(Guon) Bạn nhỏ
"Chào buổi sáng, bạn nhỏ của tao đã dậy chưa?"…
"Chào buổi sáng, bạn nhỏ của tao đã dậy chưa?"…
ngày không buồn tháng nhớ năm thươnghành trình trưởng thành của cún (qua đôi ba dòng) cùng người bạn nhật ký ૮ ˶ᵔ ᵕ ᵔ˶ ა…
Mùa hè này, lắm điều kì lạ quá.Serie Tình từ nhà ra phố.…
Kẻ nghiện giấc mơ và tinh linh bé nhỏ…
Truy cập Web và gặm nhấm nỗi buồn⚠: Loan-luan cha-con/ anh-em, rape, mpreg, suicide, BE... Vứt não trước khi đọc.…
Khi lời hứa là sợi dây oan nghiệt trói buộc.⚠️ OOC…
Son Siwoo x Kim KiinGương vỡ lại lành, hành trình truy thê của anh Son"Vào một buổi chiều hoàng hôn đỏ thẫm, ánh sáng bạc loé lên trên đôi tay xinh đẹp, thì thầm bên tai tiếng yêu em""Ta đã từng yêu nhau nồng nàn như nắng chiều mùa hạ.Nắng đã tàn, tình cũng tan..."…
"Thật đáng buồn, nhưng đôi khi việc bước tiếp trong phần đời còn lại của bạn, bắt đầu bằng lời tạm biệt."…
Tác giả: Huyền Mặc Người dịch: Greenrosetq Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn20 chương + 1 phiên ngoại Giới thiệu tác phẩm Ngày mùa thu của sáu năm trước cô sống chết mang theo cốt nhục trong bụng trốn chạy khỏi Kính Lan Hội, con gái cô bắt buộc phải gửi vào cô nhi viện, cô bước vào làm dâu nhà họ Tưởng, làm vợ của Tưởng Duy Thành. Tết Trung Thu của sáu năm sau cô quay trở lại, để tính toán tất cả những hận thù còn sót lại. Cô bước vào Kính Lan Hội, trước tất cả các đường chủ, cô chỉa súng bắn thẳng về phía Hoa Thiệu Đình. Giây phút tiếng súng vang lên, cô hiểu rằng nếu anh chết đi, bản thân cô cũng không thể sống nổi cô vĩnh viễn cũng không thể quên anh ...…
Tình yêu nở rộ dưới gốc hoa anh đào "Lần đầu gặp đã thấy cậu rất đặc biệt"" Cậu là người khác biệt với mọi người"…
Tìm được nhau khó đến vậy, sao giờ đây cất bước buông tayGặp được nhau khó đến vậy sao rời đi chẳng quay ngoảnh lạiTại sao không thể thấu hiểu, khi tim mình vẫn còn yêuSao để đôi môi nặng lời, sao lại khiến nước mắt rơi...…
Tên truyện: Một thoáng ngập ngừngThể loại: nữ - nữ, bối cảnh Việt Nam, tình cảm, hiện đại, đời thường, tự viết.Tác giả: DeeNhân vật chính: Nguyễn Thanh Nhã, Nguyễn Quế Trâm***Tuổi xuân này ai đang hoài tìm kiếmĐể thế gian ghi dấu một bóng hìnhCho đêm buông hoài mong chẳng còn tínhBằng kỳ vọng, bằng lặng thinh không rời.Ai đi qua những đắng ngọt chơi vơiĐã từng yêu, từng khóc, từng nhói lòngRồi quạnh quẽ ru về trong giấc mộngCho yên bình đợi chờ những ngày sau.Tình yêu, vốn chẳng phải là một hành trình dễ dàng, nhất là trong thế giới có quá nhiều sự đổi thay này. ---'Giữa thế giới mênh mông thế này, sao chị lại chọn người cứ mãi cúi đầu như em?'"Chị ghét em.""Ghét cái cách em luôn giữ mọi thứ trong lòng như thể chị là người ngoài. Ghét cả sự im lặng dài đến bức bối như thể chị không có quyền bước vào bất kỳ phần nào trong cuộc đời em."-------‐--*Lưu ý: Truyện chỉ là giả trưởng, chỉ viết dựa trên sự tưởng tượng, không liên quan hay đề cập đến bất kỳ cá nhân nào.…
- Tôi buồn. - Anh thở ra, giọng hơi nghẹn lại. - Chúng ta sắp phải chia xa rồi. - Một nụ cười hiện trên môi anh. - Cậu rồi sẽ hiểu thôi.Light Yagami (Yagami Raito) x L Lawliet (Death Note)Top Light Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôific này buồn (không sẽ gầy)…
Có OOCtui viết truyện này vì ko có gì để làm và vì quá thiếu ship aether với nữ…
"ê hỏi thiệt, thằng cha đó thỉnh bùa ở đâu mà mạnh vậy?"warning: OOC, OOC, OOC (cái gì quan tâm nhắc 3 lần), lowercasecouple mình ship, không hợp gu bạn thì mời tìm fic khác…
"Đừng chờ tớ nữa."Đó là câu Keonho nói khi đã đứng dưới ánh đèn rực rỡ nhất đời mình.Seonghyeon đã chờ cậu suốt những năm mười bảy -trên mái tôn nóng bỏng, trong phòng nhạc cũ kỹ, giữa những buổi chiều không ai biết tên.Keonho chọn sân khấu.Seonghyeon chọn ở lại.Và có một người khác... chưa từng bỏ đi.Đây là câu chuyện về một người nổi tiếng,một người rời đi,và một người hiểu rằng yêu thôi - không đủ để giữ ai lại.…
Bạn đã từng muốn quên một người chưa?"Tôi có."Tôn Dĩnh Sa, 27 tuổi, muốn quên cậu bé mà cô thầm yêu từ năm 17 tuổi, người chiếm trọn những năm tháng học trò của cô.Nhưng dấu ấn mà cậu để lại trong tuổi thanh xuân của cô quá sâu.Dù thời gian trôi qua bao lâu,vào những đêm khuya tĩnh lặng,cô vẫn không ngừng nghĩ đến dáng hình mờ nhạt nhưng lại rõ ràng ấy.Không thể xua đi, muốn buông nhưng lại không nỡ.Mỗi khi trời sắp sáng, cô lại thốt lên:"Thôi được.""Ngày mai, lại quên anh."…
Đây là câu chuyện do mình tự tưởng tượng ra, không hề có ý định muốn bôi nhọ Idol của ai hếtMình mong mọi người sẽ ủng hộ cho mình nhé❤️…
một lần dũng cảm bước khỏi bóng tối, cả đời em sẽ chỉ toàn là rực rỡ.…
" Redamancy : sự đáp lại trọn vẹn "…