Nhất lượng thiên long tòa QT
Ha đức, đức trọng sinh, đức thị giác.Quan trọng người nhà một người tiếp một người rời đi, mất đi hết thảy Draco vì cứu vớt chính mình cuối cùng người nhà bắt đầu dùng cấm thuật nghịch chuyển thời gian trở lại quá khứ.…
Ha đức, đức trọng sinh, đức thị giác.Quan trọng người nhà một người tiếp một người rời đi, mất đi hết thảy Draco vì cứu vớt chính mình cuối cùng người nhà bắt đầu dùng cấm thuật nghịch chuyển thời gian trở lại quá khứ.…
(Oneshort)Min Yoongi được ví như mưa. Và... Kim Namjoon say trong cơn mưa ấy... ...cả đời...…
Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Cũng thịnh đinh tất cả mọi người biết, thống trị cũng thịnh vị kia uỷ viên trường, nổi danh không chỉ là hắn kia đáng sợ vũ lực giá trị.-- còn có hắn kia ma tính mỹ mạo.Hibari Kyoya chỉ cảm thấy chính mình trêu chọc biến thái năng lực quá mức cường đại. Từ nhỏ đến lớn không biết gặp được nhiều ít cá nhân đối hắn lòng mang ý xấu.Này còn chưa tính. Ở cầu mà không được lúc sau thế nhưng còn muốn giết chết hắn.Hibari Kyoya bình tĩnh lượng quải: Xem ai vũ lực giá trị cao sao?Thần giao cho hắn không gì sánh kịp mỹ mạo.Đây là thần sủng ái, cũng là thần nguyền rủa.* giả thiết uỷ viên lớn lên khóe mắt nhiều một viên lệ chí. Uỷ viên trường cũng sẽ không phân liệt, cũng không sợ hỏa. Chỉ là dễ dàng trêu chọc "Biến thái" mà thôi* vai chính nhóm trên cơ bản sẽ không sinh ra quá mức âm u tâm lý, chính là sẽ có cùng loại với "Đào tào, người này như thế nào như vậy đẹp" tâm lý* cũng thịnh đinh cũng là trước sau như một mà an tĩnh tường hòa, sẽ không điên cuồng mà mê luyến hắn, nhưng là có hảo cảm độ thêm thành* uỷ viên trường đối chính mình bề ngoài không có gì khái niệm*all18 ái muội hướngHọc sinh tiểu học hành văn, pha lê tâm, không mừng chớ phunTag: Tổng mạnGia giáoVăn dãTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hibari Kyoya ┃ vai phụ: Bán nghêu sò, trên đầu có kiếm, không làm việc đàng hoàng văn hào nhóm ┃ cái khác: Hibari Kyoya, gia giáo, tổng mạnMột câu tóm tắt: Nếu Hibari Kyoya có phú giang thể chất…
Thể loại: fanfiction, thanh xuân có bạn 3, 1x1, HECp: La Nhất Châu x Dư Cảnh ThiênTình trạng: Đã hoàn thànhTruyện được up ở 2 nơi:Wattpad: @NgocBwiFacebook: @pddcnb…
Xin chào kính chào quý vị và các bạn đã đến với bản tin dự báo... không phải là bản tin thời tiết.Hôm nay, bầu trời bên ngoài có thể trong xanh, nhiều mây, hoặc chẳng có gì đáng nói. Nhưng sâu trong lòng bạn, thời tiết vẫn không ngừng thay đổi.Chúng tôi gọi những thứ kỳ lạ thay đổi xoành xoạch đó là 'cảm xúc'. Cảm xúc cũng có mùa: có lúc rực rỡ và thôi thúc như vào hạ, có khi dịu lại để gần gũi hơn giữa thu, có những ngày lặng im như cuối đông, rồi bất chợt nhẹ nhõm và hồi sinh khi xuân chạm ngõ. Bốn chương này cũng là bốn trạng thái khác biệt tựa một vòng tuần hoàn.Vậy, cảm xúc của bạn hôm nay thế nào?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Reup để đọc, chưa xin bản quyền.Tác giả: Nguyệt Lạc Vô ThanhTình trạng:Chính văn kết thúcHiện trạng reup: thời gian học sinhThể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Hiện đại , HE ,Tình cảm , Vườn trườngBị khánh đại các nam sinh chúng khẩu nhất trí xưng là nữ thần diệp thơ thu tạm nghỉ học một năm sau trở về vườn trường, đương nhiệm hoa hậu giảng đường mạnh dật nhiên mặt đen.Nàng trở về lúc sau, không chỉ có nàng hoa hậu giảng đường tên tuổi tồn tại trên danh nghĩa, ngay cả nàng thích tiếu nại đại thần đều bị đoạt đi rồi!Gần nhất một lần nữa ôn tập một lần 《 hơi hơi mỉm cười thực khuynh thành 》, sau đó máu gà đánh nhiều, liền xuất hiện áng văn này.※ dùng ăn chú ý ※1. Gần nhất thực khống tiếu nại, cho nên nam chủ đã xác định là tiếu nại đại thần. Hơi hơi cô lương tác giả cũng thực thích, cho nên sẽ bổ một đoạn nhân duyên cho nàng.2. Nữ chủ giả thiết có chút tô, không tiếp thu được góc trên bên phải, không tiếp thu nhân sâm gà trống.3. Tác giả chưa từng chơi thiến nữ u hồn, sẽ có nhất định bug tồn tại.4. Văn trung sẽ có một chút giới giải trí nguyên tố, bất quá sẽ không quá nhiều5. Nghĩ đến lại bổ…
A Cảnh x A HươngWritten by Ma Cô Xóm ChùaBeta: Thảo Mai + AVKhi chơi game rước về được 1 NPC trá hình thành 1 Sủng Thần ngày đêm nghĩ cách hốt luôn chủ mình.Chân Thủy Vô Hương trong tuyện không liên quan gì đến Chân Thủy Vô Hương của YETCNDT -Cố Mạn nha.Tác giả rảnh thì viết, tùy thời điểm não động.…
Tác giả: Cũng sinh yêu phàmVăn ánBối Phiêu Tuyết? Bối Vi Vi muội muội, cùng Bối Vi Vi giống nhau là mỹ nữ học phách, bất quá, Bối Vi Vi gần nhất liền đem mạnh dật nhiên hoa hậu giảng đường cấp tễ rớt, bất quá Bối Phiêu Tuyết không phải máy tính hệ, Bối Phiêu Tuyết là Khánh Đại âm nhạc hệ đệ tử, dù vậy, Bối Phiêu Tuyết trừ bỏ thể dục khóa không được, mặt khác đều là thứ nhất.Nội dung nhãn: Tình có chú ý ngọt vănTìm tòi mấu chốt tự: Diễn viên: Bối Phiêu Tuyết, Tiếu Nại ┃ phối hợp diễn: Bối Vi Vi, Vu Bán San, Khâu Vĩnh Hậu, Nhị Hỉ, Hác Mi, KO ┃ cái khác:…
HK không cần yêu nhau mãi mãi. Chỉ cần yêu nhau tới mức mãi mãi không quên được. Mình không xây dựng quá nhiều nhân vật, nên chúng ta có thể nhìn thấy và cảm nhận sâu sắc tình yêu của họ xuyên suốt câu chuyện. Dùng 1 câu ngắn gọn để mô tả: thách thức con người trước những giới hạn của tình yêu. Fic ko nhẹ nhàng tí nào, chống chỉ định những quả tim mong manh dễ vỡ. Xin phép ad Seyosi pageTDCN mình drop cái ảnh ad edit làm ảnh bìa. Thanks ad. Mình sẽ cố gắng truyền tải rất nhiều những thông điệp tích cực về cuộc sống, tình yêu, quan hệ giữa người với người trong fic này. Mình là người không thích bóng tối, nên ở chỗ tăm tối nhất, mình vẫn sẽ thắp đèn. Các bạn cứ yên tâm cảm nhận câu chuyện từ đầu đến cuối.Forever Huong Pham Twenty Four Viet Nam. 👑👑…
" Nắng vàng chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, gió mát nhẹ thổi trên má môi người. Mây trắng lững lờ trôi về phía cuối đất, để lại một lòng phẳng lặng tựa mặt hồ khơi. " Ngăn bàn cũ vẫn còn vương mùi bụi phấn, chiếc áo đồng phục sờn vai thơm nức mùi nắng, và một mối tình đầu ngây ngô chưa kịp gọi tên. Năm mười bảy tuổi, chúng ta vụng về học cách thương một người, chọn cách đứng sau một tấm lưng để âm thầm bảo bọc trọn vẹn thế giới của người ta. Đi qua những giông bão của trưởng thành, ngoảnh mặt nhìn lại phòng học trống vắng chiều nay, vệt bóng của hai người lồng vào nhau dưới ánh hoàng hôn như một lời minh chứng - hương vị của mùa hạ cũ ấy, chưa một lần phai nhạt.…
Người ta luôn cho rằng công chúa hay nữ vương luôn là một nữ chính. Nhưng... Họ đã sai.Công chúa tộc nhân ngư trong phim Doraemon, người ta lại cho là nữ phụ.Vì cô là nữ phụ và mãi mãi là như vậy. Và câu chuyện của cô bắt đầu từ đây...Cảnh báo:_ Nữ chính sẽ là Sophia-công chúa à ko nữ vương bộ tộc nhân ngư (người cá). _ Cốt truyện có thể sẽ bị thay đổi_ Ai không thích mời click back ngay và liền! Đừng vào rồi phê phán bậy bạ, xúc phạm tới tác giả!!!…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
CP: La Nhất Châu x Dư Cảnh ThiênChỉ là những mẩu chuyện nhỏ không liên quan đến nhau.Truyện được up ở 2 nơi:Wattpad: @NgocBwiFacebook: @pddcnb…
Bạn là Fan K-POP? Bạn thắc mắc tên Hán - Việt của Idol bạn. Hãy vào đây và tìm hiểu nó nhé…
Đã khống chế thiền viện gia? Ngồi ở toàn bộ chú thuật giới đỉnh đầu?AKA ông vua không ngai thiền viện huệ, hôm nay cũng đối bình tĩnh sinh hoạt cảm thấy nhàm chán.Đi địa phương khác lữ hành đi.Thiền viện huệ đá văng ôm hắn đùi giữ lại lão nhân, mặt vô biểu tình mà rời đi cái này đã vô pháp sung sướng chính mình địa phương."Nha, này không phải huệ sao ~ làm sao vậy, không phải nói lấy không được chú vật không thể trở về sao ~~"Khả nghi bịt mắt nam, nhận thức ta sao?Tag: Tổng mạnThiếu niên mạnVăn dãChú hồiTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thiền viện huệ ┃ vai phụ: Huệ, 5t5, du nhân, đinh kỳ ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Vô địch thiền viện huệ muốn tìm điểm việc vuiLập ý: Thế giới nhiều như vậy, luôn có một cái ngươi là mạnh nhất…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…