỗi thẳng, hai tay đúc sâu vào túi áo khoác, chiếc headphone vẫn cắm chật vào ipod, tai nghe một bên chìm sâu trong tai cậu, một bên rơi xuống vai. Mắt Thành nhắm nghiền tựa như đã rơi vào mộng tưởng. Trong vô thức, cậu cảm thấy có một bàn tay nhặt một bên headphone của cậu lên. Giật mình, cậu choàng tỉnh nhưng khi cậu mở mắt ra thì xung quanh hoàn toàn vắng lặng, thứ ở đó với cậu chỉ có dãy hành lang trống trải và lạnh lẽo. Cái gió lạnh trong tiết trời đông phả vào mặt cậu thổi bay những cảm giác mơ hồ. Cậu đưa tay, kéo cao cổ áo đồng phục, khẽ thổi những làn khói trắng vào không khí, lẩm bẩm:- Làm gì có ai ở đây vào giờ này chứ. Rõ ngớ ngẩn!…
Đây là câu chuyện nửa thực tế nửa giả tưởng, chủ yếu viết vì muốn kể mọi người để giải tỏa cơn nwng của mình. Lần đầu viết nên sẽ ko hay lắmMọi người thông cảm ủng hộ nho :3…
xàm xí về alldayproject.…
Hạ NắngGió thổi vào từ khung cửa sổ hé mở, kéo theo ánh nắng mỏng manh rơi lên tóc anh. Em nhìn anh cúi đầu viết, headphone trễ một bên tai, môi hơi mím lại khi chỉnh hợp âm. Gương mặt anh hơi nghiêng nghiêng chăm chú viết, cả không gian lặng lẽ như bản nhạc đang trôi giữa không trung. Em đưa tay khẽ chỉnh lại headphone cho anh, đầu ngón tay lướt qua vành tai, cảm thấy cơ thể hơi nóng nhẹ.Anh nhìn em, không nói gì. Chỉ khẽ ôm kéo em lại gần, để má chạm má, trán tựa trán. Hơi thở anh thơm mùi cà phê, còn em thì thơm mùi màu nước."Em vừa vẽ anh à? ""Ừm, đang vẽ phần cổ tay.""Lần nào cũng vẽ tay?""Vì chỗ đó chạm vào em đầu tiên mà."---Oneshort nhó, dịu keo nhẹ nhàng dĩa huông đến từng hơi thở 👯🤟…
[bùng binh] chuyện thường ngày của cái bùng binh ADP ⚠️WARNING⚠️: xàm, tục, có ship cp nhưng nhẹ nhàng, tình củm…
Câu đố…
「 Where words fail, music speaks 」đeo headphone lên, và nghe.. Vietsub : dichphiCảm ơn ♡…
Lớn lên ở một ngôi làng quê nghèo trong một gia đình mà cha tôi vật lộn với chứng nghiện rượu, mẹ tôi với gánh nặng nuôi sáu đứa con. Sâu thẳm trong lòng, tôi luôn khao khát một mái ấm yêu thương, một người cha dìu dắt, che chở, một người mẹ nâng niu và vỗ về.Khi tôi lớn lên, nỗi khao khát ấy chuyển thành khát khao tình yêu lãng mạn, khi trái tim tôi bắt đầu những rung động dịu dàng đầu tiên.Những bài thơ tôi viết trở là những rung động, những phản chiếu nhỏ bé về từng giai đoạn cuộc đời. Mỗi bài thơ đều mang trong mình hành trình tìm kiếm tình yêu. Đó là những bài thơ không bao giờ được gửi đi, được sinh ra từ những khát khao tôi giữ kín cho riêng mình, từ những cảm xúc chưa bao giờ lớn lên thành những mối quan hệ thực sự.Những câu thơ này vang vọng trái tim tôi, một trái tim từng lặng im, khao khát và ký ức, giờ đây rộn ràng nhịp đập của tình yêu. Có những câu thơ được viết từ rất lâu trước khi tôi gặp người gần đây cho tôi rung động mãnh liệt nhất, nhưng cũng dịu dàng và đằm thắm nhất. Và hơn sau bốn mươi năm, chính rung cảm này đã cho tôi biết rằng cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của chính mình, chẳng qua chỉ là cuộc hành trình tìm kiếm chính mình mà thôi. Với khám phá đó, tình yêu của tôi không hề phai nhạt; nó đã trở nên sâu sắc hơn, vững chắc và thanh thản hơn. Tôi không còn tìm kiếm "anh ấy" để trao gửi tình yêu này nữa. Thay vào đó, tình yêu sâu sắc này sống trong tôi, không thể lay chuyển và trọn vẹn. Khi tìm thấy chính mình, tôi đã tìm thấy tình yêu.…
Cả cuộc đời, Người tần tảo nuôi conĐem sự yêu thương vỗ về từng giấc ngủBàn tay mẹ mang hơi ấm hạ êmVì con, Ngưòi có thể làm tất cảTác giả: Benny ValerieBìa: Benny ValerieTruyện chỉ đăng độc quyền tại wattpad và nick của tôi…
Lưu ý xin hãy lưu tâm: Đây không phải một chuyện về tự do.Càng không phải một trang truyện về đôi ba chuyến hương xa, được phủ lên một lớp nhạc điệu viễn du và hừng hực mùi của những miền cõi mênh mông nơi chân trời góc bể. Đây là câu chuyện được viết nên từ hương kỳ nam.Chuyện trải dài theo bước chân đầu tiên của người đàn ông xứ Phù Tang nọ đặt lên thềm quán rượu nhỏ bé nào đó tại thành Okayama đến những xúc cảm ta hoàn toàn biết rằng nó tồn tại nhưng tên thì lại chẳng có để đặt. Khởi đầu từ hương kỳ nam bên túi kẻ Vô Danh và cũng kết thúc bằng mùi hương gỗ kỳ nam lơ lửng. Đậm. Anh. Và dẫu sao đi nữa, đó cũng không phải là tự do.*Nguồn ảnh: Thiếu nữ bên hoa sen___Tô Ngọc Vân.…