Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một chiếc topic đăng lên để lưu trữ lại những chiếc bìa truyện tranh mình đã redraw. Tính đến thời điểm hiện tại thì đây đều là project của page "Page này sub mọi thứ". Link page mình sẽ để ở dưới và trên tường nhà nha. :3Link: https://www.facebook.com/submoithu.pageP/s: bìa để cho đẹp thui không liên qua đến nội dung chính ạ. =))…
Bài văn sử dụng một số tài liệu trên mạng, kết hợp nhiều văn mẫu với nhau nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều ý, đặc biệt là phần nghệ thuật, không vượt quá 8 điểm. Bởi vì nếu bài văn quá hoàn hảo nó sẽ không còn là của mình nữa, thầy Ngữ Văn sẽ cho mình Zero mất haha. Khác với văn mẫu trên mạng khác, mình viết cho bản thân, vì vậy mình đã trau chuốt rất nhiều vào lời văn và nội dung câu chuyện với hy vọng mọi người đọc sẽ có cảm hứng hơn, dễ nhớ bài hơn. Bài văn chỉ có tính chất tham khảo, nếu bạn nào muốn copy thì chú ý sửa lại lời văn và thêm nghệ thuật của chính các bạn vào nhé! Chúc mọi người đạt được điểm cao trong kỳ kiểm tra!…
- Meinut - Meiko x Peanut - Cặp phụ rất nhiều : ruhends, guria, on2eus, ummo, choran, rasted, kiincuzz, canmaker, willbur...... . . . - Peanut : Muộn rồi anh à, thứ em muốn đơn giản chỉ là một tình yêu thật sự.Em luôn là người chủ động, trân trọng anh và cả tình yêu của chúng ta, thậm chí là tổn thương cả bản thân. Nhưng anh ơi, anh không tôn trọng nó....Em ước lúc đó, chỉ cần anh níu em lại, dù chỉ là 1 câu thôi.... Nhưng sự thờ ơ của anh....chính nó đã giết chết thứ tình yêu này rồi. - Meiko : Anh đã hứa sẽ ở bên cạnh, bảo vệ và không bao giờ làm em tổn thương cơ mà. Cớ sao lại bỏ rơi em, TẠI SAO THẾ. Anh mặc kệ sự níu kéo của em, thẳng tay vức bỏ đi thứ tình cảm của chúng ta. Anh ơi em đã luôn ở đây đợi chờ anh, chờ...sẽ có phép màu, kì tích xảy ra....Nhưng tiếc thật, thứ em nhận được, lại là 1 trái tim đang rỉ máu. " 2 sự tổn thương đồng thời gặp nhau, họ lấp đầy khoảng trống sự đau thương của đối phương. Một tình yêu mới, sự khơi đầu mới. ". . . " Peanut à, muốn đi du lịch sao, tình yêu chọn nước nào "." Nước mà Meiko muốn đến, nơi mà chúng ta luôn ở bên nhau ☺ hay là....đi Trung nhá "." Dỡn mặt à Đậu, cậu vừa sang đấy tuần trước luôn á. Năm nay ta đi Hàn, tớ dọn đồ rồi khỏi nói gì hết á. ""... "" Hàn ở từ bé đến lớn chán rồi "" Vậy chọn Trung nhìn mặt tớ vui nhờ "" Đi Nhật ❤ "" :))) " . . . VIẾT VÌ ĐAM MÊ ĐÓ, 0 TÌM ĐƯỢC FIC MONG MUỐN. ( Sorry anh em mình thử sự mới mẻ í đừng toxic nha 🥲 không đọc các bn có thể bắt ra đọc truyện khác nhé )…
- Idea đến từ việc dạo nì concert tui thấy anh kmg địa anh jww hơi nhìu gòi á, nên tui joke thầy dạy địa, xong tui muốn gõ đôi ba dòng trong lúc căng não với deadline (và 2 quả fic tồn kho).- Fic tự viết, lâu rùi tui khum viết nên nó dở hơi cám lợn lắm.- Cảnh báo: vô cùng OOC, nghĩ gì viết nấy.- Các phần có thể liên quan tới nhau theo một cách nào đấy, nhưng không theo trình tự thời gian đâu, tui có idea là tui viết à.- Hôm nay cũng iu Meanie thật nhìu, hôm nay Meanie vẫn là vitamin vui vẻ của tui.…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
Bìa truyện là do Bất Hàm vẽ, mình down từ page "Bánh bao nhân Gián" về. vì dùng điện thoại nên không dán link bài viết được, mình sẽ cập nhật sau.P/s: Tại trước đó có đọc một đoạn trong fic của cô @akaiyuuki15 làm tưởng tượng đến quả bite mark đầy người Đại Thánh nên nổi hứng muốn viết. Tất nhiên, bite mark + ABO ngon lắm ( ͡° ͜ʖ ͡°)…
Đại loại là Ivan chuyển vào lớp của cái nhóm bạn loi nhoi kia đúng lúc trường sắp tổ chức dã ngoại tận nước ngoài. (May quá chứ trúng lúc thi cuối kì chắc thằng nhỏ xùi bọt mép:D)…
Một fic đăng để chúc mừng sinh nhật các nhân vật trong Kateikyo Hitman Reborn.14/3: Byakuran Gesso24/4: Yamamoto Takeshi25/4: Bluebell5/5: Hibari Kyoya28/5: Bovino Lambo6/6: Fran9/6: Rokudo Mukuro 16/6: Kozato Enma 1/7: Kurokawa Hana2/7: Mammon (Viper)6/7: Alaude23/7: Basil26/8: Sasagawa Ryohei9/9: Gokudera Hayato5/12: Dokuro Chrome[ Cover is designed by @-Pink_Bunny- ]…
Qua lớp sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn, che khuất trái tim...ta chỉ thấy được đôi mắt lạnh lẽo của nàng. Mỹ Nhân Thích theo gió mà vụt tới, đôi tay mịn màng từng ôm chặt lấy ta... không chút do dự đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng. Nàng nói nàng không yêu, cũng không hận. Nhưng nàng muốn sống, sống để báo thù. Cho dù dùng tính mạng ta làm vật kê chân...nàng cũng không một chút do dự. Trong những giây phút ngàn cân treo sợi tóc...Cung Thượng Giác chỉ cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và thoải mái. Cơ thể to lớn nặng nề rơi xuống vực sâu, khoé mắt sắc bén đỏ lên, bật cười chua chát và thầm tự nhủ trong lòng rằng...kiếp này sẽ không yêu nữa. " Ta...đang trông đợi cái gì chứ?"Một gia đình hạnh phúc, có tiếng cười của những đứa trẻ? Một người chia sẻ mọi nỗi đau trên thế gian đầy máu tươi này? Một người có thể đặt mọi yếu mềm và điểm yếu lên trước mặt người đó?Cái giá của một thứ tình cảm chưa sâu đậm đã là tính mạng ta, vậy cái giá của những điều trên là gì? Cung Thượng Giác không dám nghĩ...Bởi cái giá này, hắn trả không nổi...cũng không còn vật ngang giá để trả. Cảnh báo: ngược…
Bầu trời thứ tám khép lại, gửi nắng xuân cho ngày xanh thứ chín.Ai cũng nói thời gian có thể làm phai mờ mọi thứ nhưng đôi khi một món quà nhỏ lại có thể giữ trái tim ai đó vẹn nguyên trong nhiều năm.Bó hoa lưu ly trên chiếc bàn học năm đó vẫn được người ấy nâng niu suốt 4 năm chờ đợi.Chúng ta đều có những nỗi niềm của riêng mình...Chỉ cần hoa không tàn phai thì trái tim này vĩnh viễn chỉ hướng về người...dù cách xa muôn dặm trời mây.…