Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi vẫn luôn nhớ về những ngày ở nhà trọ ấy. Khi đó, tôi vẫn còn trẻ, tôi tràn đầy nhiệt huyết để sống. Sau rất nhiều năm, thời gian đã trôi qua, trí nhớ cá vàng chẳng thể nhớ nổi bất kỳ điều gì. Tôi đã sắp quên mất mình đã từng học bảy hằng đẳng thức, viết luận văn xã hội, phân tích tác phẩm văn học,... Nhưng, trải nghiệm ở nhà trọ đó là điều tôi không bao giờ có thể quên. Tôi vẫn luôn nhớ...Rằng nơi này khùng điên vãi. Khùng duyên điên lạ.Trích nhật ký của Đặng Huỳnh Mai An năm 50 tuổi.…
Mỗi ngày một món ăn là mỗi ngày một bước đến gần em hơn, bởi vì con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim chính là bao tử 💜 Chúc mọi người ngon miệng 💓GURIAromance/friends to lovers-Hư cấu từ A to Z.…
Author: WinterAlice, hoặc cứ gọi mình là Alice. Disclaimer: Các nhân vật thuộc về lịch sử Nhật Bản, DMM và Nitro+. Mọi tình tiết trong truyện đều là sự tưởng tượng của tác giả. Summary: Đây là một câu chuyện về một con người chọn được chết, và những thứ không phải con người mong được sống. Warning: Đây chỉ là một câu truyện về Touken Ranbu ở một thế giới khác. Truyện có yếu tố bạo lực và các cảnh máu me. NCC. Rating: [T] Status: On-going. Catergory: AU, Angst, Supernatural, Tragedy, Action/ Adventure. Spoiler: "Chỉ cần tôi còn tồn tại, thì các cậu cũng vậy. Và vì các cậu, nên tôi mới có thể ở tại nơi đây, ngay bây giờ." A/N: Đây là thành quả của việc cuồng TouDan quá đà cộng thêm một mớ (hoang) tưởng. Mọi ý kiến đóng góp đều được hoan nghênh nhiệt liệt. Đặc biệt, mình rất cần ai đó thảo luận về mảng lịch sử kiếm nói riêng và Nhật Bản nói chung. Mình chân thành cảm ơn nxnxnxnxn lần đến bạn @uynnguyn467 vì mấy tấm hình minh họa, (tuôi iêu cô lắm, hai đứa mình cưới nhao đi (*'台`*) ), vì vậy chap nào có hình minh họa sẽ được đánh dấu ʕథ౪థʔ nhé... (xin lỗi, lại lên cơn lầy rồi...) Về lịch post, thôi thì cứ khoảng 2 tuần sẽ post một lần nhé, nếu thấy muộn thì có nghĩa là mình lại lầy hoặc lười rồi, cần động lực, xin hãy cmt... (ಥ_ʖಥ)…
Trường Vũ và Lâm Uyên sống hai cuộc đời hoàn toàn khác biệt, dường như không có bất kỳ điểm giao nhau nào. Thế mà họ lại vô tình gặp gỡ tại một buổi tiệc sinh nhật, cùng tham gia một trò chơi, trải qua một thử thách kéo dài 60 giây và bị đối phương cướp mất nụ hôn đầu. Cứ ngỡ sau khi buổi tiệc kết thúc, cả hai cứ thế lướt qua cuộc đời nhau mãi mãi.Cả Lâm Uyên và Trường Vũ đều không ngờ chỉ một tháng sau đó, bọn họ gặp lại nhau ở một nơi khác với những danh phận khác, và khi đó câu chuyện của họ bắt đầu.***Thể loại: Teenfic, học đường.Truyện teen motif cũ, nhiều drama theo hơi hướng phim ảnh quá đà. Không gần gũi và thân thuộc. Nên cân nhắc trước khi đọc.…
"Một người nào đó từ chối bạn còn tốt hơn so với 1 người đã lừa dối bạn. Nhưng tại sao lại quá khó khăn để tìm được 1 người không từ chối hay lừa dối bạn đến như vậy?Thế giới là một nơi đáng sợ, nhưng còn hơn cả thế,đó là 1 nơi đầy nỗi đau. Một số người nói rằng đó là số phận nhưng tôi nghĩ chúng chỉ là 1 mớ hỗn độn * thở dài * Sẽ có lúc tôi tìm thấy em chứ? "Taeyeon thì thầm với chính mình khi cô ngước nhìn lên những đám mây trên bầu trời.…
Lâu rồi mới có cặp GL khiến mình phải suy nghĩ nhiều và hI vọng đến cùng cực. Mình thích cách xây dựng tính cách 2 nhân vật Caitlyn và Vi. Tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp, chỉ là một người thích 2 nhân vật này sâu sắc. Những câu truyện này đơn giản thỏa nỗi lòng tôi đến Caitvi.…
Tên gốc của truyện: 「勘違いしないでよね!」と言ってチョコレートを渡してきた幼馴染のチョコが本命なんだけど勘違いするなってそっち!?; "Don't Take It Wrong!" That's What My Childhood Friend Who Gave Me Love Chocolate Said, But What Does That Mean Don't Take It Wrong!? (do giới hạn tiêu đề nên mình đặt bừa cái tên như thế)Tác giả: 陽宮 葵Câu chuyện vê Hoshimi Akira, người muốn nhận được sô cô la tình yêu vào ngày lễ tình nhân và người bạn thời thơ ấu của anh, Kumosaki Karin, cô ấu đã trao cho cậu thứ mà cậu mong muốn và nói rằng "Đừng hiểu lầm nhé!"…
Thực tập sinh Moon Junhui chế độ chọn lọc người xem để biến Cyworld thành Tinder vào những năm hai ngàn lẻ mấy, chỉ để xin một kèo hẹn hò với thực tập sinh Seo Myungho.Bài viết này chỉ được hiển thị với một số người xemOneshot・Junhao・Slice of life, Pink(Finished)📷 Theinnocence_J…
"Cho anh xem em vẽ gì đi ""Em vẽ gì không liên quan đến anh đâu, làm ơn đừng ghé sát em như thế và bỏ tay anh ra khỏi tóc em đi ạ"Đây là câu chuyện tình yêu của hai anh em nhà Đông Bắc Á. Một câu chuyện đời thường hết sức ngọt ngào.Bối cảnh ở hiện đại, khi hai anh em đã về một nhà.**Chú ý: China là seme **…
Tên: Ghi ta, cà phê và kí hoạWriting commision của bạn NatsuSố chữ: 2918Pairing: Utsuki Chikage x NatsuSummary: Cuộc gặp gỡ tình cờ của ả với một người nhạc công có đôi mắt màu bão giông.Warning/Tags: BG, slice of life, ngọt (?), không có thoại, chủ yếu là lột tả nội tâm của nhân vật…
Chuyến xe mà Hannah và Lily đang yên vị trên đấy, không chỉ đem lại cho đôi bạn nhiều niềm vui, nỗi buồn mà còn thay đổi góc nhìn của họ về cuộc đời mãi những ngày sau!…
Có những con người không còn ở bên ta, nhưng cũng chưa từng thật sự rời đi. Họ nằm lại trong ký ức như một hòn đá nhỏ, không đủ nặng để khiến ta vấp ngã, nhưng đủ để mỗi khi ánh sáng chiếu vào, ta lại nhìn thấy.Tôi viết lại câu chuyện này không phải để níu kéo, cũng không nhằm để biện minh. Nó được viết để lưu giữ, và để cất đi...…
Chuyên gặp em xin để lại trong mơNơi nào đó anh không muốn bỏ lỡ.-----------------------------------------------------(!!!) DISCLAIMER: Đây là fanfic đọc giải trí, không liên quan gì đến người thật. (!!!)…
Có những ngày, gió thổi nhẹ qua vạt áo mà lòng người lại cuộn lên như cơn bão.Có những năm tháng, người ở bên cạnh mà lại hóa xa xăm hơn cả khoảng trời sau hè.Có những chuyện, chưa kịp nói ra, nắng đã tắt.____________Hà Nội không ồn ào như người ta thường nói. Có lẽ vì trong ký ức của em, đó chỉ là những buổi chiều vàng nhạt, khi nắng trượt dài trên mái ngói cũ và tiếng ve lặng im giữa lòng phố.Hà Nội là căn nhà nhỏ nơi có anh đứng nơi khung cửa, đôi mắt luôn nhìn theo một bóng hình. Là những bữa cơm giản dị, là những lời nói vụng về mà chẳng ai nghĩ rằng sẽ trở thành kỷ niệm.Năm đó, em chỉ cần một chỗ ngủ tạm, còn anh chỉ định giữ một người qua đêm. Nhưng chẳng ai ngờ, có những điều nhỏ bé lại neo người ta lại với nhau lâu đến thế.Giữa những ngày bình yên ngắn ngủi và những mùa nắng hắt hiu, có những tình cảm lớn dần lên mà không ai hay.…
(Update chậm vailon)Ngày viết :30/11/2020Hoàn thành : ?Truyện bảo lưu mọi quyền và chỉ đăng trên Wattpad. Làm ơn đừng có đọc lậu để ủng hộ chính chủ.Warning: - Lệch nguyên tác (dù về cơ bản vẫn không thay đổi nhiều?)- Có yếu tố char x oc- Văng tục chửi bậy- Có thể hổng lore (sẽ cố vá lỗ)- Nghệ thuật vị tác giả (viết để thỏa mãn bản thân, và share vì muốn cho mọi người đọc. Cảm thấy chỗ nào không được logic lắm, có plot hole, hoặc thắc mắc thì hãy cmt nhé)- Sẽ có chỗ bị cringe (tôi biết)==========Tại vì chúng ta còn trẻ. Còn xuân xanh. Còn ở thời khắc ban mai của một ngày, nếu cả đời bỗng chốc thu lại chỉ còn hai mươi bốn giờ để sống.…
"Đáng ghê tởm", con người bạn đó. Không phải tất cả chung ta ai cũng đang che giấu những điều "đáng ghê tởm" hay sao? Che giấu đến nỗi một ngày chúng ta sẽ hòa hợp với nó, và biến nó trở thành một thói quen không còn đường trở lại nữa...…