kooklice | nếu có lãng quên
thì cũng phải sống thật hạnh phúc…
thì cũng phải sống thật hạnh phúc…
Đây không phải là một áng văn chương về một chủ đề gì đó quá rõ ràng. Nó chỉ là những xúc cảm hàng ngày, những điều nhỏ nhặt nhất từ cuộc sống thực tế mà mình đã và đang trải nghiệm. Nó có thể vui, có thể buồn, nhưng đơn giản mình viết nó ra, vì mình muốn có ai đó có thể hiểu và đồng cảm với mình...…
Mình viết sách này muốn gửi đến người mình thích và những bạn cũng đang trong hoàn cảnh đơn phương. Chỉ là những dòng tản văn ngắn nhưng lại là tình cảm của mình đối với cậu ấy. Mong rằng một ngày, cơ duyên nào đó sẽ đưa cậu ấy và các bạn độc giả đến bài viết này của mình. Đây là lần đầu tiên mình viết sách nên cũng còn nhiều phần không được lưu loát hay trôi chảy. Mong các bạn bỏ qua ❤ -Mộc Hạ 1920-…
Mỗi chương truyện là một câu chuyện khác nhau dựa vào những gì tôi đã trải qua và tôi muốn chia sẽ với mọi người.…
Đây là những tản văn chắp vá trong một sự bộn bề khi tôi bận rộn với những suy nghĩ rối rắm…
my state of mind…
vì anh yêu em.…
tha phương xứ nào?lang bạt nơi đâu?…
Một cô gái vô hình và một chàng trai không người thích…
viết cho những ngày mưa.một cốt truyện nhạt nhẽoviết bởi một con người nhạt nhẽođã đánh mất niềm tin vào tình yêu của bản thânnhưng lại tìm ra được ý nghĩa khi nhìn vào tình yêu của hai người.…
My stories. I find who can identify with me.…
Một cậu nhóc tuổi ba bước đi chập chờn trên con đường chứa đầy những xúc cảm đầu đời . Trong từng nhịp đập con tim bùng lên một ngọn lửa dai dẳng cứ cháy mãi cháy mãi về hình bóng hư vô , chẳng bao giờ với tới.…
Một câu chuyện tình yêu, không biết sao, đọc thử xem.…
Chút cảm xúc không tên.…
Xin chào mọi người, không biết có ai đọc được những dòng tâm sự của mình không, mình là một người khá nhàm chán, mình chỉ muốn viết vu vơ để đốt bớt thời gian rảnh, hihi.…
những rung động cảm xúc của thời học sinh. …